Letting go means to come to the realization that some people are a part of your history, but not a part of your destiny.

Steve Maraboli

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 18
HƯƠNG DƠ TAY VẪY CHÀO LẠI. Thái Hòa tò mò nhìn con bé. Nó cũng như những đứa con gái khác, nhưng lại có vẻ gì xa lạ với thế giới bình thường của những người phải tranh đấu với cuộc đời để sống. Còn thế giới của nó là thế giới hưởng thụ, tự nhiên đã có, ăn trên ngồi chốc và xa cách mọi người. Không biết và không cần biết đến những đau khổ, cực nhọc của những kẻ chung quanh.
Ông bố bảo con:
- Ừ, cha con mình sửa soạn về là vừa.
Và quay lại Phương:
- Còn toa, cần gì moa không?
Phương lắc đầu:
- Lúc nãy tưởng cần, bây giờ thì hết rồi. Ghé thăm ông tí, xin phép kiếu.
Tuấn vẫn niềm nở:
- Hôm nào ghé moa cụng vài ly, Phương.
Phương gật đầu, bắt tay Tuấn hờ hững rồi kéo Thái Hòa quay nhanh trở ra. Chàng đọc được nét khó chịu trên ánh mắt nàng. Phương âu yếm:
- Anh xin lỗi. Lẽ ra anh không nên đưa em vào đó.
Thái Hòa gật đầu:
- Em không ưa những kẻ sống quá sung túc như vậy, trong lúc có những kẻ khác thật là khổ.
Phương nhún vai:
- Còn nhiều kẻ sống như ông hoàng bà chúa, tên Tuấn này chưa thấm vào đâu. Bọn họ cũng đông như bọn nghèo khổ vậy. Xã hội là như thế, để ý nhiều làm gì cho mệt.
Thái Hòa ôm eo Phương:
- Ừ, bỏ qua đi. Kệ xác thiên hạ.
Hai người thong dong thả trở lại trung tâm thành phố. Phương lái xe, Thái Hòa hỏi:
- Đi đâu hở anh?
- Chúng mình đi ăn nhé.
Thái Hòa do dự. Phương tiêu tiền nhiều quá. Những cuộc đi chơi như thế này tốn kém cho chàng, Thái Hòa thấy ngại:
- Thôi anh.
- Sao vậy, tới bữa chiều rồi.
- Em chưa thấy đói.
- Vậy mình đi chơi quanh rồi lát nữa đi ăn.
- Thôi. Anh cho em về bệnh viện thăm chị Duyên rồi tối về luôn.
- Hình như em không thích đi ăn với anh.
Thái Hòa cười tươi, nhìn Phương âu yếm:
- Không phải thế. Tại… anh tiêu tốn nhiều tiền quá, tội nghiệp anh.
Phương bật cười:
- Cô nhỏ này. Nghĩ chuyện đâu không. Có bao nhiêu mà phải lo.
- Anh bớt tiêu pha phí phạm đi. Lúc này khó khăn quá, để dành đi lỡ có khi cần.
Phương vuốt má người yêu:
- Ừ anh nghe lời em. Để dành tiền cưới vợ.
Phương đưa Thái Hòa đến bệnh viện. Căn phòng im lặng, Thái Hòa hé cửa nhìn vào. Duyên đang ngủ say, đứa bé cũng ngủ. Trông nhỏ nhắn dễ thương như con búp bê nhỏ.
Phương nắm vai Thái Hòa kéo lại:
- Em.
- Dạ.
- Để chị ấy ngủ. Mình ra ngoài này đi dạo cho mát.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương