Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 18
D
ŨNG MỜI UYỂN ĐI ĂN TỐI. Muốn từ chối nhưng nghĩ tới không khí buồn chán ở nhà, Uyển lại thấy nản lòng, liền nhận lời Dũng. Dũng đưa Uyển ra Mỹ Cảnh, trên bến Bạch Đằng. Bữa ăn kéo dài cả tiếng đồng hồ, nhưng Uyển chẳng ăn được bao nhiêu. Dũng không còn nhắc nhở gì tới chuyện cũ, và chú tâm vào công việc săn sóc Uyển từng chút. Như một cặp tình nhân, như một cặp vợ chồng mới cưới. Đã có lúc Uyển tự hỏi Hải có săn sóc mình như vậy bao giờ không nhỉ. Câu trả lời là không. Nhưng Uyển chợt nhận ra mình quá xa rời thực tế.
- Uyển ơi. Mày lãng mạn quá mất rồi.
Uyển bảo thầm mình như thế. Nhìn Dũng ân cần săn sóc mình Uyển tự nhủ:
- Vì Dũng là Dũng.
Và Uyển tự bảo tiếp:
- Còn Hải là Hải. Họ là hai người khác nhau, mình được quyền có một người.
Nhìn ra sông Uyển thấy một vùng nước thẫm đen óng phản chiếu ánh đèn. Tiếng máy tầu ầm ì đâu đây. Hình ảnh đó gợi nghĩ tới Hải, đang thật xa xôi. Gợi nhớ, gợi thương, gợi hờn dỗi. Uyển lại mênh mang trong lòng ý muốn tiêu pha cho hết thời gian buổi tối này. Uyển nói:
- Uyển chưa muốn trở về chút nào.
Dũng vui vẻ:
- Mình đi nhẩy nhé.
Nhìn vẻ ngại ngùng của Uyển, Dũng tiếp:
- Hay ra Trần Hưng Đạo cho gần?
Uyển mường tượng ra khung cảnh vui chơi ấy. Một thoáng tranh đấu với nội tâm, Uyển chịu thua tình cảm:
- Tìm nơi nào gần đi Dũng, và kín đáo.
- Uyển ngại gì?
- Không biết nữa.
Dũng gật đầu, đứng lên kéo ghế cho Uyển. Gã bồi cú khom người cám ơn món tiền thưởng hậu. Uyển chợt thấy mình như một người khác của một giai cấp khác. Dũng đưa Uyển đến đường Tự do, vào một vũ trường cạnh phòng triển lãm tranh. Vào thang máy lên lầu mười toà nhà cao ngất.... Uyển hỏi:
- Dũng đến đây thường lắm hả.
- Mấy lần. Ở đây Uyển có thể ngắm toàn khu trung tâm phố về đêm.
Bước chân vào Uyển công nhận chỗ này thật hợp với khách hàng trẻ tuổi. Không có cái tẻ nhạt, khuôn sáo của những nơi dành cho dân sang trọng, mà cũng không có cái ồn ào thái quá của dân choai choai mới lớn. Nơi này thích hợp với các tình nhân, những đôi trai gái đang tiến tới giai đoạn thân mật với nhau. Dũng chọn bàn cạnh khung cửa kính. Máy lạnh mát rượi.
Dũng bảo:
- Soda chanh Rhum nhé Uyển? Anh nhớ Uyển thích thứ đó mà.
Uyển gật đầu. Dũng tiếp:
- Ở đây có đủ những thứ nước mà khách hàng thích, không như những nơi khác chỉ giới hạn trong một số nào đó để tiện tính tiền...
Ban nhạc đang chơi một bản nhạc ngoại quốc lời Việt. Chuyện tình. Bản nhạc nghe mãi phát nhàm, nhưng ở đâu cũng chỉ có thế.
Dũng mời:
- Uyển cho anh mời bản này nhé.
Dũng đưa tay ra và Uyển nắm lấy, đứng dậy. Hai người lẫn vào đám đông. Những bước chân nhẹ nhàng, lả lướt. Uyển như quên tất cả phiền muộn bao hôm. Mà thực sự Uyển muốn quên như thế. Hai người rời vũ trường lúc mười một giờ hơn. Uyển nói:
- Cho Uyển về đi Dũng.
- Đói chưa, mình kiếm món gì nhẹ ăn khuya đã nhé.
- Thôi. Cho Uyển về.
Hai người vào xe. Dũng mở máy, trước khi cho xe chạy Dũng bỗng nói:
- Nhanh quá.
- Gì nhanh?
- Thời gian. Chưa gì đã thấy xa Uyển rồi.
Uyển cười tươi, nụ cười chịu đựng. Dũng đưa tay nắm bàn tay Uyển và Uyển để yên. Bất chợt Dũng kéo Uyển đến gần và choàng tay ôm lấy Uyển. Nhanh như trong một giấc mơ, Uyển đã thấy Dũng hôn mình. Hơi thở Dũng dồn dập, môi Dũng nóng bỏng. Hương vị rượu Rhum làm Uyển ngây ngất cả lòng, đón nhận nụ hôn này bằng cảm giác khó tả. Dũng tham lam không rời. Tiếp nối nụ hôn này bằng nụ hôn khác. Và Uyển cũng không còn muốn phản ứng gì khác hơn là chấp nhận. Một cảm giác mệt mỏi xâm chiếm khắp thân, nhưng Uyển thoải mái. Uyển tưởng như mình vẫn như một hôm xưa, chưa chút gì ràng buộc.
Khi Dũng buông Uyển ra, Uyển chợt thấy mình thật bậy. Tại sao còn chấp nhận như thế, khi tất cả đều dứt khoát? Uyển sắp lấy chồng, hết tháng này là đám cưới. Và Hải, Hải sắp là chồng Uyển một ngày sắp tới. Vậy mà Uyển còn bằng lòng để cho một người con trai khác hôn mình, âu yếm vuốt ve mình, gần kề mình trên một chiếc xe hơi trong bóng tối thế này? Trong lúc Hải đang ở mãi đâu đâu, không biết đang làm gì và có gặp gì bất trắc?
Ý nghĩ Hải gặp nguy hiểm đến ào như thác lũ làm Uyển chới với. Uyển rùng mình sợ hãi, run rẩy cả người. Uyển giục giã Dũng:
- Cho Uyển về. Cho Uyển về Dũng ơi.
Dũng lái xe đưa Uyển về tận nhà. Chiếc xe dừng lại dưới gốc cây. Dũng đưa tay nắm lấy tay Uyển. Tưởng Dũng lại đòi hôn. Uyển gỡ nhẹ tay Dũng ra. Nhưng Dũng chỉ nói:
- Cám ơn Uyển đã dành trọn cho anh buổi chiều nay. Anh sẽ nhớ mãi và biết ơn em suốt đời.
Uyển mở cửa bước xuống, nhìn sững Dũng một lúc rồi quay đi. Trong lòng Uyển vang dội ý tưởng:
- Em đã từng cầu mong không gặp lại anh từ lần trước. Em không muốn gặp anh.
Những bước bước chân vội vã, băn khoăn. Uyển nhận chuông gọi cửa. Thủy chạy ra, trố mắt nhìn Uyển:
- Có chuyện gì thế?
- Gì đâu?
- Sao phờ phạc vậy?
- Tao mệt. Và buồn.
Mở cửa cho Uyển vào, Thủy đi theo chị lên phòng:
- Uyển. Có điện tín của anh Hải đến từ chiều.
Uyển giật mình:
- Đâu. Có gì... không?
Thủy lắc đầu:
- Yên tâm đi. Trên đó bão rớt, máy bay không cất cánh được nên anh Hải về chậm mấy hôm. Em để điện tín ở bàn trang điểm của Uyển đó.
Thay vội quần áo, Uyển cầm tấm điện tín lên đọc. Vài hàng chữ ngắn, chan chứa bao ý tình. Lòng Uyển tràn đầy hối hận, ăn năn. Nằm úp mặt xuống giường Uyển mặc cho nước mắt trào ra ướt gối.