Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 18
T
ôi bước nhẹ ra cửa. Ước gì tôi chạy thật nhanh cho khuất tầm mắt nhìn của người đàn bà ấy, nhưng sao bước chân tôi nặng nề quá thể. Tôi muốn khóc quá. Không phải vì buồn tủi mà vì bực tức làm sao đó. Tôi đã dại dột bước chân vào căn nhà sang trọng này để thấy mộng ước vỡ tan trong lòng tôi.
Trường lặng lẽ đem xe ra cổng và tôi lặng lẽ ngồi lên yên xe chàng. Đi được một quãng ngắn. Trường nói:
- Chúng mình đi xi nê nghe em.
Tôi bảo:
- Xi nê cũng được.
Trường làm như không để ý đến câu nói buông xuôi của tôi. Chàng gởi xe, hai đứa đi bộ đến rạp hát. Ngồi cạnh chàng trong bóng tối, Trường chợt hỏi tôi:
- Em có yêu anh không, Diễm?
Tôi ngước mắt nhìn chàng như thể lạ lùng lắm:
- Sao lại hỏi em câu ấy?
- Anh vẫn cố gắng để chúng mình được lấy nhau.
Tôi nói thầm bên tai chàng:
- Nhưng mẹ anh... bà làm em sợ.
Trường nắm nhẹ tay tôi:
- Bà không phải là mẹ anh.
Tôi kêu lên:
- Tại sao, anh?
- Mẹ anh mất rồi, bà là kế mẫu của anh. Bà có hai đứa con riêng, một đứa học ở Đàlạt và một đứa ở Pháp.
- Còn ba anh?
- Ba anh ít có ở nhà. Tất cả do mẹ anh định đoạt hết.
Tôi chớp mắt:
- Bà không bằng lòng cho anh cưới em?
Trường gật đầu một cách khó khăn:
- Bà muốn anh cưới một người khác. Lâu rồi, bà phản đối tình yêu của chúng mình.
Tôi nghẹn giọng, bàn tay tôi tìm bàn tay chàng.
- Biết thế anh còn đưa em đến gặp bà làm gì?
- Để anh biết sự thật.
- Anh làm khổ em.
Trường choàng tay sang ôm chặt lấy tôi, giọng chàng chìm vào hơi thở:
- Anh sẽ đền bù cho em nỗi khổ đó.
Tôi lắc đầu:
- Bằng cách nào bây giờ Trường?
Trường nói mê man:
- Cưới em. Nếu em không buồn, anh sẽ từ bỏ tất cả để chúng mình có nhau đời đời.
Tôi nói trong tiếng khóc:
- Anh nhất định không bỏ em?
- Không.
Tôi úp mặt vào ngực chàng:
- Em bằng lòng làm vợ anh mà không có linh đình hai họ, không cần phải cưới hỏi rình rang. Miễn sao mình yêu nhau và có nhau hoài là được.
Trường vuốt nhẹ những sợi tóc mềm của tôi:
- Tóc mơ nghìn sợi, làm đẹp thêm cho hạnh phúc đời người. Anh sẽ được ấp ủ mái tóc êm ả của em trong mơ hạnh phúc nhất đời anh.
Tôi rùng mình: tóc mơ nghìn sợi, mỗi sợi là một nẻo đời. Bao nhiêu sợi cho một đời hạnh phúc có nhau. Tôi hỏi Trường như vậy. Chàng dịu dàng tha thiết:
- Cả nghìn sợi, cả mái tóc mơ. Tất cả đều dành cho cuộc đời hai đứa. Anh sẽ ngủ vùi trong suối tóc em để giữ chân Hạnh Phúc.
Tôi nói thầm, vì tình yêu, tôi chấp nhận niềm hạnh phúc thiệt thòi đó.
Trường bóp khẽ vai tôi:
- Em buồn hả, Diễm?
Tôi nói:
- Không, em hạnh phúc
Trường có vẻ áy náy:
- Hạnh phúc riêng của hai đứa mình.
Tôi nhỏ giọng:
- Còn mẹ...
Trường an ủi tôi:
- Anh biết, mẹ sẽ buồn khi thấy em thiệt thòi, anh sẽ phân trần với mẹ.
Tôi nuốt nước mắt vào lòng:
- Nỗi khổ tâm nhất của em là làm buồn cho mẹ, ngoài ra em hoàn toàn hạnh phúc với anh.
Trừơng âu yếm nói nhỏ vào tai tôi:
- Anh yêu em và cảm ơn em suốt đời.
Tôi cười hiền hòa trong bóng tối. Nụ cười không còn phải đắn đo nữa.