If you truly get in touch with a piece of carrot, you get in touch with the soil, the rain, the sunshine. You get in touch with Mother Earth and eating in such a way, you feel in touch with true life, your roots, and that is meditation. If we chew every morsel of our food in that way we become grateful and when you are grateful, you are happy.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17
iếng xe Trường quen thuộc như mật hiệu với tôi. Từ một khoảng cách xa tắp, tôi đã biết được chàng đến. Tôi bảo Nhã tháo giùm tôi hai cái kẹp tóc mai ra. Nhã kéo tôi lại trước gương. Hai đuôi cong cong buồn cười. Giải lụa mầu đỏ được Nhã thắt lại, buông xuống thảnh thơi giữa đuôi tóc. Nhã nói:
- Trông Diễm thật lạ.
Tôi nheo mắt:
- Liệu anh Trường có nhận ra Diễm không?
- Có thể không.
- Nếu thế ta sẽ ăn mặc, trang điểm như thường ngày.
Nhã chỉ ra cửa:
Không kịp để Diễm trở về lốt con bé lọ lem nữa đâu. Anh ấy đã đến rồi kìa.
Tôi xoay mình ra cửa. Trường đứng lặng nhìn tôi, trên tay chàng xâu chìa khóa lắc lư theo đà vung vẩy của chàng. Nhã hỏi Trường:
- Có phải chị Diễm không anh?
Trường cười mỉm:
- Có lẽ phải.
Tôi bước thật nhẹ đến bên chàng. Trường kéo đuôi tóc tôi:
- Em đẹp quá.
Tôi cười nhẹ:
- Em đang run đây này.
- Có gì mà run?
- Sợ.
- Sợ ai?
Tôi ngập ngừng:
- Sợ... một điều gì sẽ đến.
Trường lắc đầu nhè nhẹ:
- Mẹ chưa về à Diễm?
- Chưa.
- Đi bây giờ được không?
- Được.
Tôi gọi Nhã:
- Diễm đi nghe, Nhã. Mẹ về nhớ xin hộ tao.
Nhã gật đầu. Tôi ngồi sau Vespa của Trường, chiếc xe lướt nhanh ra ngõ. Trường nói:
- Chưa bao giờ em mặc áo đẹp như thế nầy đi chơi với anh.
Tôi nói:
- Hôm nay em đã mặc.
- Em đẹp quá.
- Anh đã khen em rồi.
Trường cười nhỏ:
- Anh muốn khen nữa. Khen hoài hoài.
Tôi ôm ngang lưng Trường, không nói. Trường lại hỏi tôi:
- Em có nghĩ gì về những chuyện sẽ đến với mình không Diễm?
Tôi lắc đầu mà nghe rưng rưng buồn:
- Không anh.
- Anh thì nghĩ nhiều lắm.
- Nói cho em nghe ý nghĩ của anh với được không?
Trường thở nhẹ:
- Anh nghĩ... mình sẽ lấy nhau.
- Mình sẽ lấy nhau... bao giờ anh?
- Bao giờ em thích.
- Tự dưng em lo quá.
- Có gì đâu mà lo.
Tôi nói nhỏ:
- Sợ ba mẹ anh không bằng lòng cho anh cưới em, sợ anh đã có một nơi nào đó xứng đáng, gia đình chọn rồi...
Trường lắc đầu:
- Thôi đừng lo nhảm nhí nữa. Với hoàn cảnh nào, anh cũng vẫn yêu em và vẫn muốn chúng mình là vợ chồng.
Tôi cắn nhẹ đôi môi dấu tiếng thở dài câm nín. Với hoàn cảnh nào tôi cũng yêu chàng và muốn được làm vợ chàng. Tôi sẽ chấp nhận tất cả những thiệt thòi cho tôi để tôi có chàng. Tôi cần Trường như cần ăn, cần thở nên tôi không muốn mất chàng một phút một giây nào hết.
Trường dừng xe ở trước một căn nhà đồ sộ. Những cây hoa sứ nhô lên khỏi bức tường cao và cánh cổng mầu xám từ từ mở ra cho xe Trường lướt vào. Tôi đã cố gắng mà đôi chân muống sụm xuống. Tôi đã nghĩ là gia đình Trường giàu, nhưng tôi vẫn không ngờ là nhà chàng giầu quá thể như thế. Trường dong xe rồi choàng tay ngang vai tôi:
- Vào đây em.
Tôi đi bên cạnh Trường. Những viên sỏi trắng lạo xạo bước chân tôi. Hai đứa vào đến cửa. Trường dìu tôi ngồi xuống bộ salon bóng loáng, nhỏ nhẹ:
- Em ngồi đây chờ anh một phút.
Tôi níu nhẹ cánh tay Trường:
- Anh đi đâu?
- Anh gọi người pha nước.
Chàng bỏ tôi đi vào bên trong. Tôi ngồi ngần ngơ nhìn quanh căn phòng. Có một sự lặng lẽ nào làm tôi rùng mình. Để hai tay trên đùi, tôi ngồi im như tượng gỗ. Một lát Trường đi ra, sau lưng chàng, người đàn bà với dáng bệ vệ, mái tóc vấn cao lên để lộ chiếc gáy trắng cùng với khuôn mặt lạnh lùng. Trường nói với tôi:
- Mẹ của anh.
Tôi đứng dậy chào bà thật cung kính. Trường nhìn mẹ rồi chỉ tôi:
- Thưa mẹ, Diễm mà con đã thưa với mẹ đây ạ.
Bà nhếch môi cười, nụ cười hình như không được trọn:
- Mời cô ngồi, tôi đã nghe Trường nói nhiều về cô.
Trường nháy tôi. Tôi cuốn tròn vạt áo trong ngón tay mà thấy thật ngột ngạt trong cái nhìn chăm chú của người đàn bà:
- Cô còn đi học chứ, cô Diễm?
Tôi chớp mắt:
- Thưa không ạ.
- Côi nghỉ học rồi à?
- Vâng.
- Cô còn nhỏ quá, sao lại nghỉ?
Tôi cắn môi không trả lời bà. Tôi còn nhỏ thật nhưng tôi nghỉ học vì nghèo, vì không cò tiền tiếp tục đến trường. Tại sao chàng không nói luôn với mẹ về những điều chàng đã biết về tôi, về gia đình tôi để tôi đỡ phải lung túng trước mặt bà như thế này. Trường đã bắt đầu thấy khó chịu với những câu hỏi khó khăn của mẹ. Chàng nói:
- Những điều mẹ muốn biết về Diễm con đã nói mẹ nghe từ trước rồi mà mẹ.
Tôi nhìn Trường, thoáng biết ơn. Nhưng mẹ chàng thì lại tỏ ra bực tức. Bà nói:
- Cậu hay nhỉ. Để tôi nói chuyện với cô Diễm một chút nào.
Trường trầm giọng:
- Thưa mẹ...
- Cô Diễm thấy đó, cậu ấy lớn rồi nên xem mẹ chẳng ra gì.
Mặt Trường tối lại, tôi nhìn chàng với ánh mắt bâng khuâng. Bà nói tiếp với tôi:
- Cậu ấy muốn cưới vợ, tôi thì nghĩ tuy cậu đã lớn nhưng còn đang đi học, chuyện vợ con thủng thẳng một vài năm hãy tính. Cô Diễm thấy sao.
Tôi chớp mắt nhìn xuống mặt bàn:
- Vâng, bác nghĩ thế cũng phải.
Bà cười nhẹ:
- Chuyện vợ con quan trọng cả một đời, chứ đâu phải quen là lấy người ấy đâu. Tôi hiểu tính cậu ấy, còn trẻ người non dạ lắm.
Tôi mím môi nhìn Bà, Trường chợt to giọng:
- Xin phép mẹ để con đưa Diễm về.
Bà hơi nhăn mặt:
- Đấy, cậu lại nóng với mẹ rồi. Để cô Diễm ngồi chơi với mẹ một lát đã nào.
Trường đứng lên và kéo nhẹ tôi đứng theo chàng:
- Chúng con đi ra ngoài một lát.
Tôi lí nhí nói với bà những câu không thoát ra khỏi miệng. Bà nhìn tôi, vẫn khuôn mặt lạnh lùng:
- Thôi được, cô nên ra ngoài với cậu ấy.
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi