Bread of flour is good; but there is bread, sweet as honey, if we would eat it, in a good book.

John Ruskin

 
 
 
 
 
Tác giả: Agatha Christie
Thể loại: Trinh Thám
Dịch giả: Trần Hữu Khánh
Số chương: 31
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19
9
“Rất vui được gặp mục sư,” Lawrence nói. “Mời mục sư vào nhà chơi.”
Chúng tôi rẽ vào cánh cổng nhỏ đơn sơ, đi theo lối mòn, rồi anh ta rút chìa khóa trong túi tra vào ổ khóa.
“Giờ thì anh khóa cửa rồi nhỉ,” tôi nhận xét.
“Vâng,” anh ta bật cười khá chưa chát. “Mất bò mới lo làm chuồng, đúng không?” Anh ta mở cửa để tôi bước vào trong. “Có đôi điều trong vụ này mà tôi không thích, mục sư biết đấy. Nói thế nào nhỉ — đây… là chuyện nội gián. Đã có ai đó biết chuyện tôi có khẩu súng. Có nghĩa là kẻ giết người — dù là ai đi nữa — nhất định đã có lần vào nhà tôi — có khi còn uống rượu với tôi cũng nên.”
“Không nhất thiết,” tôi phản đối. “Cả làng St. Mary Mead này có thể biết chính xác anh để bàn chải răng ở đâu và anh dùng loại kem đánh răng nào nữa kìa.”
“Nhưng tại sao họ lại quan tâm chuyện ấy?”
“Ta không rõ,” tôi đáp, “nhưng đúng là thế. Nếu anh thay loại kem cạo râu thì nó cũng trở thành đề tài cho họ bàn luận.”
“Họ hẳn phải rất chịu khó mới moi được tin tức.”
“Thế mà họ vẫn tìm được đấy. Từ trước giờ làng này có chuyện gì lý thú đâu.”
“Chà, bây giờ thì có rồi — tha hồ mà lý thú nhé.”
Tôi đồng ý.
“Mà ai nói cho họ biết tất cả những việc ấy mới được? Chuyện kem cạo râu ấy, hay đại loại thế?”
“Có thể là bà lão Archer.”
“Bà già ấy sao? Theo tôi biết thì bà ấy gần như là người đần độn.”
“Đó chỉ là cách ngụy trang của người nghèo,” tôi giải thích. “Họ thường tự giấu mình sau vẻ ngu độn. Anh có thể nhận ra bà già ấy hoàn toàn sáng suốt. Mà này, giờ đây bà ta lại đoan chắc là cho đến trưa thứ năm thì khẩu súng vẫn còn nằm ở chỗ của nó. Điều gì đã làm bà ta đột nhiên khẳng định chắc chắn như vậy nhỉ?”
“Tôi chẳng biết nữa.”
“Anh có nghĩ là bà ta nói đúng không?”
“Một lần nữa tôi không có ý kiến gì. Tôi đâu có kiểm kê tài sản của mình mỗi ngày.”
Tôi nhìn khắp một lượt gian phòng khách nhỏ. Tất cả các kệ và bàn đều bừa bộn đồ đạc linh tinh. Lối bừa bãi luộm thuộm nghệ sĩ của Lawrence làm tôi phát bực. Thấy tôi liếc nhìn, anh ta lên tiếng:
“Đôi lúc cũng hơi mất thì giờ tìm đồ đạc, nhưng mặt khác thì mọi thứ đều bày sẵn ra đó chứ không cất giấu đâu cả.”
“Không có vật nào giấu kín cả, đúng thế,” tôi tán thành, “nhưng lẽ ra nên cất khẩu súng đi thì tốt hơn.”
“Mục sư có biết là tôi mong đợi nhân viên điều tra nói điều gì đại loại thế không! Đám ấy toàn là đần độn. Tôi chỉ mong bị bọn họ khiển trách mà thôi.”
“Mà này, súng có nạp đạn không?” tôi hỏi.
Lawrence lắc đầu.
“Tôi không đến nỗi bất cẩn như vậy. Súng không nạp đạn, nhưng có một băng đạn để ngoài.”
“Hình như súng được nạp đủ sáu viên, và có một viên được bắn ra.”
Lawrence gật đầu.
“Nhưng ai đã bắn vậy? Nếu không tìm ra kẻ sát nhân thực sự thì tôi sẽ bị nghi ngờ cho đến lúc chết.”
“Đừng nói thế, anh bạn ạ.”
“Nhưng tôi nói thế đấy.”
Anh ta cau mày lặng thinh một lúc rồi chợt bừng tỉnh: “Để tôi kể mục sư nghe hôm qua tôi làm được chuyện gì. Ngài biết đó, bà Marple có nắm một số việc.”
“Tôi nghĩ về khoản ấy thì bà ta không được mọi người yêu thích cho lắm.”
Lawrence bèn thuật lại chi tiết câu chuyện của anh ta. Nghe theo lời khuyên của bà Marple, anh ta đã đến Old Hall. Ở đó, với sự hỗ trợ của Anne, anh đã phỏng vấn một CÔ hầu gái.
Anne chỉ nói:
“Ông Redding muốn hỏi em một vài câu, Rose ạ.”
Rồi bà ra khỏi phòng.
Lawrence cảm thấy có phần e ngại. Rose, một cô gái hai mươi lăm tuổi xinh đẹp cứ nhìn anh chăm chú với cái nhìn trong trẻo khiến anh lúng túng.
“Là — là về chuyện đại tá Protheroe bị giết đó mà.”
“Vậy sao, thưa ngài?”
“Cô biết đó, tôi đang cố gắng đi tìm sự thật.”
“Vâng, thưa ngài.”
“Tôi nghĩ có thể — có thể ai đó — à — có thể có tình tiết nào đó…”
Đến đây Lawrence cảm thấy mình cũng chẳng vẻ vang gì, anh thầm rủa bà Marple đã gợi ý anh làm việc này.
“Tôi muốn biết cô có thể giúp tòi không?”
“Sao, thưa ngài?”
Thái độ của Rose vẫn đúng mực một cô hầu hoàn hảo — lễ độ, sẵn sàng giúp đỡ, và hoàn toàn không quan tâm đến sự việc.
“Ọuỷ tha ma bắt, các cô chẳng kháo chuyện này trong phòng của người hầu sao?”
Đòn tấn công của Lawrence khiến Rose khá bối rối và đánh rơi vẻ tự chủ.
“Trong phòng người hầu à, thưa ngài?”
“Hoặc trong phòng quản gia, hoặc phòng tài xế, hoặc bất cứ ở đâu mà cô có nói? Nhất định phải có chỗ nào đó.”
Rose khẽ cười, và Lawrence cảm thấy được khích lệ.
“Xem này Rose, cô là một cô gái ngoan. Tôi chắc cô phải hiểu tôi đang muốn gì. Tôi không muốn bị treo cổ. Tôi không giết ông chủ cô, nhưng nhiều người cứ nghĩ thủ phạm là tôi. Cô có thể giúp tôi được không?”
Tôi có thể hình dung đến đây hẳn Lawrence phải thương tâm lắm. Anh ngả mái đầu điển trai ra sau, đôi mắt Ireland xanh thẩm đầy van lơn. Rose mủi lòng và đầu hàng.
“Ôi thưa ngài! Em xin thề — phải chỉ tụi em có thể giúp ích được gì. Không ai trong tụi em nghĩ ngài làm việc đó hết. Tụi em không nghĩ vậy đâu, thiệt đó.”
“Tôi biết, nhưng điều đó không giúp tôi thoát khỏi tay cảnh sát.”
“Cảnh sát à!” Rose hất đầu. “Tụi em nghĩ ông thanh tra đó chẳng tài giỏi gì đâu. Ông ta tự phong mình vậy thôi. Cảnh sát mà!”
“Dù sao đi nữa thì cảnh sát cũng rất có quyền lực. Nào Rose, cô nói sẽ cố hết sức giúp tôi. Tôi không thể không nghĩ rằng có nhiều việc chúng ta vẫn chưa nắm được. Chẳng hạn việc bà phu nhân đến thăm đại tá Protheroe vào đêm trước khi ông ấy bị giết.”
“Bà Lestrange phải không ạ?”
“Phải, bà Lestrange. Tôi không thể không cảm thấy cuộc viếng thăm của bà ta có gì đó kỳ quặc.”
“Dạ, tụi em cũng nói với nhau như vậy thưa ngài.”
“Các cô nói vậy ư?”
“Bà ta đến đây, hỏi thăm ông đại tá. Và tất nhiên là họ nói chuyện với nhau rất lâu — nhưng không ai biết bà ta tới làm gì. Còn bà Simmons, bà ấy là quản gia thưa ngài, bà ấy báo bà khách kia là hạng chẳng ra gì. Nhưng sau khi nghe Gladdie kể thì em không biết phải nghĩ sao nữa.”
“Vậy Gladdie đã nói gì?”
“Ô, không có gì thưa ngài. Chỉ là — tụi em nói chuyện với nhau thôi mà.”
Lawrence nhìn cô ta, cảm thấy cô đang giấu giếm điều gì. “Tôi rất muốn biết bà ta và ông đại tá nói gì với nhau.”
“Dạ, thưa ngài.”
“Tôi nghĩ là cô biết mà, Rose?”
“Em à? Ổ không thưa ngài. Thiệt sự là em không biết. Làm sao mà em biết được!”
“Nhìn đây Rose, cô vừa nói là cô sẽ giúp tôi. Nếu cô không nghe thấy — hoàn toàn không nghe thấy bất cứ điều gì — thì cũng không quan trọng, nhưng… Tôi sê vô cùng biết ơn cô. Dù sao thì, ai cũng có thể — có thể tình cờ — chỉ là tình cờ mà nghe lỏm được.”
“Nhưng em không nghe thấy gì hết thưa ngài, thiệt tình là em không nghe.”
“Vậy có ai khác nghe chứ,” Lawrence thâm trầm nói.
“Dạ, thưa ngài…”
“Nói tôi nghe đi Rose.”
“Em không biết Gladdie sẽ nói gì, em thề đó.”
“Cô ấy nhất định muốn cô kể tôi nghe. Mà Gladdie là ai vậy?”
“Thưa ngài, chị ấy là phụ bếp. Ngài biết không, chị ấy chỉ vừa mới ra khỏi nhà chút xíu để gặp một người bạn; chị ấy đi ngang cửa sổ — phòng làm việc — mà ông chủ với bà khách đang ngồi trong đó. Lẽ dĩ nhiên ông ấy nói rất to, ông chủ lúc nào cũng nói to. Và đương nhiên là chị ấy hơi tò mò — ý em là…”
“Hoàn toàn là tự nhiên,” Lawrence nói. “Ý tôi đơn giản là người ta phải nghe thôi.”
“Nhưng tất nhiên chị ấy không kể với bất cứ ai — trừ em ra. Và hai đứa em đều nghĩ việc này rất kỳ cục. Nhưng Gladdie không dám hở môi cho ai hay thưa ngài, vì nếu bà Pratt biết chị ấy ra ngoài gặp bạn thì — à, bà ấy sẽ bực mình lắm. Bà Pratt là bếp trưởng mà. Nhưng em chắc chắn chị ấy sẽ sẵn sàng nói với ngài đó.”
“Tốt. Vậy tôi có thể vào nhà bếp gặp chị ta được không?”
Rose chết khiếp khi nghe lời đề nghị ấy.
“Ô không thưa ngài, chuyện đó không thể được. Gladdie hay hoảng sợ lắm.”
Sau khi bàn bạc về những khó khăn, cuối cùng vấn đề đã được giải quyết. Một cuộc gặp bí mật sẽ được sắp xếp ở chỗ có nhiều bụi rậm. Ở đó, Lawrence đã gặp cô Gladdie hay lo âu, mà anh mô tả hệt như chứ thỏ sa bẫy hơn là giống con người. Phải mất mười phút trấn an thì cô gái run như cầy sấy kia mới lên tiếng rằng cô ấy không thể — không nên, rằng cô ấy không nghĩ Rose lại bán đứng mình như thế, rằng dù sao cô ấy cũng không muốn làm hại ai cả, và cô ấy sẽ bị bà Pratt la mắng nếu chẳng may bà ấy nghe được chuyện này.
Lawrence hết cam đoan thuyết phục rồi lại tán tỉnh phỉnh phờ — cuối cùng Gladys mới đồng ý nói.
“Xin ngài bảo đảm là sẽ không có ai khác biết chuyện này, thưa ngài.”
“Tất nhiên, sẽ không ai biết đâu.”
“Và em cũng sẽ không bị đưa ra tòa.”
“Không bao giờ.”
“Ngài cũng không nói lại với bà chủ chứ?”
“Tuyệt đối không.”
“Nhưng nếu chuyện này đến tai bà Pratt thì…”
“Nhất định không. Nào, nói tôi nghe đi Gladys.”
“Ngài bảo đảm không có chuyện gì xảy ra đúng không?”
“Chắc chắn là không. Một ngày nào đó cô sẽ vui sướng vì đã cứu tôi thoát khỏi giá treo cổ.”
Gladys khẽ rùng mình.
“Ôi, thực sự là em không muốn vậy đâu thưa ngài. Thiệt ra em chỉ nghe được có chút xíu — hoàn toàn là do tình cờ thôi…”
“Tôi hiểu.”
“Nhưng mà ông chủ của em, rõ ràng ông ấy giận dữ lắm. ‘Chừng đó năm rồi mà bà còn dám đến đây hả’ — ông nói vậy. ‘Đừng xúc phạm tôi…’ Em không nghe được bà kia nói gì — nhưng một lúc sau ông chủ nói, ‘Tôi dứt khoát không đồng ý — dứt khoát là không…’ Em không nhớ hết — nhưng hình như hai bên đều rất cương quyết, bà ta muốn ông chủ làm việc gì đó mà ông từ chối. ‘Thật nhục nhã khi bà lại mò về đây,’ ông chủ nói. Và ‘Bà không được gặp nó — tôi cấm…’ Tới đây thì em vểnh tai lên nghe. Có vẻ như bà đó muốn nói gì với bà chủ nên ông chủ lo sợ thì phải. Em nghĩ thầm, ‘Chà, ông chủ thiệt quái lạ, chẳng giống ai. Mà có thể nếu lộ ra mọi chuyện thì ông ấy cũng chẳng hay ho gì. Lạ lùng thiệt!’ Em nghĩ. ‘Đàn ông đều một giuộc như nhau’, sau đó em nói với bạn trai em. Anh ấy không đồng ý mà tranh cãi với em. Nhưng anh ấy thừa nhận rất bất ngờ về đại tá Protheroe — người quản lý tài sản của nhà thờ, ông ấy lo việc quyên góp và chủ nhật nào cũng đi nhà thờ đọc kinh đều đặn hết. Nhưng đời mà, mấy ai học được chữ ngờ. Em đã nhiều lần nghe mẹ em nói vậy.”
Gladdie dừng lại thở, còn Lawrence khéo léo đưa câu chuyện trở về khởi điểm.
“Cô có nghe thấy gì khác nữa không?”
“Dạ, thiệt là khó nhớ chính xác thưa ngài, nhưng chung chung là vậy. Ông chủ nói đi nói lại, ‘Tôi không tin. Dù Haydock có nói gì đi nữa thì tôi cũng không tin.’ Vậy đó.”
“Ông ta nói vậy thật sao? ‘Dù Haydock có nói gì đi nữa?’”
“Dạ phải. Ông chủ nói đó chỉ là một âm mưu.”
“Cô không nghe bà phu nhân kia nói gì sao?”
“Chỉ đến lúc cuối, khi bà ấy đứng lên đi về và ra đến gần cửa sổ thì em mới nghe rõ bà ấy nói gì. Em muốn chết sững luôn, thiệt đó, em không bao giờ quên được. Bà ấy bảo: ‘Tối mai khoảng vào giờ này, có thể ông sẽ chết,’ cách nói của bà ta thật độc ác. Ngay khi nghe vậy, em liền kể lại với Rose.”
Lawrence lấy làm kinh ngạc, chủ yếu anh tự hỏi không biết câu chuyện của Gladys có thể tin được mấy phần, về cơ bản thì có thật, nhưng anh ngờ rằng chị ta đã thêm mắm dặm muối vì có vụ giết người kia, đặc biệt anh nghi ngờ tính chính xác của chi tiết sau cùng. Anh nghĩ rất có khả năng đó là do có vụ giết người.
Lawrence cám ơn Gladys, khen ngợi cô ta và bảo đảm mọi việc sẽ không đến tai bà Pratt, sau đó rời Old Hall, lòng đầy đăm chiêu nghĩ ngợi.
Có một chuyện rõ ràng, là cuộc trao đổi giữa bà Lestrange và đại tá Protheroe hoàn toàn không êm đẹp, và cũng là điều ông ta lo lắng không muốn để vợ mình biết.
Tôi nghĩ đến câu chuyện bà Marple kể về viên quán lý nhà thờ với một gánh vợ lẽ con riêng. Trường hợp này có tương tự không? Và hơn bao giờ hết tôi tự hỏi Haydock dính dáng gì đến việc này? Ông đã cứu bà Lestrange không phải ra làm nhân chứng trước tòa. Ông cũng làm mọi cách để che chở bà ta trước cảnh sát.
Haydock sẽ còn bảo vệ bà ấy đến bao giờ?
Giả sử ông nghi ngờ bà ấy phạm tội — liệu ông có cố bao che không?
Một người phụ nữ lạ lùng — một người đàn bà đầy sức quyến rũ hệt như thỏi nam châm. Dù sao chính tôi cũng không thích ý nghĩ liên hệ bà ta với vụ án. Trong thâm tâm tôi tự nhủ, “Không thể là bà ấy!”
Vì sao?
Thế là con tinh trong tôi trả lời: “Vì bà ấy là một phụ nữ cực kỳ xinh đẹp và lôi cuốn. Vậy chứ sao!”
Nói như bà Marple, trong mỗi con người chúng ta đều có quá nhiều điều trần tục.
Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ - Agatha Christie Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ