Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 19
C
húng tôi đã thực thụ chung sống với nhau. Trường bỏ gia đình với hai bàn tay trắng để lấy tôi. Đám cưới không họ hàng, không đưa đón của tôi quả thật có làm mẹ tôi buồn, nhưng tôi đọc được trong mắt mẹ một niềm thương yêu rộng lớn dành cho tôi và chàng, mẹ đã chấp nhận Trường là con mẹ, là chồng của tôi. Một bữa tiệc nhỏ với những khuôn mặt thân quen cũng đã vun cho hạnh phúc trong long hai đứa. Với tôi, thế là quá đủ. Cái ước mộng lấy chồng giàu không còn nữa. Tôi lấy Trường và hai đứa trắng taỵ Tôi khỏi phải mang tiếng con nhà nghèo muốn lấy chồng giàu để lợi dụng.
Trường vừa đi học vừa đi làm. Chàng đã xin được một chỗ dạy kèm buổi tối. Tôi nghỉ học Anh Văn ở nhà nhận thêm đồ về thêu. Nhiều lúc nhìn tôi vất vả quá, Trường lại thở dài:
- Tội nghiệp em!
Tôi cười má hây hồng hạnh phúc:
- Em sung sướng là đủ rồi.
Tôi không đòi hỏi thêm một điều gì khác ngoài cái hạnh phúc đang có. Cái hạnh phúc thật nồng ấm, thật triền miên. Chúng tôi có những buổi tối đưa các em đi chơi phố mà không dám ghé bất cứ một hàng quà nào cả. Chúng tôi vẫn có những buổi chiều cuối tuần đi chơi với nhau. Đôi lúc có Thục đi cùng. Nhưng dạo này Thục bận học thi, ít hiện diện bên cạnh chúng tôi. Chúng tôi có những người bạn hàng xóm ưa giúp đỡ và thân thiện. Trường vẫn nói:
- Anh không cần sự giầu sang của gia đình anh. Với anh sống hạnh phúc bên mẹ, các em, bạn bè và vợ thế này là quá đủ rồi.
Tôi cười nghĩ chàng còn nhiều lãng mạn quá. Cứ thế này khi hai đứa chưa có con, nhưng, một ngày nào đó... một đứa con ra đời, rồi hai đứa, ba đứa. Liệu có còn lãng mạn được nữa không? Chàng chưa thấm nhiều đưọc nỗi khổ và sự thiếu thốn nên chàng chưa hiểu. Còn tôi, tôi đã thấm quá rồi. Tôi sợ cho con tôi sẽ khổ như tôi.
Buổi tối Trường đi làm. Tôi đón chàng ở cửa, mắt chàng thật sáng. Tôi hỏi:
- Anh có gì vui thế?
Chàng choàng tay ngang lưng tôi:
- Lát nữa anh kể cho nghe.
Tôi theo Trường vào nhà, chàng thay quần áo, rửa mặt rồi ra ngoài. Nhã đang học bài. Trường hỏi:
- Hôm nay Nhã không có bài làm à?
Nhã lắc đầu:
- Không.
- Sao học muộn thế?
- Em sắp thi Lục Cá Nguyệt.
Trường nói:
- Chiều mai anh bao hai chị em đi xem xi nê.
Nhã kêu lên:
- Thật hả, anh. Lâu quá chưa được xem xi nê.
Trường gật đầu. Nhã gấp sách vở để lên bàn. Ba đứa kéo nhau ra sân ngồi nói chuyện đến khuya. Nhã ngáp dài đòi đi ngủ trước. Một lát Trường khóa cửa rồi dìu tôi vào phòng. Căn phòng mà hồi chưa lấy Trường, tôi và Nhã vẫn ngủ chung. Bây giờ tôi có chồng Nhã lên căn gác xếp ngủ với mẹ và hai đứa em nhỏ.
Trong bóng tối ngọn neon ngủ mầu xanh. Tôi nằm sát cạnh Trường ngửi mùi thuốc chàng hút thơm nồng hạnh phúc. Tôi hỏi chàng:
- Nói cho em nghe niềm vui của anh đi.
Trường nằm nghiêng, mắt chàng nhìn thẳng vào mắt tôi, nồng ấm:
- Anh muốn đi ở riêng, em nghĩ sao?
Tôi hơi ngẩn ngơ với câu nói của chàng:
- Tại sao lại phải ở riêng?
Trường cười:
- Em không thấy là mình ở đây phiền cho mẹ quá à. Nhà thì chật, mẹ và các em phải nằm chen chúc ở trên gác nóng hôi hổi. Anh không yên lòng tí nào.
Tôi gật đầu:
- Em cũng thấy khổ tâm vì chuyện ấy.
- Anh vừa gặp người bạn cũ, hắn có một căn phòng không ở, và hắn nhường cho anh.
Tôi hơi nhăn mặt:
- Sợ đắt đó.
- Mình phải tra ba ngàn một tháng thôi.
Tôi áp má lên cánh tay Trường, im lặng. Trường hỏi tôi:
- Em không thích chúng mình ra riêng à.
Tôi nhỏ giọng:
- Em chưa nghĩ đến.
Trường nói:
- Em phải nghĩ đến là vừa. Mình còn có con...
Tôi giật mình nhổm người lên một chút. Phải rồi, tôi còn phải nghĩ đến chuyện có con. Tôi nói với chàng:
- Chúng mình sắp có con rồi, anh ạ.
Trường tròn mắt trong bóng tối:
- Thật không, em?
Tôi gật đầu:
- Em có bầu hơn hai tháng.
Trường ôm choàng lên người tôi, giọng chàng ấm lại:
- Chúng mình bắt đầu có bổn phận.
Tôi dúi mặt trong cánh tay chàng:
- Anh muốn bao giờ mình dọn đi?
- Anh đang dàn xếp với người bạn.
Tôi thở nhẹ:
- Mình đi chắc mẹ và các em buồn lắm.
Trường mơ màng:
- Anh sẽ cố gắng kiếm thêm tiền về giúp mẹ và các em.
Tôi lặng lẽ nhìn xuyên qua bóng đêm mờ mịt. Làm cách nào để có thật nhiều tiền để giúp thêm cho mẹ và các em cùng những ngày chào đời của con tôi bây giờ. Tôi thì đành xuôi tay, chỉ mong đợi ở Trường mà thôi. Chàng đã vất vả vì tôi nhiều quá, chàng lại còn nghĩ đến gia đình tôi nữa. Từ ngày lấy nhau, tôi có cảm tưởng Trường cằn cỗi quá nhiều vì lo sinh kế và vất vả, tôi thương chàng nghẹn cả lòng.
Trường đã ngủ. Tôi nghe hơi thở chàng phủ nhẹ lên mặt tôi, mắt chàng nhắm lại hiền hòa như một đứa trẻ thơ. Người đàn ông thường trở thành trẻ thơ trong giấc ngủ. Tôi nằm cạnh chàng thao thức với bao ý nghĩ trong đầu, đến những ngày chung sống với nhau, và tương lai không định được...