Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-08-17 04:31:18 +0700
Chương 17
M
iên len lén rời khỏi nơi bạn tụ họp. Sau một ngày làm việc cật lực, nhóm trẻ Nguồn Vui quây quần trong bữa cơm chiều và nghỉ ngơi trò chuyện. Miên trèo lên một gò đất cao, nằm dài trên cỏ. Rặng núi bao quanh vùng Tân Lập đang nhuốm màu trong sắc tím hoàng hôn. Giòng suối nhỏ, mặt nước sẫm đen như thiếp dần vào giấc ngủ dưới lòng thung lũng. Thinh không bát ngát. Và im lặng mênh mông. Chỉ thỉnh thoảng nghe văng vẳng tiếng cười cợt hò hét của các bạn thoảng qua từng chặp, nghe mơ hồ như ở một chốn xa xăm nào. Miên có cảm tưởng như anh đang sống có một mình trên trái đất, tách biệt hẳn loài người và cắt đứt mọi phiền toái, vật lộn, ưu tư … Lòng trí lâng lâng, bình thản, Miên nhìn lên vòm trời rộng, thầm đếm các ngôi sao mới hiện.
Một tiếng động nhẹ và tiếp đó là cảm giác êm mượt nơi tay Miên khiến anh giật mình la hoảng:
- Ủa, con vật gì đây?
Miên vùng đứng lên. “Con vật” cũng kinh sợ nhẩy lui lại, dương cặp mắt trong xanh nhìn Miên. Anh cười sự hoảng hốt của mình:
- Ồ, một chú miu!
Và anh gọi:
- Miu! Miu!
Chú mèo con bớt sợ, ánh mắt dịu lại nhưng vẫn đứng nguyên một chỗ. Miên nhẹ nhàng đến gần vuốt ve lưng chú, rồi bồng chú lên tay. Chợt có tiếng gọi:
- Miên!
Người kêu Miên là Thái. Từ hôm có các bạn, Thái dự chung sinh hoạt với họ cho tới chiều tối mới lên núi thăm chừng. Anh ngại ông Sáu không cáng đáng nổi công việc của hai người …. nhất là mấy con bên, con nghé hay chạy nhởn nhơ xa đàn!
Thái lại gần Miên hỏi:
- Đứng làm gì đây, anh Miên?
Miên nựng nịu con mèo, đáp:
- Tôi vừa làm quen với một chú mèo. Chú ta không chịu rời tôi nữa. Anh về nhà hả?
- Tôi lên thăm chừng ông Sáu một chút. Anh đi chơi với tôi không?
Miên nhận lời. Thấy con mèo vẫn bám chặt trên tay Miên. Thái cười nói:
- Nó mến anh rồi đấy. Bữa nào về, anh có thể đem nó theo.
Miên chợt sầm nét mặt, lẩm bẩm:
- Chắc không được quá!
Thái không hỏi tại sao, vì anh chỉ mới quen Miên chưa được mấy ngày. Anh nhận thấy Miên khác hẳn các bạn, song lại có một vài điểm gần giống với anh. Hình như Miên có sự gì u ẩn nên hay trầm tư, ít nói, và chỉ ưa tâm sự với cây đàn.
Lên tới triền núi, hai người dừng chân đứng nghỉ. Miên nhìn một vòng chân trời hỏi bạn:
- Anh định sống tại đây suốt đời hay sao?
Thái hỏi lại:
- Bộ anh cho rằng sống ở đây không được sung sướng?
Miên cố giãi bày ý nghĩ của mình:
- Không phải thế, tôi đang muốn tìm hiểu cuộc sống ở đây. Tôi chưa hình dung ra được cuộc sống của anh, và những người dân vùng này ra sao.
- Chả có gì lạ cả. Ở đây, cũng như ở mọi nơi khác vậy thôi. Ai sinh trưởng ở đâu thì yêu mến, sống chết với mảnh đất ấy.
Thái bước lên một mỏm đá, khoát rộng vòng tay từ những triền núi mượt cỏ xuống giòng suối lượn khúc dưới lòng thung:
- Riêng tôi, tôi chọn nơi này!
Gió núi nổi lên lồng lộng, hơi gió mát lạnh làm Miên rùng mình. Thái hỏi:
- Anh lạnh hả?
- Tôi chưa quen với gió lộng ở đây. Phố xá dưới tỉnh ít khi có gió như thế này.
Thái kéo bạn ngồi khuất dưới chân mỏm đá.
- Ngồi xuống đây một lát vậy. Anh thấy dễ chịu không?
Hơi đá còn ấm vì ban ngày phơi dưới ánh nắng. Miên gật đầu im lặng. Phía sau hai người, tiếng mõ khua lốc cốc. Thái nói:
- Ông Sáu đang lùa bò vào chuồng!
- Sao anh biết!
- Nghe thì biết. Anh để ý mà coi, có cả tiếng chó sủa và thỉnh thoảng giọng quát tháo của ông Sáu
Miên lắng tai nghe:
- Ở đây cái gì cũng lạ đối với tôi hết.
- Anh là dân ở tỉnh, nhưng chẳng lẽ chưa khi nào có dịp về quê hay sao?
Miên buồn bã lắc đầu:
- Chưa. Nói thật với anh, tôi không có quê, hoặc không biết quê mình ở đâu mà về. Những người khác, như Thọ hay Đông chẳng hạn, họ có bà con ruột thịt ở nhà quê nên thỉnh thoảng họ còn về thăm, chứ tôi thì …
Thái ngồi im chờ nghe tâm sự của bạn. Miên tiếp:
- Ba má tôi là người miền Bắc. Khi tôi sinh ra đời thì cũng là lúc ba má tôi phải bỏ quê hương ra đi với hai bàn tay trắng. Vì vậy cuộc sống chúng tôi hết sức chật vật. Ba tôi đi làm, má tôi đi bán quà rong, ban ngày tôi được gửi cho một bà hàng xóm coi dùm. Lớn lên tôi sống với hè phố không biết trường học là cái gì. Cho mãi đến năm 13 tuổi thì ba má tôi cho tôi đi học nghề. Rồi má tôi mất. Còn lại hai cha con, thì rất ít khi gặp nhau. Tại ba tôi đi làm đêm, ông lấy đêm làm ngày nên muốn gặp ông phải đến chỗ ông làm việc ở ga xe lửa. Tội nghiệp, ổng đã có tuổi rồi, chỉ ao ước được có mảnh vườn mà ở. Ông về hưu cuối năm nay, và hễ cha con gặp nhau, ông chỉ nói đến ước muốn có một căn nhà nhỏ, một mảnh vườn để ông trồng ít luống rau, nuôi mấy con gà …
Giọng Miên thật trầm. Chưa bao giờ Miên tâm sự với ai, nên thố lộ ra được, lòng anh dịu vợi đi phần nào.
Thái không ngờ Miên lại ở trong hoàn cảnh ấy. Anh thở dài:
- Thế mà tôi cứ tưởng …
- Anh tưởng gì?
- Tôi tưởng chỉ có một mình tôi phải chịu cảnh ngộ đáng buồn của một đứa trẻ mồ côi. Nhưng ở đây ít ra tôi cũng được bao bọc bởi tình thương của nhiều người. Hồi nhỏ tôi còn được cắp sách đi học. Hàng ngày tôi nhập bọn với các trẻ trong xóm lên học trên trường Quận. Dọc đường, bọn con gái tìm hái những bông hoa dại mang vào trưng trong lớp. Lượt về chúng tôi lang thang theo bờ suối bắn chim hoặc bắt cá, vui lắm.
- Anh học đến lớp mấy?
- Hết tiểu học.
- Rồi anh theo ông Sáu học nghề chăn nuôi?
- Ông Sáu giúp việc cho gia đình bà Cửu - mẹ nuôi của tôi – đã lâu rồi. Tôi theo giúp ông và học hỏi kinh nghiệm của ông luôn. Từ nhỏ tôi đã thích giống vật. Chúng quyến luyến mình như những người bạn trung thành vậy.
Miên vuốt ve con mèo:
- Cũng như con Miu này. Nó quyến luyến tôi ngay tự lúc đầu.
Thái cười:
- Đúng thế
- Tôi chỉ tiếc không thể đem nó theo, như hồi nãy anh đề nghị.
- Con mèo này thuộc ổ mèo của Mai. Tôi tin chắc Mai sẽ vui lòng biếu anh, nếu anh thích.
- Nhưng tôi nhận thấy ở đây nó được thoải mái sung sướng hơn ở dưới tỉnh, trong hoàn cảnh của tôi, nó sẽ buồn lắm.
Gió núi vẫn thổi lộng quanh chỗ nấp của hai người, làm ngả rạp những ngọn cỏ may. Dưới thung lũng sương đêm dâng lên mù mịt. Vòm trời cao rộng lấp lánh đầy sao.
Thái đứng lên bảo bạn:
- Anh ngồi đây nhé. Tôi lên thăm chừng ông Sáu một chút, nhân thể lấy cho anh cái áo ấm cho đỡ lạnh.
- Rồi anh lấy gì mặc?
Thái cười thật ròn:
- Tôi quen rồi! Gió sương là bạn của tôi mà!