Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 18
T
rường Giang đi luôn ra đường, không ai chú ý nên anh ta cứ đi. Gọi chiếc xe anh ta bảo đưa đến địa chỉ mình muốn đến. Mấy ngày nay anh ta đã quá rồi, may là gặp Ngọc Khuê, chỉ có cô là chịu giúp và cho anh ta tiền. Còn Thúy Nga, cô ta thật tệ bạc, chẳng những bỏ nhà đi, còn giao 2 đứa con cho bà nội nuôi dưỡng, bà bữa đau bữa mạnh, 2 đứa con nheo nhóc.
Trường Giang tự bảo mình, hôm nào khỏe anh ta sẽ về nhà đưa cho mẹ tiền để nuôi con. Những ngày có tiền, anh ta đã ăn chơi huy hoàng. Thấy người ta hút, anh cũng bắt chước thử, 1 lần, 2 lần và bây giờ nghiện mất rồi. Ai cũng khinh rẻ anh ta, chỉ có Ngọc Khuê, cô vẫn tử tế. Trường Giang cứ tiếc thầm những ngày huy hoàng tiền có đầy túi ấy.
Mua thuốc xong, Trường Giang quay vào bệnh viện, anh ta vào toilette công cộng để thực hiện công việc nghiện ngập của mình. Đầu tiên lúc vào phòng vệ sinh công cộng, anh ta cũng gớm, nhưng... bây giờ cho đến liêm sỉ anh ta cũng không còn thì việc phê thuốc trong phòng vệ sinh công cộng có nghĩa lý gì đâu.
Bơm chất thuốc vào cánh tay, Trường Giang ném ống chích vào sọt rác, trong ống chích có máu của anh ta trong đó. Trước sau anh ta cũng chết, cuộc sống lang đang được đếm từng ngày, từng giờ, anh ta không muốn nghĩ đến ngày mai tăm tối của mình.
Chất thuốc cảy vào cơ thể, Trường Giang nghe rõ cảm giác rần rần, đầu óc anh ta như lân lân bay bổng... Rồi vụt choáng váng, anh ta gục mặt xuống sàn toilette hôi tanh và ẩm ướt. 1 cảm giác ngộp thở thật kinh khủng, anh ta muốn hét lên, muốn kêu cứu, nhưng không sao đứng dậy nổi...
- Khuê! Thúy Nga!
Ngọc Khuê đau đớn nhìn anh ta:
- Tại sao anh lại hại em? Tại sao anh cư xử với em như vậy?
Thúy Nga căm hờn:
- Anh đã ăn ở bạc bẽo thì đừng trách tôi bạc bẽo. Tôi chán lắm rồi, tại sao tôi phải khổ, tại sao tôi phí hoài tuổi xuân vì 1 người như anh?
Ánh mắt của cha giận dữ:
- Mày đi đi, tao không có đứa con tệ bạc hư hỏng như mày. Nuôi con từ lúc bằng bắp tay cho đến lúc mày khôn lớn, tóc cha với mẹ mày bạc hết, có ai đòi mày báo hiếu đâu. Mày chẳng những không báo hiếu, còn làm khổ, mày đi đi...
Đôi mắt mẹ già nua và đầy nước mắt...
Trường Giang thều thào:
- Mẹ ơi! Tha lỗi cho con...
Tiếng kêu chìm khuất, đêm tối càng tối tăm hơn.
o O o
Ngọc Khuê chớp mắt được 1 chút, cô ngủ quên đi trong mệt mỏi và giật mình thức giấc. Chỗ nằm cạnh cô lanh tanh, có nghĩ là Hoàng Cầm chưa về. Anh đi đâu?
Giấc mơ lúc này hày còn làm cô bàng hoàng sợ hãi, cô mơ thấy Trường Giang chết, trước khi chết, anh hãi hùng kêu cứu. Có lẽ là mình ngủ mơ thôi, khi nghĩ quá nhiều về anh ta. Tự trấn an mình, Ngọc Khuê ngồi dậy đi ra. Ngoài phòng khách, chiếc bánh sinh nhật còn nằm chơ vơ trên bàn. Thức ăn còn nguyên, cây đèn sinh nhật chưa kịp đốt, Hoàng Cầm đã giận bỏ nhà đi.
2 giờ đêm, Ngọc Khuê ngước nhìn đồng hồ. Giờ này có lẽ Hoàng Cầm không về, anh về nhà của anh và ngủ lại đó. Tại sao, đáng lý sinh nhật vui vẻ lại trở nên buồn hiu như thế này, là tại cô hay sao? Cô giúp Trường Giang vì lương tâm của 1 con người là sai ư?
Cánh cửa mở, Thanh Thư ái ngại nhìn chị dâu, cô không biết mình an ủi Ngọc Khuê như thế nào. Nhưng cô thấy giận anh trai, chuyện không đáng lại xé ra to... Câu chuyện buổi chiều của 2 anh em...
- Em biết là chị Yến Vy đã về nước!
Hoàng Cầm thản nhiên:
- Sao?
- Em cũng biết là chị ấy đi tìm anh. Em là em gái của anh, em không biết nên khuyên anh như thế nào, nhưng em nghĩ anh không nên quay lại với chị Vy vì anh đã có vợ.
Hoàng Cầm trừng mắt:
- Em còn nhỏ chớ xen vào chuyện của anh. Em nên lo cho em đi, đừng để anh phải bận tâm lo cho em.
- Em còn nhỏ, nhưng em biết như thế nào là phải là trái. Nếu như chị Ngọc Khuê đã là vợ cúa anh, mà vẫn còn mối quan hệ, anh có chấp nhận không? Không chứ gì? Vậy anh cũng phải nghĩ cho chị Khuê, là anh không có quyền quay lại với chị Vy.
Hoàng Cầm bực dọc:
- Anh đã nói em đừng xen vào chuyện của anh kia mà.
Thanh Thư giận dỗi:
- Nếu như gia đình anh có chuyện lục đục, anh nghĩ ai khổ đây? Em lớn rồi không nói làm gì, người khổ là con của anh.
- Anh sẽ mang nó về cho Yến Vy, con đoàn tụ với mẹ ruột không phải sao?
Thanh Thư nhìn anh trai. Anh của cô đã nói như vậy thì cô còn lời nào để nói. Cô bỏ đi lên lầu và bây giờ nhìn thấy Ngọc Khuê ngồi đợi anh trai mình, lòng Thanh Thư đầy bất nhẫn. Nếu như Ngọc Khuê biết giờ này chồng của mình đang ở bên vợ cũ, có lẽ cô không có can đảm ngồi đợi cửa.
Ngọc Khuê giật mình nhìn lên:
- Em chưa ngủ sao Thư?
- Em ngủ 1 giấc rồi chứ. Chừng thức giấc thấy đèn phòng thắp sáng, nên em đi ra. Chị chờ anh Hai em à?
- Ờ, chị cũng mới thức giấc. Không thấy anh Hai của em, nên ra đây ngồi.
- Chị chờ ảnh về làm chi cho mắc công. Ảnh về bên nhà cũ, em cam đoan với chị như vậy.
Ngọc Khuê thở dài:
- Chi lo cho ảnh không biết có chuyện gì không, chớ ảnh về bên nhà chị yên tâm rồi.
- Không có gì đâu, chị đi ngủ đi, kẻo ngày mai dậy không nổi.
Ngọc Khuê vào phòng nằm xuống, cố dỗ giấc ngủ. Cô thấy giận Hoàng Cầm. Tại sao anh chí vì chuyện cô lo lắng cho Trường Giang mà bỏ nhà đi suốt đêm, anh làm cho cô phải lo lắng vì anh, có đáng hay không?
Buổi sáng, hơn 6 giờ Hoàng Cầm mới về nhà, giận anh nên Ngọc Khuê không nói gì cả, cô lẳng lặng lo cho con để còn đến ngân hàng làm việc. Điện thoại reo, Hoàng Cầm bắt máy:
- Alô, Hoàng Cầm nghe đây.
- Đây là bệnh viện ung bướu, xin làm ơn chuyển máy cho bà Ngọc Khuê.
Lại là Trường Giang. Hoàng Cầm khó chịu:
- Chờ 1 chút!
Anh bỏ điện thoại xuống, nói mà không nhìn Ngọc Khuê:
- Của bệnh viện ung bướu gọi cho cô.
Anh đi luôn vào trong, Ngọc Khuê đi lại nhấc điện thoại nghe.
- Tôi là Ngọc Khuê đây.
- À! Bà Ngọc Khuê. Bệnh viện báo cho bà 1 tin, đêm qua ông Trường Giang lén trốn ra ngoài mua thuốc và trở vào bệnh viện, ông ta đã trút hơi thở cuối cùng trong nhà vệ sinh công cộng vì sốc thuốc.
Ngọc Khuê chết sững người. Trường Giang có 1 kết cục bi thảm như thế ư? Nếu như đêm qua cô không đưa tiền cho anh ta sẽ không có cái chết kinh khủng như thế.
Gọi chị vú lo cho thằng Bốp, Ngọc Khuê hấp tấp thay quần áo đi.
Chừng nghe tiếng xe của cô nổ máy, Hoàng Cầm mới giật mình bước ra, vừa kịp lúc Ngọc Khuê lái xe ra đường. Anh buông thõng tay. Được, cô đã không cần anh, anh cũng chẳng cần....
Ngọc Khuê mở mắt to trừng trừng nhìn cái xác cứng đờ và lạnh ngắt nằm trước mặt mình. Anh đã không còn nữa, những oán hận, khinh ghét ngày nào cũng tan đi mau, còn lại là 1 sự đau xót thật sự. Bởi chính anh ta hủy hoại cuộc đời mình không thương tiếc, cô nhớ ánh mắt van lơn khẩn cầu đêm qua Trường Giang đã van xin cô đừng bỏ anh ta, nhưng chính anh ta lại không biết trân trọng cuộc đời của mình.
Nước mắt Ngọc Khuê trào ra. Con người ta dù oán hận bao nhiêu đi nữa khi xuôi tay nhắm mắt, cũng để lại xót thương cho người thân của mình. Ngọc Khuê cũng vậy, oán hờn không còn nữa. Chết là hết. Anh ta đã đền tội của mình. Bao lâu nay, người vợ ở quê của anh, hẳn cũng chẳng sung sướng gì.
Việc ma chay cho Trường Giang cũng mất hết 2 ngày, cô không mong được sự thông cảm hay giúp đỡ của Hoàng Cầm, anh trở thành xa lạ với cô mất rồi. Mình đã sai khi đi 1 bước nữa. Ý nghĩ này khiến Ngọc Khuê không muốn về nhà, gọi điện thoại báo cho chị vú trông con cẩn thận, Ngọc Khuê về ngân hàng, cô đóng cửa lại, giam mình trong phòng. 1 sự cô đơn vây chặt Ngọc Khuê. Lâu rồi, cô mới lại rơi vào cô đơn và đau khổ. Lúc này, cô thấy mình cần Hoàng Cầm, hay 1 ai đó chia sẻ.
Gần tối, Ngọc Khuê mới ra xe lái về nhà, cô chạy xe ngang con đường nhà cũ của Hoàng Cầm trước hiên. Ngọc Khuê suy nghĩ 1 lát, cô vòng xe lại và đi vào nhà. Cô cần giải thích với Hoàng Cầm, giữa vợ chồng với nhau cần phải có sự thông cảm.
Mới bước qua cánh cửa, Ngọc Khuê đứng lại vì cảnh trước mặt mình. Hoàng Cầm đang ngồi với 1 phụ nữ... cái cảnh như buổi chiều mưa nào đó, cô nhìn thấy Minh Phi và Ngọc Mai. 1 sự đau buốt tận tâm cang. Cô lùi lại trước khi Hoàng Cầm và người phụ nữ đó cùng buông nhau ra. Ngọc Khuê kêu lên, cô nhận ra người phụ nữ gặp trong siêu thị mớm ý cho Bách Thảo mua cây viết tặng Hoàng Cầm. Cô quay đầu ra xe hấp tấp mở máy chạy đi. Toàn thân cô run rẩy kích động lẫn đau đớn. 1 Minh Phi phản bội, 1 Trường Giang lừa dối và Hoàng Cầm nữa. Tất cả lòng tin vào cuộc sống của Ngọc Khuê trong phút chốc vỡ tan tành như bọt nước. Tấp xe vào lề, Ngọc Khuê gục mặt trên vô lăng khóc nức nở.
Điện thoại reo. Hoàng Cầm còn muốn nói gì cho sự phản bội của anh? Nhưng là số điện thoại bàn ở nhà. Gạt nước mắt Ngọc Khuê bấm nút OK.
- Alô. Ngọc Khuê đây.
Tiếng bà vú khóc lớn hoảng loạn:
- Cô Ngọc Khuê ơi! Rõ ràng tôi để em bé nằm trên xe đẩy, đi vào nhà trở ra, em bé biến mất tiêu, tôi và cô Thanh Thư tìm mà không thấy.
Ngọc Khuê hét lên:
- Tại sao không thấy? Tôi về ngay.
Bà vú và cả Thanh Thư mếu máo. Ngọc Khuê chết điếng, cùng 1 ngày bao nhiêu chuyện xảy ra, khiến cô thấy mình kiệt sức, không sao gượng nổi nữa, toàn thân lả đi, Ngọc Khuê ngã xuống...
o O o
Ngọc Khuê cựa mình mở mắt, cô ngơ ngác nhìn quanh. Rồi chợt nhớ lại tất cả, cô bật dậy như cái lò xo:
- Con của tôi... con của tôi đâu?
Bé Bách Thảo khóc òa:
- Mẹ ơi! Có phải người ta bắt cóc em bé Bốp của mình không. Tại bà vú đó, bắt đền bà vú, mau mang em bé Bốp về trả cho con... hu... hu...
Điện thoại reo, Thanh Thư vội lấy nghe:
- Thanh Thư nghe đây.
- Hãy chuyển máy cho bà Ngọc Khuê, có liên quan đứa con trai bị bắt cóc của bả đó.
Thanh Thư hoảng sợ đưa điện thoại cho Ngọc Khuê:
- Hắn nói hắn bắt cóc Bốp và muốn nói chuyện với chị.
Ngọc Khuê vội vàng giật phăng điện thoại, cô nói như quát:
- Tại sao lại bắt cóc con tôi? Mau trả con tôi lại cho tôi, trả ngay cho tôi!
- Bà chị khoan nóng vội, từ từ đã. Đứa bé đang ngủ, bà quát lớn quá nó sẽ thức dậy. Nó mà thức khóc điếc lỗ tai chịu không nổi.
Ngọc Khuê nghiến răng:
- Mấy người muốn gì hả?
- Dĩ nhiên là tiền, có việc bắt cóc nào mà không vì tiền đâu. Tôi cần 200 ngàn đô bà rõ chưa, không thiếu 1 xu, sẽ trả con bà lại. Chuẩn bị tiền đi, tôi sẽ gọi lại.
Hắn cắt máy, mặc cho Ngọc Khuê quát to lên:
- Alô... Alô, nói lại xem, con tôi đang ở đâu?
Chỉ có tiếng tút tút. Ngọc Khuê buông máy. Nước mắt của cô cứ trào ra. Đêm nay đứa nhỏ sẽ khóc chết mất thôi, nó quen với hơi của cô và bà vú. Ngọc Khuê tưởng mình có thể điên lên được. Vậy mà lúc này đây chỉ có cô 1 mình, 1 mình. Cuộc đời không chỉ có màu hồng mà luôn là màu xám đối với Ngọc Khuê.
- Ngọc Khuê! Em bình tĩnh đi!
Mãi bây giờ Hoàng Cầm mới lên tiếng. Ngọc Khuê ngẩng phắt đầu lên. Cô hiểu rằng mình phải mạnh mẽ và không nên tin vào bất kỳ ai nữa, cho dù đó là người thân duy nhất của đời cô.
Ánh mắt sáng quắt của Ngọc Khuê khiến Hoàng Cầm chùng lòng, anh hiểu mình có lỗi nên cúi đầu:
- Trong lúc này mà em mất bình tĩnh em chẳng làm gì được cả. Bọn bắt cóc đã nói như thế nào?
- Họ chỉ cho biết họ đã bắt cóc vậy thôi.
Ngọc Khuê đau đớn. Ôi! Cô không thể nào quên được hình ảnh chiều nay, nó làm cho cô đau đớn hơn cả sự ra đi của Trường Giang và bây giờ là đứa con trai yêu quý nhất đời cô. Tại sao người ta dồn cô vào bước đường cùng vậy, cô đã làm gì nên tội?
Đứng lên, Ngọc Khuê lảo đảo đi về phòng mình, cô đóng chặt cửa lại, lấy chiếc gối của con ôm vào lòng và cứ như vậy mà khóc.
- Mẹ ơi! Mở cửa cho con vào với!
Những tiếng gọi nức nở của bé Bách Thảo không còn làm bận lòng Ngọc Khuê nữa, tâm hồn cô chìm đắm trong đau khổ, sự đau khổ như ngày nào Minh Phi phụ bạc cô.
Điện thoại reo, Ngọc Khuê chụp vội máy, cô mừng rỡ kêu lên:
- Mấy người nói đi, bao nhiêu thì mấy người mới trả con tôi về cho tôi? Bao nhiêu?
Ngọc Mai nghẹn ngào:
- Em đây mà chị Hai, đâu phải bọn người bắt cóc. Chị bình tĩnh đi!
Ngọc Khuê buông máy, thất vọng. Trong hoàn cảnh này làm sao cô bình tĩnh cho được. Cô tưởng tượng ra tiếng khóc của con, nó khóc khan cả giọng vì nhớ hơi sữa mẹ, cứ nghĩ như vậy là Ngọc Khuê không chịu nổi.
Tiếng của Hoàng Cầm bên ngoài:
- Em mở cửa cho anh vào đi Khuê. Anh biết là em nóng ruột con. Trong hoàn cảnh này, em cần bình tĩnh, vì anh biết nếu chủ trương bắt cóc, bọn chúng chỉ đòi tiền thôi.
Ngọc Khuê ngồi lặng câm, sự đau khổ khiến cô như người hóa đá, mọi cảm giác không còn hiện hữu, mà là sự đau khổ vì xa con.
- Ngọc Khuê!
Lần này là tiếng của Minh Phi gọi, cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Ngọc Khuê chỉ có nước mắt và nước mắt.
o O o
Thằng Bốp khóc khan cả giọng, mặc cho Yến Vy bế lên tay ru, cô đưa bình sữa vào miệng, nó cứ chòi đạp quẩy người tránh Yến Vy, xong nó bò quanh giường.
- Ma ma...
Tiếng khóc đinh tai nhức óc. Hết còn chịu nổi, Yến Vy dang tay tát mạnh vào mặt nó hai ba cái tát. Mặt thằng bé đỏ lên, nó càng gào dữ tợn gọi mẹ. Điên tiết, Yến Vy quát tướng lên:
- Mày có câm miệng không thì bảo!
Cô lấy cái gối đậy mặt và miệng nó lại tiếng kêu thành ằng ặc. Tuấn Anh lao tới, anh ta giật phăng cái gối ném xuống đất.
- Định giết chết thằng nhỏ hay sao vậy?
- Chứ nó khóc đinh tai nhức óc anh không nghe sao. May là ở đây vắng vẻ, chứ còn ở trong khách sạn chỉ có nước chết thôi. Cha nó chết hay sao mà nó khóc dữ vậy?
Tuấn Anh cười khan:
- Thì ba nó chết chứ còn gì nữa. Mẹ nó đi lo ma chay, em mới có thời giờ quyến rũ chồng người ta, để anh nhân cơ hội bắt thằng nhỏ.
Yến Vy lườm Tuấn Anh:
- Vậy rồi anh tính bao nhiêu tiền chuộc thằng bé vậy?
- 200 ngàn đô la. Em tin đi, cô ta sẽ chuộc con, vì anh dọa mang thằng bé đi nước ngoài.
Yến Vy đỡ nổi cáu:
- Vậy thì anh nghĩ cách nào cho thằng nhỏ bớt khóc đi chớ.
- Nó nín khóc ngay thôi, anh mới vừa đổ thuốc ngủ vào miệng nó, vài phút nữa nó lăn ra ngủ bây giờ.
Quả thật, thằng Bốp gục đầu xuống nệm, mông nó chổng lên, tiếng khóc nhỏ dần rồi tắt hẳn. Tuấn Anh lật cho nó nằm ngay lại.
- Bây giờ anh gọi điện thoại cho con mẹ đó đây, em mở máy thu tiếng khóc của thằng nhỏ lúc nãy, bây giờ phát cho mẹ nó nghe nhé.
Tuấn Anh quay số điện thoại, từ ngày hôm qua đến bây giờ, anh ta thay sim số điện thoại di động, không xài cố định 1 số. Đầu tiên anh ta chờ bên kia nhấc máy và nghe rõ tiếng Ngọc Khuê hoảng loạn, mới phẩy tay ra hiệu cho Yến Vy mở lại cuộn băng cassette thu tiếng khóc. Tiếng khóc như xé buồng phổi, bấn loạn tâm hồn Ngọc Khuê, cô hét lên thất thanh:
- Bốp ơi! Con đừng khóc. Bốp...
Tiếng khóc im đột ngột. Tuấn Anh lạnh lùng:
- Bà nghe rõ rồi chớ. Tôi lệnh cho bà chiều mai, 6 giờ tại chân cầu Sài Gòn, bà bỏ đủ 200 ngàn đô la cho tôi, khi nào tôi đã nhận đủ số tiền chuộc, tôi sẽ điện cho bà biết nhận đứa bé ở đâu. Bà mà báo công an là sẽ không còn nhận con đâu.
Điện thoại cắt. Ngọc Khuê hoảng hốt kêu lên:
- Đừng tắt máy!
Nhưng máy đã tắt, cô rũ người xuống.
Minh Phi an ủi:
- Em đừng tuyệt vọng, nó đã chịu hẹn địa điểm chưa?
- Chiều mai ở chân cầu Sài Gòn, lúc 6 giờ chiều.
Hoàng Cầm xen vào:
- Anh nghĩ là nên báo công an, vì có thể bọn bắt cóc nhận tiền rồi chưa chắc chịu thả người.
Ngọc Khuê ngồi bất động. Ở ngân hàng vào cuối năm, người ta không cho phép cô rút số tiền lớn như vậy, cho dù cô đang là phó giám đốc. Hoàng Cầm không thấy Ngọc Khuê nói gì, anh nhấc điện thoại quay số, Ngọc Khuê chụp lại:
- Anh định báo công an? Không được báo. Con là của em, tự em sẽ quyết định.
Hoàng Cầm cau mày, câu nói khiến anh phật lòng:
- Em tự quyết định? Em sẽ không quyết định được gì hết, khi mà tinh thần em suy sụp, cơm không ăn, sữa không uống, ngủ không ngủ. Anh báo công an là để họ giúp đỡ chúng ta.
- Không được! Tốt nhất anh nên quay về với cô ấy đi. Tôi từng không tha thứ cho bất kỳ hành động phản bội nào. Trong lúc tôi bận rộn tang ma, lẽ ra anh ở nhà giúp tôi trông các con. Đàng này...
Giọng Ngọc Khuê nghẹn lại, Minh Phi ngạc nhiên nhìn Hoàng Cầm, anh hiểu là có chuyện gì đó. Bắt gặp cái nhìn của Minh Phi, Hoàng Cầm thở dài:
- Là tôi sai. Mẹ của bé Bách Thảo về nước, cô ấy bệnh, tôi không thể không giúp đỡ.
Ngọc Khuê cay đắng ứa nước mắt.
Sự giúp đỡ của Hoàng Cầm là sự tái hợp với vợ cũ, chẳng lẽ cô nói tách bạch ra ở đây. Thôi thì xem như số phần cô không may. Nhân duyên và tình yêu nào cũng tan vỡ. Cô sẽ chuộc con của mình và sống hết 1 đời vì con. Cô đã sợ tình yêu, nó chí cho người ta sự đau khổ.
Hoàng Cầm cố thuyết phục Ngọc Khuê:
- Anh bảo đảm là em sẽ tìm thấy được con. Em có tiền nên em quyết định đưa tiền cho họ, nhưng chưa hẳn trong vòn 12 tiếng đồng hồ em gom được ngần ấy tiền.
- Em sẽ bán hết cổ phiếu, cầm cố nhà cửa, miễn làm sao họ chịu trả con cho em. Bé Bốp là con em, anh không phải lo lắng.
Lần thứ 2, Ngọc Khuê xác định việc toàn quyền lo cho con. Hoàng Cầm bực dọc đứng lên đi ra ngoài, Minh Phi vội bước theo:
- Anh đừng giận Ngọc Khuê, có lẽ cô ấy quá lo lắng cho thằng nhỏ.
- Nhưng cô ấy cũng không nên liên tiếp xúc phạm tôi như vậy. Tại sao phân biệt thằng nhỏ là con chung hay con riêng, tôi chưa hề phân biệt như vậy.
- Ngọc Khuê cũng đâu có xem bé Bách Thảo là con riêng.
Hoàng Cầm buông thõng tay:
- Anh nghĩ chúng ta nên làm gì đây?
- Báo công an nhất định phải báo rồi, có điều không nên để cho Ngọc Khuê biết. Quan trọng là trong 10 giờ đồng hồ, cô ấy không thể nào có đủ số tiền như bọn chúng yêu cầu.
- Anh nghĩ là Ngọc Khuê chịu bó tay à?
Xem ra, Hoàng Cầm còn rõ tính chất cương quyết của Ngọc Khuê hơn Minh Phi. Anh có 3 năm yêu Ngọc Khuê, cô từng là người phụ nữ bản lãnh tự tin, nhưng có lẽ cuộc sống không như điều mong muốn đã tước đoạt đi của cô lòng kiêu hãnh lẫn tự tôn, mà Minh Phi chính là người đẩy cô vào con đường này.
Ngọc Khuê tự mình hành động, cô liên lạc với các ngân hàng để có được số tiền mình muốn. Thời gian cứ đi thật chậm thật chậm.
o O o
Để chiếc valy tiền cạnh mình, Ngọc Khuê toan đóng cửa xe. Hoàng Cầm vội giữ cánh cửa lại:
- Anh xin em đừng có xem anh là người ngoài được không, hãy cho anh góp phần lo cho con.
Ngọc Khuê rụt tay lại, Hoàng Cầm kéo cánh cửa, anh ngồi vào cạnh Ngọc Khuê:
- Em lo đủ số tiền 200 ngàn rồi à?
Ngọc Khuê chỉ gật đầu, cô nổ máy cho xe lướt tới. Điện thoại được cô cài sẵn trên xe để nghe, cô lầm lì lái xe đi. Hoàng Cầm đặt tay lên tay cô:
- Em có biết tại sao em thất bại trong tình yêu lẫn hôn nhân không?
Ngọc Khuê khô khan:
- Trong giờ này anh đừng nói bất kỳ điều gì cả.
Hoàng Cầm thở dài:
- Được, em không muốn nghe, anh không nói nữa. Anh chỉ nói ngắn gọn thôi. Hãy làm 1 người phụ nữ dịu dàng như lần đầu tiên anh biết em.
Ngọc Khuê mím môi, cô vụt kêu lên:
- Tôi nghe rồi, tới chân cầu và đặt tiền ở đó, chạy thẳng phải không? Rồi khi nào tôi gặp con tôi?
- Nhận đủ tiền tôi sẽ mang đứa bé đến ngã 3 gần nhà bà. Nếu như bà chậm trễ, có người đến nhặt đứa bé mang đi, tôi sẽ không chịu trách nhiệm.
Ngọc Khuê tức mình quát tướng lên:
- Ông tưởng tôi 3 đầu 6 tay hay sao? Alô, không được cắt máy!
Máy đã tắt, Hoàng Cầm nhanh nhẹn:
- Để anh gọi về bảo Minh Phi đi đón con.
Ngọc Khuê lái xe đến cầu Sài Gòn, cô dừng lại, vẫn để xe nổ máy, cô xách valy tiền bước xuống xe. Hoàng Cầm hồi hộp nhìn theo Ngọc Khuê đi xuống chân cầu, cô đặt valy tiền ở đó rồi nhìn quanh, xong mới leo lên. Hoàng Cầm đã vòng xe lại, Ngọc Khuê vội vàng leo lên, cô hối Hoàng Cầm:
- Lái xe nhanh lên anh Hoàng Cầm.
Điện thoại reo. Hoàng Cầm hồi hộp nhìn vợ. Mặt Ngọc Khuê đang tái ngắt, cô quay sang Hoàng Cầm:
- Tại sao anh báo công an?
Hoàng Cầm bối rối:
- Công... công...
- Công an đã phục kích ở đó, nên bọn chúng không đến lấy tiền. Chúng bảo sẽ mang con em đi nước ngoài. Anh trả con lại cho em.
Cô đánh lung tung vào người Hoàng Cầm, anh phải cho xe tấp vào lề và nắm 2 tay cô giữ lại:
- Anh chỉ muốn tốt cho em.
Ngọc Khuê gào lên:
- Em đã bảo anh hãy để tự em quyết định kia mà. Em không sống nổi, nếu như em không gặp con.
Ngọc Khuê lả vào người Hoàng Cầm, anh ôm lấy cô xót xa.
- Vậy em nghĩ là bọn chúng sẽ chịu trả con cho em hay sao? Em hãy tin vào cơ quan pháp luật chứ, người ta sẽ phá án và mang tiền trả về cho em.
Ngọc Khuê có nghe gì đâu, lòng cô tan nát tơi bời. 3 ngày vắng con là 3 ngày cô ngồi trên dầu sôi lửa bỏng. Cô cứ tưởng mình chạy cật lực, đêm nay sẽ đón con về, nhưng giờ cuối cùng bị Hoàng Cầm phá hỏng hết. Cô nhìn anh bằng đôi mắt căm hờn, yêu thương và ân nghĩa ngày nào, cô giũ bỏ hết.
- Anh nghe cho rõ, nếu suốt đời này không nhìn thấy con, tôi sẽ hận anh suốt đời, hận suốt đời, anh rõ chưa?
Dường như bị quá kích động, cô ngất trên tay Hoàng Cầm, anh hoảng hốt vội lay mạnh cô:
- Tỉnh dậy Khuê, tỉnh lại em!
Đau xót, anh gục vào vai cô...
o O o
- Em đến đây chi vậy?
Hoàng Cầm đẩy vai Yến Vy, cô nhăn nhó:
- Gia đình anh có chuyện, tại sao em không đến được, em có thành ý chia sẻ với con mà.
Hoàng Cầm thiểu não lắc đầu:
- Sự có mặt của em sẽ kích động cô ấy ngất đi đến 2 lần, anh lo lắm.
- Vậy... - Yến Vy vờ cắn môi thăm dò Hoàng Cầm. - Bọn bắt cóc đó không chịu trả đứa bé lại à?
- Ngọc Khuê đổ thừa anh báo công an, cô ấy không bằng lòng giải pháp ấy, cô ấy đã quá vì con.
- Cũng tại anh nữa, anh phải chiều ý cô ấy chứ.
- Em biết 200 ngàn USD đâu phải ít. Hơn nữa, lại vào lúc cuối năm, muốn rút số tiền đó không phải dễ dàng.
- Vậy số tiền đó đủ chưa?
- Đủ rồi, công an đang giữ số tiền đó.
- Còn bên bọn bắt cóc?
- Họ vẫn buộc đưa số tiền theo chúng đòi hỏi.
- Em nghĩ... bây giờ bọn bắt cóc có nhiều thủ đoạn, anh nên thà mất tiền còn hơn là mất con suốt đời. Nếu như bọn chúng mang ra nước ngoài bán đi, xem như cả đời anh và Ngọc Khuê không tìm thấy đứa bé.
Hoàng Cầm ngồi thừ người ra. Yến Vy nói không phải là không có lý, nếu không tìm thấy đứa nhỏ, suốt đời Hoàng Cầm ân hận, và Ngọc Khuê nữa, chắc chắn cô không vượt qua nổi cú sốc mất con.
- Cuộc đời của cổ đã chịu quá nhiều đau khổ, cổ không thể nào chịu đựng hơn nữa.
Yến Vy vờ chép miệng:
- Em chỉ giúp anh ý kiến vậy thôi. Anh suy nghĩ xem, tiền bạc là thứ chúng ta kiếm được, còn tình cảm mất đi, dù có tiền cũng không mua được.
- Anh biết điều này. Anh thì em biết đó, anh đâu có nhiều tiền. Chỉ có Ngọc Khuê, cô ấy có khả năng thôi.
- Tôi sẽ đưa tiền của tôi và Ngọc Mai cho Ngọc Khuê, bằng bất cứ giá nào cũng phải đưa bé Bốp về nhà.
Minh Phi đến từ lúc nào, anh đứng nơi cửa. Yến Vy giật mình chào. Hoàng Cầm giới thiệu:
- Anh ấy là em rể của Ngọc Khuê.
- À...
Minh Phi đưa chiếc cặp da mình đang xách trên tay:
- Tôi đã có đủ số cho Ngọc Khuê.
Yến Vy cố nén vui mừng, cô đứng lên từ giã.
- Thôi, em về. Chúc anh và Ngọc Khuê may mắn tìm được đứa bé.
Ra đến ngoài, Yến Vy vội đón xe về nơi ở, cô gõ cửa gấp gáp. Tuấn Anh mở cửa, anh ta cáu kỉnh:
- Cô đi đâu vậy? Thằng bé thức lại khóc, người đầy cả phân, cô làm ơn đi, lo cho nó giùm đi.
- Em đi lấy tin tức cho anh chứ đi đâu. Họ đã có tiền tại nhà, anh mau điện thoại bảo họ để tiền ở địa điểm nào đó, còn chúng ta nhanh chóng trả thằng bé. Em ngán giữ con nít tới cổ rồi, khóc la ăn uống rồi tè trong quần, bẩn quá.
Tuấn Anh lườm Yến Vy:
- Cô là loại đàn bà nào vậy, đụng đến con nít là cô quát tháo đánh đập.
- Nó không phải con của tôi, dĩ nhiên là tôi không yêu nó được. Anh nghiên cứu địa điểm nhận tiền và trả đứa bé đi.
- Được rồi! Sợ cô luôn. Tiền thì muốn mà lại sợ vất vả. Cô nghĩ chắc cô ở không thu tiền trên trời rới xuống cho cô chắc?
Mặc cho Tuấn Anh gọi điện thoại, Yến Vy nằm dài ra. Cô đang ganh tỵ với những gì Ngọc Khuê có: tình yêu và tiền bạc.