Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 18
N
ỖI NHỚ NHUNG BẮT ĐẦU DAY DỨT NGA KHI TUẤN BỖNG BIỆT TĂM. Nàng định gọi điện thoại cho chàng, định đến tìm chàng ở Công Ty, nhưng lại tự dằn được ý định đó. Làm vậy lộ liễu quá, Tuấn có yêu mình đâu, Tuấn có biết gì đâu. Và Nga đành nén lòng chờ đợi. Hơn một tháng qua đi, đến hôm nay Tuấn mới trở lại, vẫn cuốn hút như bao giờ. Niềm thương nỗi nhớ dằn xuống bao hôm, bây giờ được bộc lộ trong cử chỉ, trong ánh mắt nàng.
Tuấn chợt trở mình, mở mắt và nhận ra Nga đang nhìn mình chăm chú. Nga bẽn lẽn quay đi. Tuấn hỏi:
- Nhìn gì anh thế?
- Có gì đâu. Em xem anh ngủ.
- Anh không ngủ, nhắm mắt … để đó.
Nga bật cười:
- Vậy là anh thức?
- Ừ. Nhắm mắt nghỉ ngơi không phải ngủ.
Tuấn ngồi nhỏm dậy, chiếc ghế sắt kêu lét két dưới sức nặng của chàng. Nga bảo:
- Nước chanh của anh đó
- Em pha?
- Vâng, không phải Hoàng Lan. Nhưng cũng vừa ngọt vừa chua theo ý thích của anh. Em học lại của nhỏ Lan rồi.
- À, Lan đâu?
Tuấn làm vẻ thờ ơ nhắc đến Lan. Nga đáp:
- Lan nó đang tắm. Con nhỏ bữa nay được một phen mệt vì tới phiên làm bếp, vừa đi học về đã phải làm. Mai tới lượt em.
Tuấn rùng mình nhè nhẹ. Hoàng Lan tắm. Ba tiếng đó gợi lại buổi hôm nào. Về sau, đã có lúc Tuấn hồi tưởng lại và bỗng tiếc, giá mình được hôn, được ôm nàng … Như thế là vẩn đục cả, là xác thịt, là đam mê đã thắng. Và không còn gì đẹp nữa. Tuấn phải lắc lắc đầu, cố nghĩ tới chuyện khác.
Nga rút hai chân lên ghế, ngả về một bên. Nàng ngửa cổ, mái tóc xõa xuống vai, hai tay Nga luồn ra sau túm mái tóc lại bằng sợi thung nhỏ. Tuấn nghĩ thầm:
- Mấy chị em nhà này cô nào cũng chân dài, cũng đẹp cả.
Có tiếng lách cách và đèn bật sáng, Hoàng Lan xuất hiện ở khung cửa ra Balcon. Nga gọi:
- Ra đây chơi, Lan.
Hoàng Lan cười với Tuấn, bước đến ngồi cạnh chị. Bộ đồ lụa thật mát mắt, bóng bẩy dưới ánh đèn. Lốm đốm vài giọt nước loang đổ trên vai áo nàng, từ mái tóc ướt rớt xuống. Hoàng Lan trùm chiếc khăn lông lên mái tóc dài ép hai tay bên ngoài chà mạnh cho tóc mau khô.
Tuấn hỏi:
- Mệt hả?
- Dạ.
- Chiều nay cô làm đầu bếp phải không?
- Vâng, đến phiên em.
- Biết thế mà còn đi chơi cả buổi chiều.
Hoàng Lan kêu lên:
- Anh chỉ nói quá. Tụi em ở thư viện ra lúc năm giờ chứ bộ.
Tuấn qua sang Nga:
- Chiều Nga thấy Lan ăn mấy bát cơm?
- Em không để ý, hình như hai bát thì phải.
- Khiếp nhỉ? Ăn ba tô bún riêu rồi mà còn ăn được những hai bát cơm nữa cơ à?
Hoàng Lan nguýt dài Tuấn. Tuấn trêu:
- Điệu này ai mà lấy cô thì phải biết. Cả nhà đói vì nàng dâu ăn đến … thủng nồi trôi rế.
Hoàng Lan la “á” một tràng dài, dơ cao chiếc khăn lông đánh vào người Tuấn. Nga cũng cười dòn, nhìn Tuấn dơ cả hai tay hai chân lên đỡ. Tự dưng Nga thấy mình người lớn, thấy mình đã đến lúc có thể lấy chồng một cách tự nhiên, không còn e ngại là quá sớm nữa.
Buổi chiều, về tới nhà, Hoàng Lan đem chuyện ăn bún ở chợ bị Tuấn bắt gặp ra kể cho mẹ và Nga nghe. Mẹ mắng cho Hoàng Lan một trận về tội con gái lớn mà còn lê la như vậy coi không đứng đắn tí nào. Nga thì tức cười, mường tượng ra cái cảnh khôi hài của hai cô gái khi biết mình đang làm trò … “khả ố” mà bị bắt gặp. Nhưng Hoàng Lan nói Tuấn rình lén, cả hai không ai hay, mãi tới lúc chia tay Tuấn mới bật mí cho biết.
Nàng hậm hực chờ Tuấn đến, buổi tối, để vặn hỏi cho rõ chuyện. Nhưng khi Tuấn ngồi trước mặt nàng, lúc này, nàng lại thấy khó khăn, không biết đề cập đến chuyện đó cách nào cho khéo. Mắc cở chết được.
May sao, Tuấn đã mở lối cho Hoàng Lan. Nàng níu lấy cơ hội.
- Anh Tuấn.
- Dạ.
Tiếng dạ đầy vẻ hài hước, Hoàng Lan nghiêm mặt, nhíu mày:
- Đàng hoàng nào. Ngồi yên em hỏi.
- Ô hay, tôi vẫn ngồi yên đây thôi.
- Ừ … hồi chiều anh … rình em phải không?
Tuấn dơ hai tay lên trời kêu:
- Oan quá. Tôi rình cô hồi nào.
- Chứ tại sao anh biết?
- À, thì tôi đi lang bang qua khu đó, thấy … vui quá nên nhìn cho biết. Định nhìn thoáng thôi, nhưng sao thấy một dáng dấp quen thuộc ngồi … chồm hổm trong đó nên mở toang mắt ra nhìn thật kỹ. Quả nhiên thấy người đó...
- Sao?
- Nhìn xa tưởng quen, lại gần hoá ra … quen thật.
Biết Tuấn trêu mình, Hoàng Lan vẫn ráng ngồi yên. Giá không có Nga đang ngồi cười ngặt nghẽo bên cạnh, Hoàng Lan đã ra tay cảnh cáo Tuấn rồi. Nàng vặn tiếp:
- Rồi anh đứng đó nhìn?
- Khổ quá, chứ không thì làm sao bây giờ? Đành phải đứng nép vào sau chiếc xe hơi của thiên hạ, chờ cô ra, chả biết để làm gì. Chờ lâu quá anh nẩy ý đếm chơi. Bèn đứng đếm, kết quả đếm được mỗi cô ba bận …
Hoàng Lan nóng bừng hai tai, dù rằng Tuấn đã nói câu đó mấy lần. Tệ hại thật. Thế này thì tôi mất mặt quá trời, còn gì là tôi nữa đây. Các cụ mắng “con gái ăn quà như mỏ khoét” quả là không sai.
Tuấn tiếp:
- Chỉ khổ thân tôi …
Nga ngạc nhiên:
- Sao kỳ vậy?
- Thì đứng nhìn các cô ấy húp sùm sụp cũng phát thèm mà chẳng dám vào.
Hoàng Lan bật cười:
- Anh tò mò. Xấu hết chỗ chê.
- Bậy. Ai bảo cô nhào vô đó.
- Chỗ đàn bà con gái người ta …
- Nhưng cứ ngồi lồ lộ trước mắt người ta, bảo sao chẳng nhìn. May là tôi chứ nếu là anh chàng Khanh thì cô … làm sao.
Hoàng Lan bướng bỉnh:
- Em tỉnh bơ!
Nói thế nhưng Hoàng Lan nghĩ Tuấn nói đúng. Khanh mà thấy thì còn kẹt hơn. Dù sao Tuấn cũng … thông cảm mình hơn. Từ trước đến giờ Khanh chưa hề thấy Hoàng Lan ăn quà kỹ lưỡng như thế. Lần nào đi chơi, ăn uống nàng cũng chỉ ăn vừa phải, nhẹ nhàng, thong thả từng chút một. Điệu rơi điệu rụng. Chắc Khanh cũng không tin mấy là nàng thực sự như vậy, nhưng phải chấp nhận điều đó. Còn với Tuấn, chàng như người trong nhà, không dấu được điều gì.
Nga thôi cười, nói:
- Công nhận mày tệ đi.
Hoàng Lan cười bẽn lẽn:
- Ừ, công nhận. Tại đói quá.
- Và thèm nữa. Con gái mà.
Nga quay sang Tuấn vẻ âu yếm:
Anh Tuấn mà phổ biến tin này rộng rãi thì nhà này chắc … ế chồng hết.
Tuấn lắc đầu quầy quậy:
- Yên trí, yên trí. Cam đoan giữ kín và xin cứ tiếp tục … truyền thống ăn quà cao đẹp ấy.
Ba người cười ngả nghiêng.
Tuấn ở lại chơi đến khuya. Nga mang chè hạt sen để lạnh ra, Tuấn ăn luôn ba chén, nói là đua với Hoàng Lan. Nhân lúc Nga vào lấy nước uống, Hoàng Lan tát khẽ vào má Tuấn:
- Anh hư lắm.
- Tát đau quá.
- Còn đem chuyện đó ra trêu thì biết tay em.
Tuấn cười cười, nhìn Hoàng Lan. Ánh mắt nàng long lanh trong bóng đêm, mái tóc dài xõa rộng bay lất phất theo từng làn gió từ sông thổi vào.
Tuấn nhìn sâu vào mắt nàng:
- Đẹp.
- Không hiểu!
- Dễ thương!
- Không biết!
- Yêu!
- Không nghe!
Tuấn ghé sát Hoàng Lan, nghiến từng tiếng một:
- Anh nói anh yêu em lắm, nghe rõ chưa?
- Nói gì, tôi người ngoại quốc, tôi không hiểu tiếng Việt Nam.
Tuấn thì thào:
- I love you, darling!
Hoàng Lan làm bộ tỉnh bơ:
- Ô, tôi hiểu rồi. Anh nói anh người Thượng Du, không phải Kinh.
Tuấn phì cười, cấu nhẹ vào đùi Hoàng Lan. Nàng kêu lên oái một tiếng, ngồi xích ra xa.
Nga trở ra với tách trà nóng, Tuấn đỡ lấy trên tay nàng:
- Cám ơn Nga.
Nga mỉm cười duyên:
- Anh khách sáo quá. Cứ như chưa bao giờ em làm cho anh vậy.
- Thì Nga vẫn làm cho anh đủ chuyện từ trước tới nay, nhưng vẫn phải cho anh cám ơn chứ.
Nga đỏ mặt sung sướng. Câu nói ấy chứng tỏ Tuấn cũng chú ý tới những săn sóc của nàng. Buông lơi trí tưởng tượng đi thật xa, Nga thấy mình đóng vai trò một người vợ đảm đang. Lo lắng cho chồng, chiều chuộng chồng. Một cảnh gia đình đầm ấm được vẽ ra ngay đó. Nga lặng người trong giòng suy tưởng.
Tuấn đứng lên:
- Anh về nhé, khuya rồi.
Nga đứng lên theo:
- Để em xuống mở cổng cho anh.
Tuấn vô tình:
- Thôi, anh xuống một mình được rồi. Các cô cứ ở đây, xuống rồi lại mất công leo thang lên, cũng ngại chứ.
Tuấn biến mất sau khung cửa. Vài phút sau chàng đã ở dưới sân. Đứng dưới nhìn lên Tuấn thấy hai cô gái đang dựa lan can nhìn xuống. Tuấn dơ tay chào lại. Hoàng Lan chỉ gật gật đầu cười nhẹ.
Tuấn lại biến mất sau hàng dậu um tùm cành lá.