My test of a good novel is dreading to begin the last chapter.

Thomas Helm

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19
AI NGƯỜI QUAY TRỞ RA, đi chậm rãi trên những lối đi trải nhựa giữa hai hàng cây so hàng cao vút. Qua những lối cỏ thật đẹp, mầu xanh mát mắt êm ả trong buổi chiều đang xuống. Thái Hòa chợt nhớ tới một lối đi khác, lối đi ở trường Nha Khoa vào một buổi sáng trời bão rớt. Lối đi giữa hai bờ cỏ mù sương, những đợt sương mù ẩm ướt quấn quýt trên đầu ngọn cỏ, mơn man trên những cành cây thấp.
Phương kéo Thái Hòa ngồi xuống ghế đá, dưới gốc một loài cây lá rủ mềm mại. Chàng pha trò:
- Ngồi xuống đây đi em. Ngồi đây cho anh tán vài câu.
Thái Hòa kêu lên:
- Eo ơi, cải lương quá.
Nhưng nàng vẫn ngồi xuống. Phương ngồi cạnh nàng, châm một điếu thuốc.
- Anh thích một ngôi nhà có sân rộng, có những lối đi nhỏ giữa hai bờ cỏ. Từ ngày yêu cảnh đó, anh có em.
Câu nói vô tình của Phương làm Thái Hòa cảm động. Câu nói chứa đựng một trời êm đềm tình tứ, nói lên tâm tình tha thiết của chàng đối với nàng.
Thái Hòa cũng nói:
- Em cũng bắt đầu thấy yêu những lối đi giữa hai bờ cỏ từ khi biết anh yêu em vì thế.
Phương cười rạng rỡ. Chàng đùa vui:
- Mình chê thiên hạ, giờ đến mình vào đây tình tự.
Thái Hòa phản đối:
- Bậy. Em vào thăm chị Duyên sinh.
- Thì cũng thế.
- Cũng thế.
- Cũng thế sao được. Chiều mai chị ấy về rồi, em sẽ không bao giờ vào đây nữa.
- Nhanh nhỉ. Thế mà đã một tuần.
- Chắc cũng tốn kém dữ. Em đã khuyên bà ấy đến nhà bảo sanh con Kim giới thiệu mà bà ấy kêu xa. Ở Phú Lâm.
- Ừ, xa thật.
- Xa, nhưng tin cậy. Bà bác sĩ Nga chuyên môn về hộ sinh ở Hùng Vương và Sùng Chính đấy.
Phương gật đầu:
- Sao đi đâu cũng nghe các bà ca ngợi bà bác sĩ đó thế nhỉ.
- Khiếp. Anh đàn ông con trai mà rành chuyện đàn bà sanh nở thế.
- Ô hay. Ngồi nghe các bà nói chuyện thì biết, cũng như em vậy.
Thái Hòa tủm tỉm cười quay đi. Phương xiết nhẹ nàng vào mình:
- Mai sau mình lấy nhau, nếu em sanh anh sẽ nhờ bà bác sĩ Nga đỡ cho em.
Thái Hòa đấm Phương thùm thụp.
- Trời ơi. Bậy bạ không à. Anh đúng là quỷ sứ.
Phương cười hà hà:
- Nói đến chuyện người khác thì tía lia, động nhắc tới mình là chối bay chạy biến.
- Người ta là con gái…
- Chứ ai bảo em là con trai hồi nào. Trước sau gì cũng có ngày em lấy… anh chứ.
Thái Hòa lắc đầu:
- Khiếp. Sợ ông luôn. Cái miệng cứ tươm tướp.
Bóng tối đổ xuống, nhá nhem. Gió lành lạnh. Khu bệnh viện vắng vẻ và im lặng. Thái Hòa rủ Phương:
- Mình vào đi anh. Chắc chị Duyên với cháu bé thức từ lâu rồi.
Trở vào, Duyên đang cho con bú. Người đàn bà để cặp ngực trần trắng trẻo, đứa con ngậm vú mẹ mút say sưa. Thầy Phương, Duyên vội vàng kéo kín vạt áo. Phương đến ngồi ở chiếc ghế sau lưng nàng trong lúc Thái Hòa tíu tít hỏi han chị.
Không khí êm đềm và vui vẻ. Quốc đến, cầm theo một gói nhỏ:
- Anh mua giò em ăn vã buổi tối cho khỏi đói.
Duyên nhìn chồng cười âu yếm:
- Em ăn cơm no, anh mua làm gì cho tốn.
Quốc bắt tay Phương thân mật:
- Cô cậu đi du dương đâu về đây?
Thái Hòa nháy mắt với Phương:
- Đâu có. Tụi em ở đây cả buổi chiều.
Duyên hỏi chồng:
- Ở nhà đã dọn nôi cho con chưa anh? Mai về sớm, ở đây nóng ruột quá.
Quốc gật đầu:
- Xong hết.
Thái Hòa gật gù:
- Gái hai con vẫn mòn con mắt, anh Quốc nhỉ. Đầy tháng con bé, em lại đưa chị đi cắt áo dài, may đồ tha hồ chơi vung vít.
Phương nhăn mặt:
- Chỉ toàn tính chuyện rủ rê, vậy mà bắt người ta để dành tiền.
Quốc trêu:
- Chứ sao. Để dành tiền làm đám cưới chứ,có người sốt ruột rồi cậu không thấy sao?
Thái Hòa phản đối om sòm.
Buổi tối qua dần. Phương đưa Thái Hòa trở về nhà, những nẻo đường sáng ánh đèn, tối rợp bóng cây, đầy gió. Thái Hòa thì thầm vào tai Phương:
- Anh, em vui lắm.
Phương nói khẽ:
- Anh không còn ao ước gì hơn.
Và như thế, đã qua thêm một lần có nhau. Nhưng đầy thêm trong kho tàng kỷ niệm. Thái Hòa nằm trăn trở với những hình ảnh đậm nét về Phương. Nàng nói một mình:
- Vậy mà mình cứ tưởng mình ngủ ngay được.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương