Most books, like their authors, are born to die; of only a few books can it be said that death hath no dominion over them; they live, and their influence lives forever.

J. Swartz

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19
ẢI ĐẾN NHÀ LÚC NĂM GIỜ, khi Uyển đang ngồi móc chiếc khăn nhỏ để lót bình hoa bằng sợi.
Hải đến sau lưng Uyển, hai bàn tay bịt chặt mắt Uyển. Hải thấy rõ Uyển giật thót mình, ú ớ vài tiếng và nhận ra Hải. Uyển kêu lên:
- Trời ơi, Hải!
Hải buông người yêu, cười ròn rã. Uyển xoay người nhìn Hải, trong chớp nhoáng bao nhiêu giận hờn, lo sợ trở về làm nghẹn tim Uyển, làm Uyển nói thẳng chẳng thành lời. Nước mắt dâng lên đầy mắt và tràn ra hai má. Hải thảng thốt:
- Gì thế Uyển.
Câu hỏi như khơi nguồn cho Uyển. Uyển chợt thấy tủi thân ghê gớm, bật lên khóc oà nức nở, buông cây móc và chiếc khăn sợi rớt xuống sàn nhà. Hải ôm choàng lấy Uyển xoa nhẹ trên lưng nàng:
- Em giận anh ghê lắm phải không?
Uyển càng khóc to hơn. Phải ít phút sau Uyển mới lấy lại được bình tĩnh, chỉ còn thút thít nho nhỏ. Hải xoa nhẹ trên mái tóc, trên vai người yêu và luôn miệng dỗ dành:
- Nín đi em. Nín đi em. Rồi anh nói cho mà nghe.
Khi thấy Uyển chịu nín, Hải nói:
- Anh về trễ bốn hôm, em giận anh lắm nhỉ.
Uyển úp mặt vào ngực Hải:
- Em lo sợ muốn chết.
- Tội em quá. Anh cũng đoán là em sẽ lo Những anh lại cũng đoán ra là em sẽ giận anh ghê gớm.
Đẩy Uyển ra, Hải giữ lấy hai vai Uyển; nhìn vào mắt nàng:
- Em giận anh không?
Uyển gật đầu:
- Có.
Và nũng nịu tiếp:
- Nhưng chút chút thôi.
Hải cười vui:
- Sao lạ thế? Khác hẳn mọi lần, anh khổ vì em.
Uyển nói nhỏ:
-Vì em nhận được điện tín của anh. Em vội vuốt giận và bắt đầu lo sợ. Cơn lo sợ mỗi lúc mỗi tăng làm em không ăn, không ngủ gì được hết.
Hải lại than:
- Tội nghiệp em.
Hai người im lặng một lúc. Chỉ còn nghe tiếng quả lắc đồng hồ treo tường nhịp nhàng gõ, tiếng xe cộ ngoài đường văng vẳng vọng vào. Và tiếng thở của nhau gấp rút mê mải vì những nụ hôn tràn ngập yêu thương nhung nhớ.
Uyển đẩy mạnh Hải ra:
- Anh ẩu thật.
- Nhà có ai đâu?
- Sao anh biết.
- Chị Hai nói. Ba mẹ đi chơi, tụi lỏi cũng đi đâu cả, anh chỉ gặp chị Hai ra mở cửa thôi mà.
- Anh tinh như quỷ.
Hải cười cười:
- Tại nhớ em quá.
Uyển tình tứ:
- Có bằng em nhớ anh không?
Hỏi thế nhưng Uyển cũng biết. Dù Uyển có núi thương biển nhớ, cũng không bằng niềm thương nhớ của Hải dành nghĩ về nàng. Uyển đã đi chơi trong thời gian Hải vắng nhà. Nhưng Hải, chắc chắn Hải chỉ nghĩ chỉ nhớ tới Uyển mà không tìm nguồn vui đâu khác trong những ngày đi xa đó Uyển nghĩ như vậy. Uyển tin Hải vì Uyển biết rõ Hải.
Hải trả lời Uyển:
- Chắc hai đứa nhớ nhiều bằng nhau.
Uyển cười thật tươi:
- Anh khéo nịnh.
Hải ngồi bên cạnh Uyển, tỉ tê kể lại chuyến đi. Những lao khổ, mệt nhọc của Hải làm Uyển đầy lòng hối hận. Uyển muốn "thú tội" với Hải cho nhẹ lòng.
- Vậy mà ở nhà em đã...
- Đi chơi, phải không?
- Ừ.
Hải cười:
- Anh không giận.
- Em đi chơi với bạn trai.
Nụ cười không tắt trên môi Hải:
- Anh tha tội cho em.
- Em đi nhẩy, đi ăn với bạn bè...
- Bỏ đi. Anh không buồn em đâu.
- Em đã giận, đã... ghét anh.
Hải vẫn cười:
- Anh cũng đoán thế. Và anh không trách em.
- Em đã... quên anh.
Hải dí một ngón tay vào trán Uyển:
- A, cái đó thì không nên. Đừng nên vậy, anh buồn.
Uyển tỏ vẻ ngạc nhiên thật sự:
- Anh lạ quá.
- Sao lạ?
- Anh khác hẳn mọi lần.
- Mọi lần thế nào?
- Mọi lần anh sầm nét mặt giận dỗi, đay nghiến em đi chơi đàn đúm bạn bè...
Hải phất tay:
- Ồ, chuyện cũ. Anh trẻ con một tí cho vui ấy mà.
- Anh không giận em thực ư?
- Thật.
Uyển thấy như cất được một gánh nặng trong lòng:
- Em có lỗi. Em xin lỗi anh.
Hải dịu dàng:
- Đừng xin lỗi để đừng bao giờ phải tiếp tục xin lỗi nhau. Tốt hơn hết đừng bao giờ làm gì để phải lo người yêu mình buồn giận.
Uyển cúi mặt ăn năn. Hải bây giờ đúng thực là Hải. Không chấp nhặt, không trẻ con, không hờn giận. Uyển thở nhẹ:
- Em không muốn xa anh.
Bên ngoài, trời chiều bảng lảng. Uyển nhìn ra, âu yếm hỏi Hải:
- Anh mời em đi phố không?
Hải nắm chặt tay Uyển:
- Chúng mình đi khắp nơi, suốt tối nay. Nhé em?
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo