Bạn không thể tạo dựng thanh thế bằng những gì bạn SẼ làm.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 17
ÓI XONG TUẤN ĐI GIẬT LÙI, LẨN VÀO ĐÁM ĐÔNG. Hoàng Lan chợt hiểu ý nghĩa nụ cười của Tuấn lúc ở trong tiệm kem. Chắc Tuấn đã gặp hai người từ trước và đã rình thấy hai cô vào lê la hàng bún. Hoàng Lan giật mình, quay sang Thủy và bắt gặp màu hồng e thẹn trên má bạn.
Hoàng Lan kêu:
- Khổ rồi.
Thủy cũng kêu:
- Chết cha, ông ấy trông thấy tụi mình ngồi húp bún rồi mi ạ.
- Không khá được. Điệu này lần sau cóc dám đến khu ấy nữa.
- Nguy quá, chắc tao không dám gặp lại ông anh mày đâu. Ngượng chết được.
Hoàng Lan nghĩ lại thấy tức cười và mắc cở. Tệ quá, Tuấn tệ thật. Đàn ông gì … bê bối, lang thang ở khu đàn bà con gái. Hồi tưởng lại dáng dấp mình lúc ngồi ăn quà, Hoàng Lan ngượng tê tái cả người. Bỗng nhiên nàng cười thành tiếng, rồi cơn cười ập đến, Hoàng Lan rũ ra cười. Thủy cũng cười theo, luôn miệng kêu:
- Chuyến này cả nước nghe danh hai tổ sư ăn quà mất.
Hoàng Lan chợt hỏi:
- Mày có để ý thấy ông Tuấn lảng vảng gần đó lúc mình ăn không?
Thủy lắc đầu:
- Mải ăn còn nhìn thấy ai. Vả lại tao theo đúng chính sách nhìn vào tô thì không thấy ai và … không ai thấy ta mà.
- Cái chính sách của mày … không khá được.
Hai người vội vã đến khu gửi xe. Lúc lấy xe, Thủy hỏi nhỏ:
- Này Lan.
- Gì?
- Có phải anh chàng Tuấn là nỗi sung sướng trong đau khổ của mày không?
Hoàng Lan đứng im. Thủy tiếp:
- Khỏi cần trả lời, nếu không thích nói. Nhưng tao tin tao nói đúng, cứ nhìn mắt mày cũng thấy.
- Mắt tao làm sao?
- Nó cười tươi như hoa, nó sung sướng, nó hạnh phúc. Nó giống ánh mắt ông Tuấn nhìn mày lúc ở trong tiệm kem.
- Chà, con nhỏ này rình mò ghê quá.
- Bậy, ta đàng hoàng mà. Chỉ có tụi mi quên cả ta thì có. Nên ta có cơ hội để quan sát cả hai. Sự thật, ông anh mày chính là “người đó” phải không?
Hoàng Lan cười cười:
- Thôi về đi nhỏ, hỏi làm gì?
Thủy dắt xe xuống đường:
- Mi sướng, hai tên bồ. Tên nào cũng chững chạc. À mà Tuấn làm gì vậy?
- Phụ Tá Giám Đốc một Công Ty.
- Khá quá. Nhưng Hoàng Lan sẽ khó nghĩ, phải không?
Không biết chọn lựa thế nào giữa hai người tương lai đầy tốt đẹp như thế.
- Sai, tao đã chọn từ lâu.
- Ai?
- Khanh!
Nói xong Hoàng Lan cười thật nhẹ, mở máy xe phóng vụt đi. Còn lại một mình, Thủy băn khoăn tự hỏi Hoàng Lan nói thật hay nói dối? Nếu nói thật, tại sao ánh mắt hai người lại vẫn còn thiết tha đến vậy?
Hơn một tháng trời mong đợi, tối nay Tuấn đã hiện ra trước mặt Nga như trong mơ. Không dấu được vui mừng, Nga ôm chầm lấy cánh tay Tuấn, reo vui:
- Trời, anh. Anh đi đâu cả tháng nay?
Và chợt nhận ra sự lộ liễu quá đáng của mình, Nga buông tay Tuấn, bẽn lẽn. Tuấn cười vui:
- Anh đi xa, công việc. Tối nay anh sẽ ở lại đến khuya nếu cô cho anh ăn một chầu chè sen.
Nga ngỡ ngàng:
- Nấu chè thì sẵn sàng, nhưng không tìm ra được hàng bán hạt sen.
Tuấn lắc đầu:
- Khỏi cần. Anh có mang đến đây này.
Tuấn đưa ra một gói giấy khá lớn. Nga kêu lên:
- Chà, nhiều quá. Anh mua dữ vậy?
- Người ta cho, chứ mua làm gì, trừ phi mua để biếu người khác.
Giọng Nga âu yếm:
- Anh ra Balcon ngồi nghỉ đi, để em bảo Thu nó nấu và em pha nước chanh cho anh.
Tuấn nghe như giọng Nga có vẻ khác lạ, hiền ngoan như vợ nói với chồng. Tuấn nhìn Nga, ánh mắt nàng bối rối quay đi. Tuấn gật đầu:
- Ừ, anh ra ngoài đó trước nhé.
Nga mang gói hạt sen xuống nhà dưới. Thu đang ngồi học bài ở bàn học. Nga định sai em, song lại thôi. Nàng mang vào bếp, tự làm lấy. Và pha một ly nước chanh, nhiều chanh nhiều đường cho Tuấn.
Khi Nga mang ly nước chanh lên Balcon, Tuấn nằm gọn trong chiếc ghế dựa, mắt nhắm ngủ. Nga đặt ly nước trên chiếc ghế đẩu cạnh chàng và ngồi xuống gần đó. Nga yên lặng nhìn Tuấn. Tình cảm nàng bừng bừng sống dậy, nỗi nhớ, nỗi thương dồn dập trở về. Nga tự hỏi tại sao mình lại không yêu Tuấn ngay từ những năm trước. Tại cái vẻ anh em ngăn cách, hay tại lúc đó Nga còn mải mê săn tìm những hình bóng bên ngoài.
Sau buổi tối đi chơi với Tuấn về, Nga chợt nhận thấy một niềm vui lan rộng trong hồn, một nỗi êm ả thấm nhuần khắp cơ thể. Nga buông xuôi không tìm hiểu. Những ngày sau Tuấn đến chơi thường xuyên, những lần gặp gỡ ấy bắt Nga thao thức trước khi ngủ. Đến lúc đó Nga mới nhận thấy với mình, hình ảnh người con trai đã đi xa giờ trở thành mờ nhạt. Và Tuấn, với những dễ thương, đã đến ngự trị óc nàng, tim nàng suốt những buổi tối dài, những đêm khuya thao thức, những giấc trưa trằn trọc …
Nga hiểu rằng mình đã yêu Tuấn.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường