Trong chừng mực nào đó, chúng ta đôi khi phải chấp nhận những điều không như ý. Nhưng tuyệt đối không được từ bỏ niềm hy vọng.

Martin Luther King, Jr

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19
HANH TỪ CỬA BƯỚC VÀO TRONG LÚC HOÀNG LAN đang ngồi đọc báo. Khanh kêu to:
- Lan ơi, anh có kết quả rồi.
Giật mình nhìn lên, Hoàng Lan hỏi vội:
- Đậu chứ?
- Đậu, dĩ nhiên. Ra trường rồi.
Hoàng Lan cười sung sướng:
- Chà, lối dữ.
Khanh nhìn quanh:
- Đi đâu cả mà có vẻ vắng thế.
- Cả nhà đi hết. Chỉ còn anh cu Lộc vẫn chưa chịu thức dậy, ở trên lầu.
Mắt Khanh rực sáng:
- Vậy thì … may quá.
- Gì thế?
- Em phải thưởng anh.
Chưa kịp hỏi Khanh, chàng đã nhấc bổng nàng lên trong vòng tay, quay một vòng tròn và đặt ngồi lên thành ghế. Khanh cúi xuống, hôn đắm đuối trên môi nàng.
Một lát, Hoàng Lan kéo Khanh ngồi vào ghế:
- Chỉ cái tật … ẩu là không ai bằng. Ngồi yên xem nào.
- Em ngồi xuống đây với anh.
Hoàng Lan ghé xuống cạnh Khanh.
- Anh đậu em thích không?
- Dĩ nhiên rồi.
- Mừng chứ?
Lan gật đầu. Anh đậu thì anh sẽ đi làm, anh sẽ có sự nghiệp và chuyện tương lai chúng mình sẽ tốt đẹp hơn, thuận lợi hơn.
Khanh pha trò:
- Sắp sửa đi vặn răng sâu kiếm tiền.
Hoàng Lan cười:
- Nghe chán quá.
- Ừ, chán thật. Nhưng vẫn phải làm, không thì kiếm đâu ra tiền cưới vợ.
- Cưới chi vậy?
- Để hầu mình.
Hoàng Lan thụi vào hông Khanh một quả, Khanh đỡ được
- Không chơi thế, đau.
- Đàn ông mà sợ đau
- Đau thì ai chẳng sợ.
- Dở.
- Dở mà bê nổi cái bằng nha sĩ.
Hoàng Lan bĩu môi:
-Dễ ợt.
Khanh cười cười:
- Dễ thì sau này cứ việc theo. Còn bây giờ nghe anh nói đây.
- Nói đi.
Khanh vạch chương trình:
- Mình đi chơi, tối chui vào xi nê.
Hoàng Lan nhăn mặt:
- Lại đi chơi, lại xi nê. Chỉ có từng ấy mục, chán thấy mồ. Vả lại chiều nay em làm sến.
Khanh ngẩn người:
- Nản nhỉ. Vậy làm gì bây giờ.
Hoàng Lan an ủi:
- Thôi ở lại đây chơi với em đến năm giờ rưỡi về cho em làm cơm. Ngày mai em trốn giờ Anh Văn đi chơi với anh cả buổi chiều luôn.
Khanh đành gật đầu. Hai người ngồi dựa sát nhau, Khanh choàng tay qua vai Lan. Hoàng Lan kêu khẽ:
- Ngồi đàng hoàng. Lỡ có ai về thì chết.
- Yên chí, chả ai về giờ này.
- Sao anh biết?
- Không. Anh tin thế.
Khanh cúi xuống, hai người trao nhau một cái hôn đắm đuối. Và một cái hôn nữa đắm đuối hơn. Rồi nụ hôn nọ nối tiếp nụ hôn kia, không muốn dứt. Hoàng Lan thật sự bị kích thích, bị cuốn hút vào đam mê. Hai người tựa vai nhau, thủ thỉ đủ chuyện.
Một lúc Khanh chợt gọi:
- Lan này.
- Gì cơ?
- Chúng mình lấy nhau đi.
Hoàng Lan nghe lòng mình dội lên một cảm giác kỳ lạ. Không trả lời gì được. Nên ngồi im.
- Nhé. Nếu bằng lòng. Nếu em yêu anh …
Khanh nghe tiếng Lan thật nhỏ:
- Em yêu anh.
- Vậy thì mình lấy nhau đi. Anh đã ra trường và sẽ đi làm. Anh có sự nghiệp rồi …
Không nghe Hoàng Lan trả lời, Khanh nâng cằm nàng lên:
- Nhé, em?
- Bất ngờ quá.
- Anh không nghĩ là bất ngờ. Khi chúng mình yêu nhau, chúng mình hẳn đã nhiều lần nghĩ đến chuyện lấy nhau.
- Nhưng không nghĩ được là vào lúc này.
- Sớm hay muộn cũng đi tới chuyện đó.
Hoàng Lan thở mạnh, một hơi dài:
- Em còn muốn học. Em chưa muốn bỏ trường, bỏ thầy bạn.
- Thì em cứ tiếp tục sau đó.
- Và chưa ý thức nổi trách nhiệm của em đâu.
- Có gì mà lo ngại đến thế. Mình cũng như thiên hạ, và thiên hạ cũng khởi đi từ mình lúc này.
Hoàng Lan quay mặt ra sân nắng:
- Để em suy nghĩ đã.
Khanh gật đầu, giọng chàng đầm ấm:
- Ừ, em cứ nghĩ. Rồi trả lời anh sau. Bây giờ anh về, đã tới giờ em làm cơm rồi đấy.
Hoàng Lan gật đầu âu yếm. Hôn nhẹ lên trán nàng, Khanh bước nhẹ ra sân. Chiếc xe rồ máy rồi vụt ra đường.
Hoàng Lan quay vào, chậm chạp ngồi xuống ghế. Một thay đổi quan trọng sắp đến. Nàng sắp làm người lớn mất rồi. Sắp phải tự mình quyết định cho mình về một cuộc sống mới, đầy xa lạ. Sắp phải từ giã những dễ thương, êm ả của đời nữ sinh tươi trẻ, vô trách nhiệm, không vướng bận những ưu phiền của đời sống.
Tự dưng Hoàng Lan thấy lo sợ vẩn vơ. E ngại len lén vào lòng. Như thế là ta phải đổi thay tất cả. Thay đổi nếp sống là một điều đáng sợ cho mình. Nếp sống gia đình quen thuộc với cha mẹ với chị em đã như sợi dây ràng buộc thật chắc nàng vào những người thân. Bây giờ, gỡ tung các mối dây để bắt đầu cho những nút buộc mới, nàng thấy mình không đủ can đảm.
Hoàng Lan đi vào bếp. Nồi niêu, xoong chảo quen thuộc với tay nàng đến độ nhắm mắt lại cũng nắm đúng, quay mặt đi cũng cầm không sai. Một hôm nào sẽ xa cách chúng, buồn không tả nổi.
Hoàng Lan cất tiếng gọi Lộc. Tiếng gọi vang trong căn nhà vắng. Tiếng gọi quen thuộc, đầy thân mật và tự tin. Mai này sẽ không còn được như thế nữa. Nàng sẽ khép nép đi, khép nép ngồi, cân nhắc từng lời nói, từng cử chỉ. Nghĩ đến đó đã thấy buồn chán, dù có người bạn đời bên cạnh.
Từ đó, Hoàng Lan liên tưởng đến hình ảnh Tuấn. Sẽ không còn được quyền yêu Tuấn nữa. Sẽ không còn được phép đi với chàng rong chơi, sẽ không còn được thân mật với Tuấn như anh em, như cặp tình nhân lãng mạn nhất đời. Sẽ không còn được yêu thảnh thơi như yêu hoa, yêu nắng, yêu trăng, yêu gió.
Hoàng Lan buồn buồn, ngồi xuống một nấc thang, gục đầu trên gối.
Người buồn cảnh cũng buồn theo.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường