Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 16
B
uổi chiều Nhã nhìn tôi chải tóc trước gương, Nhã hỏi:
- Anh Trường sao lâu ghê không đến. Diễm.
Tôi nhìn Nhã:
- Anh ấy mới đến hồi sáng, lúc mày đi sang nhà bạn mượn sách vở.
- Anh Trường ở lại một tí thôi à?
- Ừ.
- Diễm với anh Trường giận nhau hả?
Tôi lắc đầu:
- Không. Lát nữa anh Trường đến đón tao đi chơi.
Nhã không hỏi thêm, lặng lẽ quay vào nhà. Tôi cột mái tóc bằng một miếng lụa mầu đỏ rồi tôi gọi Nhã. Nhã đi trở ra:
- Gì thế, Diễm?
Tôi cười:
- Tao cột tóc lên trông có già không?
Nhã lắc đầu:
- Trông lớn hơn một tí, nhưng không già.
Rồi Nhã đứng sát bên tôi:
- Chị phải kéo hai mái tóc ra, lấy cặp uốn cong lại một lát rồi mở trông đẹp lắm.
Tôi cười, Nhã giành lấy cây lược trên tay tôi và chăm chú chải lại cho tôi. Tôi bảo Nhã:
- Hôm nay tao đến gặp ba mẹ anh Trường, Nhã ạ.
Nhã thở nhẹ lên mặt tôi:
- Anh Trường nói với Diễm à?
- Ừ.
- Để làm gì thế nhỉ?
Nhã hỏi, có vẻ bâng khuâng. Tôi cắn ướt đôi môi:
- Tao chả biết nữa.
Nhã đã quấn hai bên tóc mai của tôi bằng chiếc cặp nhỏ, Nhã nói có vẻ buồn:
- Diễm chẳng có bộ đồ nào ra hồn, lại mặc chiếc áo dài cũ đi ra mắt bố mẹ chồng.
Tôi im lặng. Nhã có vẻ lo lắng cho cuộc tiếp xúc với gia đình Trường của tôi. Tôi bảo Nhã:
- Tao đi thay quần áo.
Tôi mặc áo của Thục thật vừa, vạt hơi ngắn một tí, lúc trở ra, Nhã vẫn còn ngồi trên giường nhìn xuyên qua màn nắng. Tôi gọi:
- Nhã.
Nhã quay lại, đôi mắt mở tròn:
- Đẹp ghê! Mặc áo của ai vậy?
- Của Thục.
- Trông Diễm lạ lắm. Thật trẻ, thật đẹp.
Tôi vuốt nhẹ tà áo:
- Thục mới đem qua đó, còn một chiếc nữa, mầu hồng.
Nhã nói:
- Tụi mình được một nửa số quần áo của chị Thục cũng hạnh phúc sung sướng chán hả Diễm?
Tôi chớp mắt bâng khuâng. Chưa bao giờ tôi so sánh tôi với Thục. Số phận của mỗi đứa đã được phân chia rồi. Thục sống thoải mái không cần tình yêu, không cầm phải lo nghĩ, không có nỗi tủi hờn. Tôi sống thật khó khăn trong đủ nỗi buồn, nỗi khổ và những ray rứt không lúc nào nguôi. Thục cũng tuổi tôi mà Thục lúc nào cũng có vẻ trẻ con và thích được chiều chuộng. Tôi lớn trước tuổi để gánh bao nhiêu là trách nhiệm với gia đình. Cũng may là tôi còn được có tình yêu, nếu không, tôi sẽ chẳng biết rồi mình sẽ thế nào.
- Chị Thục có bồ chưa Diễm?
Nhã chợt hỏi tôi. Tôi lắc đầu:
- Chưa.
- Mấy anh hàng xóm của mình hỏi thăm dữ.
- Con nhỏ đó có vẻ khó khăn trong tình yêu. Tao có nói đến mấy anh chàng đó, nó lắc đầu quầy quậy.
Nhã so vai:
- Chị ấy kiêu.
Tôi cãi:
- Không phải.
- Ngoài Diễm ra chị ấy đi mà chẳng thèm nhìn ai trong xóm.
Tôi nói:
- Thục vẫn than cô đơn. Và nó đang mong được đi khỏi xóm này.
Nhã ngạc nhiên:
- Sao vậy, con nhà giàu thường hay đòi hỏi những điều mà con nhà nghèo không bao giờ dám nghĩ đến.
Tôi nuốt nước miếng trong cổ họng. Thục không thích xóm này, lý do là Thục thấy toàn những chuyện khó chịu cho Thục. Những người con trai tầm thường trong mắt nó. Thục than thế. Buổi sáng đi học, bước ra cổng là bắt đầu thấy những trêu chọc vô duyên, buổi chiều trở về nhìn toàn những cái bực mình. Trời mưa đi trong con ngõ bùn ngập đến gót chân. Con ngõ đông, hàng xóm ồn ào, những trẻ con bình dân lem luốc. Hình ảnh đó với Thục như một nỗi chán chường vô vị. Thục nói:
- Thục chán ở đây.
Tôi chớp mắt nhỏ nhẹ:
- Ở đây không hợp với Thục.
Trường cũng nói:
- Thục có một vẻ gì gần như lãnh đạm, gần như xa lạ với mắt nhìn của mọi người.
Thục hỏi:
- Với Trường thì sao?
Trường cười:
- Với tôi thì Thục thật... dễ thương.
Thục cười:
- Anh hiểu được tôi rồi đó.
Tôi cũng nghĩ là có một nỗi thông cảm nào sau xa giữa Trường và Thục, vì hai người thường nói chuyện với nhau một cách tương đắc. Thục vẫn khen Trường là người đàng hoàng. Trường vẫn khen Thục... dễ thương. Thục đã dự phần vào tình yêu của hai đứa tôi quá đậm.