Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 19
- N
gọc Khuê! Bà nghe cho rõ! Trong 2 giờ đồng hồ nữa, nếu không mang tiền đến thùng rác số 3 đường Nguyễn Du thì bà sẽ không bao giờ trông thấy con bà.
Ngọc Khuê nhìn Minh Phi, anh gật đầu:
- Ngọc Khuê cứ mang tiền đến đó bỏ vào thùng rác đi, rồi nghe xem bọn chúng bỏ bé Bốp ở đâu.
Ngọc Khuê gật đầu. Cô hiểu bọn bắt cóc, mục đích của chúng là cần tiền thôi. Vì con, cô sẵn sàng đánh đổi tất cả luôn cả sinh mạng của mình.
Theo lệnh, cô tự lái xe đến đường Nguyễn Du và như người đi bỏ rác, cô bỏ bao tiền vào đó, xong trở lại xe và nghe điện thoại. Vừa ra đến đầu ngã 3, 1 đám đông đang xúm quanh, con đường đã nhỏ bị đám người bu lại, tắt nghẽn cả lối đi. Đang sốt ruột, Ngọc Khuê bấm còi inh ỏi, dường như họ cũng chẳng nghe, lo tập trung vào nhân vật trung tâm đang bị bao quanh. Bực mình, Ngọc Khuê bấm còi tiếp. 1 ai đó kêu lên:
- Có xe kìa, nhờ bà ta đưa đứa bé đến phòng công an. Ai mà ác quá trời để cho thằng bé người ngợm mặt mũi đầy phân, hôi tanh quá chừng.
Giật bắn người, Ngọc Khuê vội mở cửa xe bước xuống, cô vẹt mạnh toán người hiếu kỳ để chen vào. Trời đất ơi! Ngọc Khuê kêu lên thất thanh:
- Con của tôi!
Cô bất kể đứa nhỏ đang bẩn thỉu, vội bế con lên, ôm nó vào lòng sung sướng. Con của tôi, tôi đã tìm thấy con tôi. Nước mắt Ngọc Khuê tuôn ràn rụa. Còn thằng Bốp, nhận ra mẹ nói khóc nức lên đầy tủi hờn:
- Ma... ma...
Ngọc Khuê ôm chặt con, cô hôn nó như mưa. Lúc này công an đến, giọng Ngọc Khuê hoan hỉ:
- Tôi đã tìm thấy con tôi. Con trai của mẹ, mẹ sẽ không bao giờ để mất con lần thứ 2.
Tắm rửa và tắm nước hoa xong, bé Bốp đẹp trai xinh xắn lại, nó vẫn chưa được linh lợi, có lẽ do mấy ngày bị ngược đãi và xa hơi mẹ. Bách Thảo ôm nó đả đớt:
- Bé Bốp của chị thơm quá đi thôi. Em đừng có đi chơi xa nữa Bốp nhé, rồi không biết đường về nhà. Ba với mẹ và cả chị Bách Thảo đều mong em nóng cả ruột.
Sau mấy ngày mẹ con xa nhau, bé Bốp quấn lấy Ngọc Khuê không rời. Hoàng Cầm vừa đưa tay định bế, nó giấu mặt vào ngực áo Ngọc Khuê, 2 tay bấu chặt lấy Ngọc Khuê. Hoàng Cầm buồn buồn ngồi xuống bên cạnh, nhưng có đứa bé Ngọc Khuê trở nên xa lạ với anh, cô dường như không biết có anh.
- Chúng mình nói chuyện 1 chút có được không Khuê?
Ngọc Khuê lạnh nhạt:
- Mấy ngày nay em mệt lắm, em cần nghỉ ngơi và lo cho con. Có chuyện gì hôm khác anh hãy nói.
Ngọc Khuê bế con đứng lên, toan đi về phòng. Hoàng Cầm tức giận:
- Em đặt anh ra ngoài, có phải vì sự có mặt của Yến Vy?
- Nếu anh đã biết như vậy, không cần em phải nói ra.
- Như vậy em định như thế nào đây?
Không có câu trả lời, Hoàng Cầm giận dữ đứng lên nắm tay bé Bách Thảo:
- Bách Thảo, mình về nhà mình thôi con ạ!
Con bé ghìm tay lại:
- Không, con muốn ở đây với mẹ Khuê.
- Mẹ Khuê không phải là mẹ ruột của con.
Ngọc Khuê quay lại, cô nắm tay bé Thảo kéo về phía mình:
- Anh đừng để chuyện người lớn ảnh hưởng đến trẻ con. Nếu anh muốn đi về bên đó tự do với cô ấy, anh đi đi. Hãy để bé Bách Thảo lại đây.
Hoàng Cầm giận dữ:
- Bách Thảo! Ba hỏi con lần chót, con đi với ba hay ở lại với mẹ Khuê?
Hoàng Cầm dữ dằn quá, con bé khóc òa lên:
- Con muốn có mẹ Khuê và có ba nữa.
- Ba đã là người ngoài rồi.
- Đây là do tự anh. Anh nên nhớ là anh có lỗi với em. Bách Thảo, mẹ con mình vào phòng đi con!
Từ nhỏ đến lớn, bé Bách Thảo luôn đeo theo cha, vậy mà hôm nay nó thà theo Ngọc Khuê chứ không theo Hoàng Cầm. Anh giận điên cả người, đi nhanh ra ngoài, lên xe đi mất. Tiếng nổ máy xe hằn học rồi xa hút, Ngọc Khuê thẫn thờ đau đớn. Có phải chăng hôn nhân của cô lại tan vỡ và tình yêu sẽ không còn nữa. Tình yêu là gì, sao cả đời cô không thể nào giữ nó cho mình. (112)
o O o
Tuấn Anh nhìn quanh đầy cảnh giác xong mới bước lại thùng rác số 3 và thò tay vào, tay anh ta chạm ngay vào bao tiền, anh ta hồi hộp chụp lấy và lôi ra. Nhưng... vừa quay lại, anh ta tái mặt, miệng há hốc ra, họng súng đen ngòm chĩa vào anh ta và những người công an bao quanh anh ta:
- Giơ 2 tay lên đầu không được cử động, ông đã bị bắt!
Mặt tái mét, tay run run buông bao tiền cho rơi xuống đất. Tuấn Anh từ từ đưa 2 tay lên đầu. Anh ta hiểu tất cả đã sụp đổ. Đồ khốn kiếp, chính Yến Vy hại hắn. Lẽ ra phải giữ lấy thằng nhỏ, bây giờ cả chì lẫn chài đều mất hết.
Như phát rồ, Tuấn Anh bất kể những họng súng chĩa vào mình, anh ta hụp người xuống chụp bao tiền trở lại và băng mình chạy...
Đoành... Phát súng chỉ thiên và tiếng quát to:
- Đứng lại!
Mặc, Tuấn Anh cứ chạy, anh ta hiểu khoảng đường đông người này, công an sẽ không dám nổ súng, cho nên cứ chạy. Quả thật, công an chỉ dám nổ phát súng chỉ thiên, mà không dám bắn vào anh ta, người đi trên đường hoảng loạn tứ tán.
Tuấn Anh vác bao tiền băng mình chạy, chạy luồn lách, trước mặt là dòng sông nước chảy đen ngòm, anh ta mím môi và nhảy xuống nước.
Đoành... Đoành... Những phát súng khô khốc phá tan âm thanh náo nhiệt của đường phố vào buổi chiều. Tuấn Anh nghe đau rát ở vai, hình như mình bị thương rồi, anh ta mím môi, lặn sâu xuống hơn nữa.
Thành phố chuyển màu xám xịt, bóng đêm phủ trùm xuống, toán công an bắt đầu lùng sục khu con kênh đen...
Tiếng súng nổ và xe công an chạy. Yến Vy điếng cả người, cô trà trộn vào đám người hiếu kỳ nghe ngóng, lời người bàn tán:
- Ghê quá! Anh ta lấy cái gì trong thùng rác đó mà công an rượt đuổi, bắng súng chỉ thiên cũng không sợ, cứ chạy.
Yến Vy run lập cập, cô vội vàng quay về nhà trọ, tom góp đồ đạc để tháo chạy. Cô đi đâu đây? Tiền bạc không có. Lúc này đến nơi an toàn nhất cho cô là nhà của Hoàng Cầm. Yến Vy khóa cửa lại, cô thoát nhanh ra ngoài.
Vừa bước xuống xe, Yến Vy mừng rõ vì cửa nhà Hoàng Cầm mở, xe anh dựng bên trong, ánh đèn từ trong hắt ra. Cô gọi to:
- Anh Hoàng Cầm, mở cửa cho em!
Cô thở phào khi thấy Hoàng Cầm bước ra, anh kéo cửa hàng rào sắt cho cô vào, ngạc nhiên nhìn thấy chiếc valy trên tay Yến Vy:
- Em mang valy đi đâu vậy?
- Em bị chủ nhà đuổi vì không có tiền trả tiền nhà, anh cho em ở đây được không?
- Nhà anh đang để không, em muốn ở thì ở.
Yến Vy vui mừng:
- Em biết là anh luôn tốt với em. Mà sao tối nay anh lại ở nhà này vậy?
Nhắc đến chuyện mình, Hoàng Cầm sầm mặt:
- Cô ấy bắt gặp em ở đây hôm trước, cho nên lạnh nhạt với anh.
Yến Vy vờ ái ngại:
- Vậy... em ở đây có được không vậy?
- Đây là nhà của anh, cho em ở là quyền của anh.
- Cám ơn anh. Cô ấy ghen em với anh phải không?
- Anh cũng chẳng biết. Cô ấy có quyền lo lắng cho chồng cũ của mình, tại sao anh lại không. Khi em về nước bơ vơ, lương tâm anh để đâu, nếu anh bỏ mặc em.
Yến Vy cảm động ngả vào lòng Hoàng Cầm:
- Em biết anh không bỏ em, em thật ân hận đã để mất anh.
- Chuyện qua rồi, em nhắc làm gì. Em cứ ở đây, cần gì anh giúp đỡ cho. Ngọc Khuê là như vậy đó, cô ấy luôn sống kiêu ngạo. Đã thất bại bao nhiêu lần vẫn cứ cách sống ấy.
Hoàng Cầm nói mà không nghĩ, Ngọc Khuê vốn từng bị tổn thương, việc trông thấy Hoàng Cầm bên người phụ nữ khác, càng khiến cô thấy mình bị tổn thương nặng nề hơn, và cô càng rúc sâu vào cái vỏ của mình. Anh đã từng đau khổ vì sự phản bội, vậy mà bây giờ chính anh đã phản bội, 1 sự phản bội được ngụy tạo bằng tình nghĩa vợ chồng xưa cũ. (118)
o O o
Lội qua dòng kênh đen, Tuấn Anh rảo bước đi nhanh, người anh ta ướt và bẩn. Không dám đón xe, anh ta cứ đi bộ và ngầm định hướng tìm lối về nhà. Phải đến 5 giờ sáng anh ta mới về đến nhà trọ trong dè chừng và cảnh giác.
Tuấn Anh ngẩn người ra trước cánh cửa đóng kín. Có lẽ Yến Vy nghe động đã gom góp đồ đạc chạy trốn. Cô ta đang ở đâu? Tuấn Anh bực dọc. Trên đường đi, anh ta đã suýt chết, còn cô ta ở nhà bình chân như vại. Cũng tại cô ta, giá đừng trả đứa bé, Ngọc Khuê đâu có lật lọng báo công an. Nhưng thôi cũng không sao. Nếu Yến Vy đã bỏ đi, anh ta sẽ dùng số tiền 200 ngàn USD, đâu phải nhỏ. Hoàng Cầm đúng là vớ được của bở, thế mà anh ta không biết giữ.
Mở cửa, Tuấn Anh lao nhanh vào, anh ta mở cửa sổ trèo ra ngoài, xong bấm khóa cửa lớn và trở vào phòng bằng cửa sổ, như vậy không ai nghĩ là anh ta ở trong nhà.
Yên trí với cách sắp xếp này, Tuấn Anh vào toilette tắm gội, nghĩ đến bao tiền anh muốn tận mắt nhìn thấy nhừng tờ đô dày cộm và xếp ngay ngắn ấy. Nó sẽ giúp anh ta từ bỏ những ngày đói khổ, trong túi không có đến 1 xu. Anh ta run tay mở bao tiền và thò tay vào lôi cọc tiền ra. Nhưng... anh ta sững sờ, toàn là giấy. Hoảng hốt anh ta dốc ngược cái bao trút ra, toàn là giấy, anh ta bị lừa rồi. 1 cơn giận ghê gớm, khiến anh ta chỉ muốn hét lên và đập phá hết mọi thứ chung quanh mình, nhưng anh chỉ có thể phát tiết được cơn giận bằng cách chụp cọc giấy ném mạnh vào vách tường.
- Đồ khốn kiếp! Mày dám lừa ông!
Anh ta té ngồi luôn trên nền gạch. Xem như thất bại rồi, 1 tương lai huy hoàng trong phút chốc sụp đổ tan tành, anh ta tưởng mình có thể điên lên được.
- Yến Vy! Mày ở đâu mau về đây!
Bây giờ anh ta mới nghe đói, đói cồn cào và rã rời cả thân xác. Những ngày vắt óc vắt tim suy nghĩ, đối mặt với cái chết và cả tù tội xem như công dã tràng. Chưa lúc nào Tuấn Anh giận dữ bằng lúc này, nhất định là Yến Vy đi gặp Hoàng Cầm. Mày muốn bỏ ông không dễ dàng đâu.
Tắm rửa và thay bộ quần áo khác, Tuấn Anh rời nhà lúc 6 giờ 30. Gọi xe đến nhà Hoàng Cầm, không dám bấm chuông, anh ta kiên nhẫn đợi. 7 giờ 15, anh ta hồi hộp vì cửa nhà Hoàng Cầm mở. Hoàng Cầm lên xe đi, anh còn quay lại dặn dò:
- Ở nhà có mì gói, nếu em cần mua gì thêm, ra quán tạp hóa mua.
Yến Vy gật đầu:
- Anh đi làm đi, không cần lo cho em. Chiều, anh về đây hay bên kia vậy?
- Anh chưa biết. Em cứ nấu ăn cho 1 mình em thôi.
Yến Vy nũng nịu:
- Không! Em chờ anh về.
Hoàng Cầm nổ máy xe chạy đi. Lúc này Tuấn Anh mới băng qua đường, anh ta nói như quát:
- Khoang đã!
Toan đóng cửa cổng, chợt nghe thanh âm quen thuộc, Yến Vy hoảng hốt nhìn lên, cô đờ người ra.
- Tuấn Anh!
Cô sợ hãi nhìn quanh. Tuấn Anh bước nhanh đến, anh ta kéo cửa đóng lại xong bấm khóa và đi vào nhà, Yến Vy vội bước theo. Cô khép cửa lại run giọng:
- Anh chạy thoát được à? Đêm qua, em sợ muốn chết không dám ở nhà nên chạy đến đây.
- Đồ khốn kiếp!
Tuấn Anh vung tay đánh mạnh mấy cái vào mặt, và đầu Yến Vy. Chưa hả cơn giận, anh ta đạp mạnh vào bụng Yến Vy làm cho cô té nhào.
- Tất cả tại mày mà ra! Tao bảo mày đừng có trả thằng bé, mày sợ chăm sóc nó cực khổ, bây giờ mất cả chì lẫn chài.
Bị đánh đau, Yến Vy không dám kêu, cô cố ngồi dậy, nén đau, thều thào:
- Anh không lấy được số tiền à?
- Lấy cái thằng bố mày! Nó đưa cho tao toàn giấy, 1 bao giấy mày rõ chưa. Vậy mà tao chạy bán sống bán chết giữ chặt cái bao giấy ấy, chừng về nhà đổ ra chỉ toàn giấy là giấy.
Chưa thôi, hắn phũ phàng tát vào mặt Yến Vy như người ta đấm vào bị cát. Yến Vy không dám la, cô ôm đầu:
- Anh đánh tôi rồi giải quyết được chuyện hay sao? Muốn có tiền từ từ tính chớ.
Trút cơn giận xong, Tuấn Anh gieo người xuống ghế thở.
- Tao đói lắm, lấy cái gì cho tao ăn.
- Chỉ có mì gói thôi.
- Ừ, mau lên!
Yến Vy đứng lên, cô đưa tay chùi máu miệng. Xưa nay cô quá quen với việc Tuấn Anh ngược đãi đánh đập mình, nên lẳng lặng đi ra sau bếp nấu mì gói cho Tuấn Anh.
- Bây giờ anh tính sao?
- Không biết chỗ ở cũ có bị lộ không, nhưng đi nhà mới ở tiền đâu mà thuê nhà.
Yến Vy ngập ngừng:
- Hay anh cứ ở tạm ở đó, em ở đây, hỏi xin Hoàng Cầm tiền. Đêm qua, em có nói là em cần vốn để sinh sống, anh ta có nói sẽ giúp em.
Tuấn Anh buông xuôi:
- Thì phải đành vậy, tạm thời như vậy.
Nhưng lúc này lại là lúc Yến Vy thấy chán ngán Tuấn Anh. Tại sao cô phải nuôi anh ta, mặc cho anh sai khiến và đánh đập mình. Nếu cô trở về với Hoàng Cầm, anh sẽ lo cho cô, cô không phải bận tâm điều gì cả. Nhưng làm sao để thoát khỏi bàn tay anh ta? Cô cũng không thể tố cáo anh ta. Tố cáo anh ta vào tù, chính cô cũng tự đẩy m`inh vào con đường tù tội.
Cô mở ví đưa cho Tuấn Anh tiền:
- Anh cầm tiền này ăn xong rồi đi đi. Không ở nhà này lâu được đâu, lỡ như Hoàng Cầm về, tôi không giải thích được.
Tuấn Anh bỏ tiền vào túi. Anh ta bưng ly nước lên uống, xong chụp cái nón lên đầu và mở cửa đi.
Đóng cửa lại, Yến Vy thở phào. Tuấn Anh đi rồi, cô mới thấy nhẹ mình. Làm sao để anh ta không còn đeo bám cô, khi anh ta xem cô là cái công cụ nuôi sống anh ta chà đạp và vắt kiệt tuổi xuân cùng sức khỏe của mình. Nhìn vết bầm trên mặt mình, Yến Vy không khỏi nghiến răng căm giận.
o O o
- Ba về, ba về!
Bé Bách Thảo nhảy xổ ra, nó ôm chân Hoàng Cầm, anh vò đầu nó:
- Con đang làm gì vậy?
- Dạ, con học bài.
- Mẹ đâu?
- Mẹ đang ở trong phòng lo cho em Bốp.
Hoàng Cầm đi vào trong. Ngọc Khuê đang chơi với con, cô im lặng khi nhìn thấy Hoàng Cầm. Hoàng Cầm ngồi xuống giường, anh đưa tay bế thằng Bốp và hôn nó.
- Hôm nay em có đi làm không?
Ngọc Khuê lắc đầu. Ngay cả việc công an mời cô nhận lại valy tiền cô cũng chưa đi, Ngọc Khuê không muốn rời con, mấy ngày xa con, cô quá hãi hùng với điều này. Hoàng Cầm lại hỏi:
- Em lên phòng công an nhận tiền chưa vậy?
Ngọc Khuê lại lắc đầu. Hoàng Cầm bắt đầu bực:
- Em hà tiện đến cả lời nói với anh nữa sao? Em có biết chính em là người làm cho không khí gia đình nặng nề không?
- Em biết là em làm cho không khí gia đình nặng nề. Nhưng suốt đêm qua em đã suy nghĩ, nếu như Yến Vy đã trở về, cô ấy muốn chung sống với anh và nhận lại bé Bách Thảo, em nên trả anh về cho cô ấy.
- Em muốn như vậy à?
- Đêm qua, chẳng phải anh và cô ấy ở chung 1 nhà, và cũng không phải là lần đầu. Em muốn hay không muốn đâu còn quan trọng, điều mà em nhận rõ, anh không tôn trọng em.
- Vậy còn em, em có tôn trọng anh không, khi việc em muốn chuộc con về, em bảo con là sở hữu của em, em tự quyết định.
Ngọc Khuê ứa nước mắt:
- Nếu như em không thấy việc anh trở lại với vợ cũ, em đã không nói điều ấy. Tại sao em nói điều đó, bởi vì em quá đau lòng, anh không còn là của riêng em.
Biết lỗi, Hoàng Cầm ngồi im. Hồi lâu, anh mới lên tiếng:
- Cô ấy đang gặp khó khăn về kinh tế, anh không thể không lo.
- Lo ở đây là anh có thể lo về tiền bạc, anh có thể nói với em mà. Đàng này, anh chung sống cả với cô ấy, em phải nghĩ như thế nào đây? Em cảm thấy mình bị xúc phạm trong tình nghĩa vợ chồng.
Hoàng Cầm khô khan:
- Có lẽ tại lâu nay em quen kiêu hãnh, nên việc anh trở lại với vợ cũ làm em thấy mình bị xúc phạm.
Ngọc Khuê đau đớn trước cách nói của Hoàng Cầm. 1 Hoàng Cầm cô từng yêu thương và ngỡ sẽ gởi gắm cuộc đời mình dài lâu là như vậy đó sao. Cô cố ghìm dòng nước mắt:
- Chúng ta ly hôn đi!
Hoàng Cầm bỏ bé Bốp xuống đứng lên, anh đi luôn ra ngoài.
- Ba!
Đụng vào Bách Thảo, Hoàng Cầm lôi nó ra phòng khách:
- Con vào nói với vú thu xếp quần áo, cha con mình về nhà mình con ạ.
- Con không đi đâu, con ở đây với em Bốp và mẹ Khuê.
- Mẹ Khuê không phải là mẹ của con.
- Ba nói dối.
Nó giằng tay ra, thụt lùi:
- Ba làm cho mẹ Khuê khóc, con ghét ba.
Hoàng Cầm cố dỗ nó:
- Con nghe ba giải thích đi.
Nhưng con bé chạy nhanh về phòng mình, nó đóng ập cửa lại.
- Con không đi với ba. Ba đi đi!
Hoàng Cầm bực mình đi luôn ra đường. Ngay cả đến đứa con gái của anh cũng chống lại anh.
- Anh Hai!
Thanh Thư về đến, cô nhìn anh trai bằng đôi mắt không chút thiện cảm:
- Anh lại về bên nhà phải không?
- Vì đó là nhà của anh.
Thanh Thư châm biếm:
- Chứ không phải vì ở đó có chị Yến Vy. Anh đã quên sự phản bội của chị ấy, và bây giờ anh phản bội vợ hiện tại của mình, anh cho là hành động của anh đúng hay sao?
- Em đừng có mắc mỏ anh. Lúc bé Bốp bị bắt cóc, không cần có anh, Ngọc Khuê vẫn tự lo được tiền, cô ấy có thể sống 1 cách vững vàng.
- Anh trách chị Khuê không cần anh? Nhưng anh có nghĩ tại sao chị ấy không cần anh? Lúc mà chị ấy cần anh nhất như lúc lo ma chay cho anh Trường Giang, chị ấy vì nghĩa mà, thì anh lại ở bên chị Yến Vy. Bé Bốp bị bắt cóc, anh đã san sẻ gì nào, hay anh chỉ biết làm cho chị Khuê đau đớn hơn. Anh đã sai rồi anh Hai, nếu như bây giờ anh lại tiếp tục chung sống với chị Yến Vy.
- Em không ở vào hoàn cảnh anh, nên em không hiểu mà trách anh. Yến Vy đang rất khó khăn, cô ấy cần anh. Còn Ngọc Khuê, cô ta mang cái hàng rào to tướng chắn trước mặt anh. Em đừng có khuyên anh tự anh biết cân phân suy xét.
- Có 1 ngày rồi anh sẽ hối hận.
Thanh Thư giận dỗi bỏ đi vào nhà. Hoàng Cầm bực dọc nổ máy xe chạy đi. Anh trở lại với mối tình đầu cúa mình là sai hay sao? Lúc Ngọc Khuê lo cho Trường Giang, anh đâu có cấm. Anh ta đã chết chứ nếu không, Ngọc Khuê cũng như anh mà thôi....
Thanh Thư gõ nhẹ tay lên cửa:
- Chị Khuê! Em vào được không?
- Vào đi em!
Ngọc Khuê cười gượng nhìn lên.
- Em mới đi làm về?
- Dạ.
Thanh Thư bế bé Bốp lên, cô hôn vào má nó. Tội nghiệp, xa mẹ mấy ngày thằng bé hãy còn khờ.
- Cô Ba ơi! Em bé Bốp mới mọc cái răng nữa đó cô. Cô hiểu em bé cười xem, đưa cái răng thấy mà ghét.
Bách Thảo vừa nói vừa nựng em bé. Nó quyến luyến cậu em trai không cùng dòng máu với mình.
- Con mua đồ chơi cho bé Bốp, mà nó không biết chơi gì hết, cứ đòi mẹ Khuê bế miết luôn.
- Tại em bé xa mẹ mấy ngày, nó sợ phải xa mẹ. Từ từ, vài hôm em bé quen, nó sẽ chịu chơi với con.
Quay sang Ngọc Khuê, Thanh Thư nói như trách:
- Sao chị để anh Hai đi nữa vậy?
Ngọc Khuê cười buồn:
- Người ta giữ người ở lại, chứ 1 người đã muốn đi, mình có giữ cũng vô ích em ạ.
- Nhưng anh Hai bây giờ là chồng của chị, chị phải biết bảo vệ hạnh phúc của mình chớ.
- Chị không muốn bảo vệ cái không thuộc về mình. Có lẽ vì sự bướng bỉnh của chị, mà chị luôn bị phản bội và ruồng bỏ.
- Nếu chị và anh Hai em chia tay, em sẽ rất buồn.
- Chị không biết mình có tự bảo mình được không, hãy tha thứ cho anh ấy. Nhưng chị không chịu nổi khi anh ấy gây với chị xong là về với Yến Vy. Có lẽ phải chia tay thôi em ạ. Điều duy nhất, cho dù anh chị có chia tay, nhưng chị luôn muốn có em, có bé Bách Thảo. Em ở lại đây với chị, em hứa không Thư?
Thanh Thư cảm kích gật đầu. Anh Hai của cô thật tệ, có 1 người vợ toàn mỹ về tâm hồn, nhưng rồi cũng như bao nhiêu người khác, anh đi chọn cái toàn mỹ của nhan sắc.