Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 17
Y
ến Vy đẩy cánh cửa bước vào nhà, cô ném ví và mắt kính nằm sải tay lên giường, mắt nhắm lại.
Tuấn Anh hồi hộp:
- Hắn không chịu giúp đỡ cô à?
- Có... - Giọng Yến Vy bực dọc - Tôi giả vờ bệnh, khóc một lúc, hắn móc ra đưa cho tôi bao nhiêu đây.
Tuấn Anh cau mày:
- Bao nhiêu là bao nhiêu?
- một triệu. Thôi, hắn cho bao nhiêu đó còn hơn không cho, hôm khác xin tiếp.
Tuấn Anh giận dữ đấm 2 tay vào nhau:
- Cái thằng, đồ trùm sò! Năm xưa anh cướp em trên tay hắn cũng đáng kiếp lắm. Có con vợ làm phó giám đốc ngân hàng, mà vợ cũ bệnh cho có một triệu, có tức không?
Yến Vy háy Tuấn Anh:
- Người ta cho là phước rồi. Nếu như hắn không cho, anh cũng chẳng làm gì hắn được.
- Sao không! Anh bắt con gái hắn giấu mất biệt, xem hắn có phải bỏ tiền ra không?
Mắt Yến Vy sáng lên:
- Anh nói phải đó.
- Phải vạch kế hoạch hành động.
- Cho kỹ đó! Nếu không, ở tù cả lũ, không còn chỗ đi nữa đâu, có về Mỹ cũng bị tóm cổ.
Tuấn Anh gõ gõ tay lên đầu tính toán:
- Em nên gặp con bé để làm quen với nó. Khi đã quen rồi, chúng ta bắt con bé giấu một chỗ. Sau đó điện thoại bắt hắn chuộc. Chúng ta chỉ cần có 50 ngàn đô là có thể bay sang Thái Lan sống.
Tuấn Anh vẽ nên một tương lai huy hoàng:
- Sang đó, chúng ta sang một cửa hàng thời trang bán là sống khỏe luôn. Ngày mai, em tìm cách tiếp cận với con bé đi.
Yến Vy thật là tồi tệ, nếu như bé Bách Thảo biết được điều này, con bé hẳn rất đau lòng.
o O o
- Thưa mẹ, con đi học. Thưa ba, con đi học.
Năm nay bé Thảo vào lớp một. Mới đầu niên học 4 tháng, nó đã rành mặt chữ, đọc được cả báo. Mỗi lần được khen, hay được điểm 10 là nó vênh mặt lên và cười với Ngọc Khuê: "Con giống mẹ Khuê, thông minh xuất chúng".
Mỗi lần như vậy Hoàng Cầm đều hài lòng: "Nó giống em không sai một nét".
Sáng nay, nó ôm hôn Ngọc Khuê lâu hơn là hôn Hoàng Cầm:
- Nhớ nhe mẹ.
Ngọc Khuê mỉm cười:
- Mẹ nhờ rồi.
Hoàng Cầm nhìn cả 2:
- 2 mẹ con có chuyện gì bí mật vậy.
- Mẹ! Đừng nói nghen!
Nó vội bịt miệng Ngọc Khuê lại, mắt nháy lia lịa:
- Chuyện bí mật của mẹ con mình thôi, mẹ nhé.
Ngọc Khuê bật cười:
- Mẹ nhớ giữ bí mật cho con rồi, mau đi học, kẻo trễ giờ.
- Con chưa hôn em bé Bốp.
Nó chạy đi và quay lại đưa một ngón tay:
- Mẹ mà nói, con nghỉ chơi với mẹ đó.
Ngọc Khuê buộc phải gật đầu lần nữa. Hoàng Cầm lắc đầu:
- Mẹ con 2 người sao mà giống như chị em vậy, đi thì thôi về nhà là có chuyện bí mật, chuyện gì vậy?
- Anh không được nói cho nó biết, nó sẽ giận em. Chiều nay nó bảo em đến trường đón nó về, đưa đi phố mua... quà sinh nhật cho anh.
Hoàng Cầm phì cười:
- Có như vậy mà cũng bí mật.
- Anh mà bí mật ra chuyện không bí mật, em là bà mẹ không giữ chữ tín với con đó.
- Được rồi, anh không nói.
Hoàng Cầm nắm bàn tay Ngọc Khuê đưa lên môi hôn:
- Em là bà mẹ tuyệt vời, mà con anh gặp được.
Ngọc Khuê nguýt Hoàng Cầm:
- Anh cũng là người chồng tốt em gặp vậy.
- Vậy huề nghen.
Hoàng Cầm ghé hôn vào má vợ:
- Thôi, anh đi làm trước nghe. Đường Sài Gòn lúc này xe nhiều, em lái xe cẩn thận nghe Khuê. À... anh quên nói, tháng này anh... cho thằng bạn mượn một triệu nên còn có một triệu, tháng sau anh đưa "đúp" cho em.
- Anh biết em đâu có quan tâm chuyện tiền. Hơn nữa, anh cũng cần tiêu xài, phải để tiền dằn túi khi gặp bạn bè chớ.
- Ngày xưa Yến Vy được như em, cha con anh không phải khổ.
Nói xong, Hoàng Cầm mới biết mình lỡ lời, anh vội chữa:
- Xin lỗi, anh không cố ý nhắc cô ấy.
- Em đâu có trách anh, mỗi người đều có một quá khứ mà. Hôm tuần rồi, anh Giang có đến ngân hàng tìm em, em cũng có giúp anh ấy một số tiền.
- Vậy à!
Hoàng Cầm liên tưởng đến Yến Vy, sao lại có sự trùng hợp như thế. Anh ngập ngừng:
- Em tội nghiệp cho anh ta?
Ngọc Khuê mỉm cười đùa:
- Tội nghiệp thôi! Cấm nghĩ méo mó đó. Nhưng còn anh, nếu như mẹ của bé Bách Thảo về, cô ấy khó khăn và muốn anh giúp đỡ, anh giúp đỡ không?
Hoàng Cầm vờ đùa lại:
- Thì anh cũng bắt chước em, tội nghiệp cho cô ấy.
Hoàng Cầm không hiểu sao mình không có can đảm thổ lộ chuyện Yến Vy đến tìm mình. Cô đã trở về và bệnh hoạn, lòng anh cứ đầy trắc ẩn xót xa mãi không thôi.
o O o
- Mẹ!
Bé Bách Thảo nhảy tưng lên, nó hét to gọi Ngọc Khuê rồi chạy lạch bạch ra.
- Cho mẹ 10 điểm thưởng vì mẹ đúng hẹn với con.
Ngọc Khuê phì cười, cô đưa tay lấy cái cặp trên vai nó:
- Để mẹ cất lên giỏ phía trước, con ôm nặng lắm.
- Dạ.
Chờ cho bé Bách Thảo leo lên xe ngồi đàng hoàng, Ngọc Khuê mới cho xe chạy đi. Cô không thấy Yến Vy nhìn theo mình đầy ganh tỵ. Yến Vy giục Tuấn Anh:
- Mau đuổi theo đi anh! Nếu cô ta cứ đưa đón như vầy, em làm sao làm quen với con bé được?
- Anh có cách.
Tuấn Anh cho xe chạy sau đuôi xe Ngọc Khuê, Ngọc Khuê vô tình cho xe chạy và tấp vào siêu thị. Gởi xe xong, cả 2 mẹ con nắm tay nhau đi tung tăng.
Bách Thảo líu lo:
- Mình mua cái gì tặng ba hả mẹ?
- Để mẹ xem đã!
Tuấn Anh cùng Yến Vy vượt lên, Yến Vy vờ tươi cười:
- Chào chị. Chà, 2 mẹ con đi siêu thị vui vẻ quá, ở đàng xa nhìn cứ như là 2 chị em vậy.
Rồi không để Ngọc Khuê ngỡ ngàng, Tuấn Anh vội vàng tự giới thiệu:
- Tôi tên Hữu An, làm chung chỗ với Hoàng Cầm, đây là vợ tôi.
Yến Vy vui vẻ chào Ngọc Khuê, cô nựng má bé Bách Thảo:
- Con gái xinh quá, sao giống ba quá chừng vậy?
Ngọc Khuê lịch sự chào lại khách, bạn của Hoàng Cầm, cô không biết nhiều lắm, cho nên hơi dè dặt.
- Chào anh chị.
Yến Vy thân mật:
- Chị đi mua quà tặng sinh nhật?
- Vâng.
- Bách Thảo, con định mua tặng cho ba món gì nào?
Bách Thảo rụt rè nhìn khách:
- Dạ, con không biết. Nhờ mẹ con giúp ý kiến cho con.
Tuấn Anh vờ như nhớ lại:
- Ba con thích viết lách, hay mua tặng ba con cây viết có khắc tên ba của con.
Bé Bách Thảo kêu lên:
- Phải đó mẹ.
Ngọc Khuê mỉm cười:
- Cám ơn anh chị góp ý.
Yến Vy nắm tay con gái:
- Hay cô dẫn con lại đằng kia xem viết, Bách Thảo nhé?
Bách Thảo khôn ngoan rụt tay lại:
- Dạ thôi, để con đi với mẹ!
Yến Vy mím môi căm tức. Con bé khôn đáo để, một điều mẹ, 2 điều mẹ, muốn tiếp cận với nó, không dễ dàng. Thành ra, suốt buổi đi phố, Yến Vy chỉ có thể mời 2 mẹ con uống nước ở siêu thị. Yến Vy tức giận nhìn theo lúc Ngọc Khuê đã đi.
- Anh nghĩ xem có tức không, con mình đi gọi kẻ khác là mẹ, đã như vậy nắm tay cũng không được.
Tuấn Anh cười chế giễu:
- Sao khi không em nổi giận, cũng không nên trách nó, tại em bỏ nó từ lúc nó còn nhỏ xíu, dĩ nhiên nó không nhận ra em rồi.
- Như vậy xem như kế hoạch của chúng ta thất bại hay sao?
- Làm sao thất bại được, em làm việc gì phải có kế hoạch và từ từ chớ. Em hấp tấp quá là hỏng chuyện, không dùng cách này chúng ta dùng cách khác.
Gặp lại con, Yến Vy không chút xúc động,
(mất 2 trang)
mật rồi đến mẹ con bí mật, ba không hiểu 2 người có âm mưu gì đây nữa.
- Chiều ba sẽ biết liền thôi hà. Thưa ba, con đi học.
Nó quay hôn Ngọc Khuê, rồi chạy ù ra cửa cho Thanh Thư chở đi.
- Cô Ba ơi! Chiều, cô Ba rước con nghe, mẹ phải về nhà sớm, chuẩn bị sinh nhật cho ba.
- Cô Ba biết rồi. Con mua quà tặng cho ba rồi phải không?
- Dạ. Bí mật! Tối nay, cô Ba biết liền hà.
Thanh Thư bật cười. Cô bị lây với cái điều bí mật của con bé, miệng thì kêu bí mật, nhưng chính nó cứ bận rộn tíu tít mãi, thành ra không giấu được điều bí mật của mình.
- Bách Thảo này!
- Dạ.
- Con yêu mẹ Khuê nhiều hay yêu ba con nhiều?
- Con yêu ba mẹ bằng nhau?
- Vậy còn em Bốp?
- Con cũng yêu nó luôn.
- Nó hay phá hỏng đồ chơi của con, con không ghét nó?
- Ba nói em bé không biết nên mới phá. Làm chị, mình phải biết thương em. Cô Ba biết hôn, hồi tối này nó cắn tay con đau muốn chết luôn. Con bảo nó là con chó, nó lại nhe miệng ra cười, cô xem có đáng ghét không. Con thèm cắn nó lại một cái.
2 cô cháu mải mê nói chuyện đến trường lúc nào không hay, chiếc xe phía sau lặng lẽ theo cũng không biết. Đến trường học, nó xuống xe, không quên vầy tay chào Thanh Thư.
- Nhớ, chiều rước con nghe cô Ba!
Thanh Thư gật đầu tăng tốc cho chiếc xe vọt lên. Cô vui với hạnh phúc của anh trai và chị dâu, vượt qua những ngày tháng tối tăm đau khổ, anh trai của cô tìm được bến bờ hạnh phúc.
o O o
5 giờ. Ngọc Khuê ngước nhìn đồng hồ, cô bỏ hết hồ sơ vào tủ khóa lại rồi đi ra. Cô cần về nhà sớm để chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật của Hoàng Cầm. Cô điện thoại dặn Hoàng Cầm về nhà sớm rồi đi ra xe. Vừa ra đến cửa ngân hàng, cô khựng lại vì Trường Giang đón cô.
- Ngọc Khuê!
Cô vừa thắng xe lại, cả người Trường Giang cũng đổ gục xuống đường, toàn thân anh ta như bị động kinh co quắp cả tay chân, miệng sùi bọt mép. Cô hoảng kinh xuống xe lao lại:
- Anh Giang, sao thế này?
Toàn thân Trường Giang cứ run lên, Ngọc Khuê quýnh lên, dù sao anh ta cũng một thời là chồng của cô. Cô vội bảo anh bảo vệ bồng Trường Giang để lên băng sau xe và vội đến bệnh viện.
Đứng chờ trước cửa phòng cấp cứu, Ngọc Khuê thật sốt ruột, cô nghĩ đến buổi tiệc sinh nhật chờ cô ở nhà. Làm sao cô có thể bỏ mặc Trường Giang ở bệnh viện ra về cho được, dù anh ta từng cư xử không phải với cô.
Hơn nửa giờ, cánh cửa phòng cấp cứu mới mở ra, Ngọc Khuê lo lắng lao lại.
- Bác sĩ! Anh ấy sao rồi?
- Cô là người nhà của người bệnh?
- Dạ.
- Hãy đưa anh ta sang bệnh viện ung bướu. Anh ta chẳng những bị ung thư thời kỳ cuối mà còn nghiện heroin nữa.
Ngọc Khuê đứng chết lặng, cô vừa thương vừa giận dữ. Trường Giang lao vào con đường này bao giờ vậy. Ngọc Khuê phải mang anh ta sang bệnh viện ung bướu cho nhập viện, xem như cô có muốn về nhà bây giờ cũng không được. Ngọc Khuê mở ví lấy điện thoại, cô ngẩn người ra, không hiểu cô đã bỏ điện thoại ở đâu nữa. Đành phải đưa Trường Giang sang bệnh viện ung bướu xong, cô mới điện thoại được.
Trường Giang mở mắt ra khi thấy Ngọc Khuê ở cạnh mình, anh ta bật khóc:
- Em đừng bỏ anh nghen Khuê.
Ngọc Khuê lạnh nhạt:
- Tại sao anh lâm vào con đường này? Tôi đâu thể lo cho anh, tôi còn chồng con ở nhà.
- Anh biết, anh không đáng cho em lo lắng, nhưng xin em hãy vì tình nghĩa vợ chồng mà lo cho anh.
Ngọc Khuê muốn nói, tình nghĩa vợ chồng gì mà tình nghĩa, anh ta chẳng từng âm mưu hại chết cô hay sao. May là cô và đứa con hãy còn sống sót, chứ nếu không, có còn hiện diện để anh ta nhắc đến tình nghĩa vợ chồng. Nhưng rồi cô không nỡ nói, đánh người trên lưng ngựa, chứ ai lại đánh kẻ đã ngã ngựa.
Cô quay đi:
- Tôi chỉ có thể giúp anh bao nhiêu đây, là đưa anh đến bệnh viện, đóng tiền nhập viện cho anh. Tôi phải về nhà, giờ này chồng con tôi đang đợi tôi ở nhà.
Ngọc Khuê về đến nhà gần 8 giờ 3không, Hoàng Cầm có vẻ giận:
- Em đi đâu vậy, sao không gọi điện về nhà?
- Em bỏ điện thoại ở đâu rồi không biết nữa. Anh và con đã ăn mừng sinh nhật rồi à?
- Chưa. Cũng không cần ăn mừng sinh nhật gì cả.
Biết Hoàng Cầm giận, Ngọc Khuê cố vuốt cơn giận của anh xuống:
- Em xin lỗi. Lúc chiều 5 giờ em định về sớm, ra đến cửa ngân hàng, em gặp Trường Giang, anh ta bị lên cơn động kinh, em phải đưa vào bệnh viện.
- Rồi em ở trong đó lo cho anh ta?
Ngọc Khuê nhăn mặt:
- Em không thể mang anh ta vào đó rồi trong lúc anh ta mê man lại bỏ về nhà.
- Và nếu có ăn mừng sinh nhật, thì em cũng không có lòng dạ nào để ăn phải không? Anh không dám nghĩ là anh ta còn quan trọng với em như thế.
- Không phải quan trọng, mà...
Hoàng Cầm xua tay ngắt ngang:
- Em không cần giải thích. Tốt nhất, em nên thay quần áo tắm rửa, tẩy mùi bệnh viện trên người em đi.
Lần đầu tiên Ngọc Khuê nhìn Hoàng Cầm, cô cảm thấy thất vọng vì cách cư xử của anh. Đành rằng sinh nhật của anh quan trọng, lần đầu tiên Ngọc Khuê mừng sinh nhật cho anh, tuy nhiên cô cũng không thể làm ngơ bỏ mặc Trường Giang, cách cư xử của cô như vậy là sai hay sao?
Cái nhìn của cô càng khiến Hoàng Cầm nổi giận, anh quát Thanh Thư:
- Dẹp hết những thứ đó đi!
Thanh Thư sợ hãi:
- Anh Hai! Chị Khuê có lý do để về muộn, mình ăn sinh nhật muộn cũng đâu có sao...
Nhưng Hoàng Cầm đã đi luôn ra ngoài. Anh lái xe đi loanh quanh mà không biết mình nên đi đâu. Chính anh cũng không hiểu tại sao mình nổi giận, anh thừa biết là Ngọc Khuê như vậy mà, đôi khi cô không hề nghĩ đến mình, mà chỉ nghĩ đến người khác.
Tấp xe vào quán cà phê, Hoàng Cầm gọi ly cà phê ngồi uống một mình.
- Chào anh.
Hoàng Cầm nhìn lên, anh ngạc nhiên nhận ra Yến Vy, cô có vẻ tươi tắn chứ không tàn tạ như hôm cô đi tìm anh.
- Em ngồi với anh được chứ?
Hoàng Cầm gật nhẹ:
- Em ngồi đi, uống gì em gọi!
- Gọi cho em ly nước trái cây được rồi. Anh biết tại sao hôm nay em đi tìm anh không?
Hoàng Cầm chưa trả lời, Yến Vy đưa tay ra vui vẻ:
- Chúc anh sinh nhật vui vẻ.
Hoàng Cầm cảm động. Không ngờ Yến Vy còn nhớ đến sinh nhật của mình. Anh nắm tay cô siết nhẹ:
- Cám ơn em đã chúc mừng sinh nhật cho anh.
- Em tiếc là không có quà sinh nhật cho anh, cho nên xin phép anh cho em được ở cạnh anh, dù chỉ là ít phút.
- Em không cần khách sáo, anh biết em khó khăn mà. Em đã bớt bệnh chưa?
- Thì đã tạm thời khống chế được bệnh, nếu phát bệnh lại thì em chờ chết chứ sao bây giờ. Bác sĩ bảo em cần phải sống lạc quan. Lạc quan gì nỗi hả anh? Em về nước có một thân một mình, cả đến đứa con gái cũng chỉ biết đứng từ xa mà nhìn.
Lòng Hoàng Cầm nao nao:
- Xin lỗi, anh không có ý không cho em nhìn con, chẳng qua là anh không biết phải nói với con như thế nào thôi.
- Anh cứ nói em là bà cô hay là bà dì gì đó.
- Để anh suy nghĩ đã!
Nước uống mang ra, Hoàng Cầm bật nắp rót vào ly cho Yến Vy.
- Em uống nước đi!
- Sao, ở nhà Ngọc Khuê không mừng sinh nhật cho anh à?
- Có chứ, nhưng mà...
Hoàng Cầm lắc đầu. Anh không muốn nói ra chuyện của mình, anh ghen với dĩ vãng của Ngọc Khuê. Anh bực mình vì cô đã để dĩ vãng quấy nhiễu, ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình. Lẽ ra tối nay có một buổi tối vui vẻ, vậy mà giờ này anh bên ngoài đường phố...
Chợt bàn tay Yến Vy đặt lên tay Hoàng Cầm, giọng cô ngậm ngùi:
- Nếu như anh đang buồn thì hãy chia sẻ cho em. Em cũng biết vợ chồng chấp nối luôn có những phiền phức. Em từng đau khổ vì điều này, cho đến bây giờ em vẫn còn ân hận vì đã bỏ rơi anh.
Hoàng Cầm để yên tay mình trong tay vợ cũ, anh nhìn cô, một Yến Vy trẻ trung xinh đẹp, anh từng yêu say đắm đã theo dòng thời gian tàn nhẫn trôi đi, để cho những nếp gấp hiện diện, tình cảm của ngày xa xưa chợt như sống dậy.
Anh làm thơ toàn bằng viết Bic.
Làm quen chưa biết viết bằng gì.
Sực nhớ ngày xưa còn lọ mực.
Và sân trường tím đẫm một cây si...
- Anh còn nhớ hồi đó mình quen nhau không, lúc đó anh làm thơ cho em thật nhiều. Nhưng làm bao nhiêu cũng cứ cất vào cặp học hết phải không, đâu có dám gởi.
- Đến lúc em về làm vợ anh, em mới phát hiện ra.
Từ lúc nào đầu Yến Vy ngả trên vai Hoàng Cầm, bàn tay cô đan trong tay anh. Hoàng Cầm như quên cả hiện thực, chỉ còn dĩ vãng thơ mộng về như suối nguồn.
Những bông phượng sót bàng hoàng rơi rụng.
Tiếng em cười trong trẻo tinh khôi.
Râm rang sáng dậy một trời thu xanh...
Quá khuya, Hoàng Cầm đứng lên:
- Em về đâu, anh đưa em về nhà?
- Em muốn nhìn căn nhà cũ của mình một chút có được không anh? Ngày hôm qua em có đi ngang nhà, nhà đóng cửa trông buồn quá.
- Anh đã về bên nhà Ngọc Khuê ở cho rộng.
- Vậy sao anh không bán căn nhà đó đi?
- Anh để Thanh Thư ở, cũng có hôm nó chạy sang bên kia.
Hoàng Cầm chạy xe về hướng nhà cũ của mình, anh dừng lại và mở cửa vào nhà. Đang tìm công tắc mở đèn, vòng tay Yến Vy đã ôm quàng qua anh từ phía sau, mặt cô áp lên lưng anh, khóc nghẹn ngào:
- Em biết sự ân hận của em quá muộn màng, em mất anh và mất cả con của mình. Em ăn năn quá anh ơi.
Hoàng Cầm đứng đờ ra, tình yêu ngày cũ khiến anh quay lại và chợt ôm ghì lấy cô.
- Anh Hoàng Cầm!
Yến Vy khóc òa lên, cô bưng lấy mặt anh và hôn lên khắp mặt anh.
- Sự ăn năn của em quá muộn màng rồi phải không anh?
Hoàng Cầm xúc động hôn lại Yến Vy. Anh để cho những xúc cảm chiếm lĩnh lấy mình và để cho tình yêu ngày cũ lên ngôi.
- Anh tha thứ cho em rồi hả anh?
Hoàng Cầm gật nhẹ, anh hôn lên đôi má đầy nước mắt:
- Anh đã tha thứ cho em lâu lắm rồi. Có lúc anh tự nhủ, chỉ cần em quay về thôi là anh quên tất cả lỗi lầm của em. Anh chờ em 5 năm, em có biết không?
- Em đâu có biết. Mà dù có biết, em cũng đâu có mặt mũi nào gặp anh. Tiếc là em đã quay về muộn màng, anh đã có vợ khác.
- Thật ra, cô ấy đối xử với bé Thảo rất tốt, và anh cũng vậy, xem con trai của cô ấy như con trai mình.
Trong bóng tối, Hoàng Cầm không thấy mắt Yến Vy sửng sốt:
- Đứa nhỏ không phải con của anh?
- Không! Con của cô ấy và người chồng đã ly hôn. Anh ta vì tài sản khổng lồ của vợ mình, nên âm mưu giết cô ấy để chiếm đoạt gia tài.
- Anh nói cô ấy có nhiều tiền?
- một tài sản hơn một triệu đô la gì đó, cô ấy là cổ đông lớn nhất của ngân hàng Châu Á.
Phát hiện này Yến Vy bàng hoàng, cô vờ buồn bã:
- Anh có một cô vợ giàu như vậy, chúc mừng anh.
- Anh không tham của cô ấy. Mỗi tháng, anh đưa hết tiền lương của anh cho cổ, cổ đâu có lấy, anh cứ bỏ trong tủ.
1 ý nghĩ lóe qua đầu Yến Vy. Mục tiêu của cô bây giờ không là bắt cóc con gái mình nữa. Cô khéo léo gợi vào lòng vị tha của Hoàng Cầm:
- Anh có người vợ tuyệt vời như thế, em không sao sánh bằng. Đối với em, đêm nay được bên cạnh anh, em thấy quá đủ để hạnh phúc, nếu như em có mai một nhắm mắt, em vẫn vui, vì anh đã tha thứ cho em. Điều ao ước duy nhất của em là ngày nào đó được bé Bách Thảo gọi em bằng tiếng mẹ ơi là em mãn nguyện lắm rồi.
- Em để từ từ anh sẽ giải thích với con.
Đêm lắng sâu, sao tâm sự vẫn chưa cạn, để kỷ niệm mãi tồn tại. Hoàng Cầm quên cả đêm nay Ngọc Khuê lo lắng đợi anh về.