Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 17
T
HÁI HÒA DẤU MẶT SAU VAI ÁO PHƯƠNG, cười bẽn lẽn. Bóng tối không cho Phương thấy má Thái Hòa bừng đỏ, tai nàng nóng. Nhưng chàng cảm được điều làm nàng sung sướng qua những móng tay bấu nhẹ trên vai chàng, qua cử động của mái tóc nàng chảy dài trên cổ chàng. Bóng tối là đồng lõa, Phương cúi xuống hôn lên môi nàng, một nụ hôn nhẹ và nóng bỏng. Liều mình, Thái Hòa mở rộng đôi môi đón nhận. Cảm xúc dâng lên nồng nàn, say đắm. Chẳng cần phim hay, chẳng cần tài tử đẹp. Chỉ có Phương và nàng với những âu yếm mơn man không dứt. Thái Hòa ngăn chặn những ngổ ngáo của Phương bằng câu đùa:
- Anh tệ quá.
- Sao?
- Mới hôm nào còn chê những người đưa nhau vào Grall… nham nhở, hôm nay lại dắt người ta vào đây… vớ vẩn.
- Ai làm gì đâu?
- Còn không làm gì?
- Như vậy là tệ à?
- Ừ.
- Thế em thì sao?
Thái Hòa bật cười:
- Em cũng… tệ nữa.
- Sao vậy?
- Tại em ngốc, bị anh dụ dỗ.
Phương véo tai Thái Hòa, choàng tay trên vai nàng. Chàng kéo đầu Thái Hòa ngả vào vai mình và chăn chú ngó lên màn ảnh. Một lúc thật lâu, Thái Hòa gãi móng tay lên má Phương:
- Này.
- Gì em?
- Làm gì ngồi im thin thít thế?
- Chứ làm gì bây giờ. Em muốn thế mà?
- Hồi nào?
- Thế ra muốn trở lại “tình trạng” trước à.
Thái Hòa nhéo Phương một cái:
- Nham nhở.
Hai người ra khỏi rạp chớp bóng trời còn nắng lớn. Phương đưa nàng vào Prince ăn kem. Lê la mỗi chỗ một lúc, Phương kéo Thái Hòa đi bộ ra vườn Tao Đàn.
- Ghé vào Hội Kỵ Mã xem dân nhà giầu ăn chơi.
- Chán chết.
- Anh muốn gặp một người quen. Nếu hắn đồng ý, mình sẽ có một buổi đi ca nô chơi trên sông Nhà Bè.
Hai người dắt nhau vào trong. Trên những bậc thềm, “những người sung sướng” đứng rải rác bên bàn nước. Phương đảo mắt tìm. Người bồi chạy lại, Phương nói vài câu, Thái Hòa nhìn hắn chạy ra sân cỏ.
Một lát, một người đàn ông đứng tuổi trong trang y phục kỵ mã dừng ngựa cạnh người bồi, giao cương cho hắn và nhẩy xuống. Ông ta nghe người bồi nói và nhìn về phía Phương, thong thả bước lại.
Phương dơ tay chào, người đàn ông cúi chào Thái Hòa và đưa tay xiết tay Phương.
- Sao toa, dạo này vui vẻ chứ? Lâu nay không thấy đến chơi?
- Tôi bận quá.
Người đàn ông nhìn Thái Hòa, cười hóm hỉnh. Phương giới thiệu:
- Cô Hòa, bạn tôi. Và đây là ông Tuấn, Chủ Tịch một nghiệp đoàn cỡ lớn ở Việt Nam kiêm Tổng Giám Đốc một cơ sở thương mại cỡ bự.
Tuấn kêu lên:
- Gì mà tối mò thế? Toàn cỡ bự và cỡ lớn thế, nghe phát khiếp.
Phương cười, lờ đi:
- Mấy con ngựa của ông dạo này thế nào?
Tuân vui vẻ:
- Moa vừa bán con Phi Tiễn, thêm tiền mua con Quỳnh Hoa kia hai triệu tư đấy.
Thái Hòa tròn mắt nhìn con ngựa. Trông nó to lớn, khỏe mạnh, nhưng có gì đáng để cho thiên hạ mê man như mê tình nhân, bỏ ra hàng triệu mua về đâu nhỉ?
Thấy Thái Hòa nhìn chăm chú con ngựa, Tuấn tỏ vẻ khoái trí:
- Cô thấy không? Cái tên nó yểu điệu và đẹp như tên con gái, nhưng khỏe và chạy nhanh có hạng. Bỏ xa con Phi Tiễn tôi vừa bán đi tuần trước.
Thái Hòa chỉ nhếch mép, không nói gì. Một cô bé độ mười sáu, mười bảy cưỡi con ngựa trắng chạy tới cạnh ba người. Con bé vung vẩy sợi dây cương:
- Papa, về chưa?
Và cúi đầu chào Phương:
- Bonjour chú Phương.