Never lend books, for no one ever returns them; the only books I have in my library are books that other folks have lent me.

Anatole France

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16
YỂN RƠI VÀO TRẠNG THÁI MÊ SAY NGÂY NGẤT của một ngày mệt nhoài, bây giờ là giấc đêm của những mộng mơ không dứt. Tiếng ồn xoáy buốt tai Uyển bập bùng. Ở giường bên Thủy vùng dậy, hoảng hốt:
- Uyển, Uyển!
Uyển nằm im không trả lời. Thuỷ nhẩy phóc xuống giường bật đèn sáng choang:
- Uyển, ra xem cái gì mà ồn ào thế kia.
Uyển nói trong trạng thái mệt mỏi:
- Chắc lại mấy mụ hàng xóm cãi nhau chứ gì.
- Thì dậy xem.
Thủy gắt và lôi chân Uyển giật giật. Uyển la:
- Ồn, để yên tao ngủ.
Thủy buông chân Uyển, nói dỗi:
- Chút nữa cấm hỏi, cấm ra coi thật đó nghen.
Uyển ậm ừ. Tiếng ồn ào mỗi lúc càng ồn ào hơn khiến Uyển vùng dậy nhanh, xỏ chân tìm đôi dép không thấy, Uyển để nguyên đồ ngủ đi chân đất ra balcon:
- Gì thế Thủy?
Thủy nhìn Uyển một thoáng rồi quay ngoắt xuống đường nhìn đám đông ồn ào vây quanh, không trả lời. Uyển đến sát thành lan can nhóm chân nhìn xuống. Một khối người ồn ào đứng bàn tán, già trẻ, lớn bé ồn ào.
- Trốn quân dịch.
- Tưởng gì? Thế mà cũng ầm phố.
Uyển định quay trở vào, Thủy gọi giật Uyển:
- Uyển biết ai không?
- Thì một tên trốn quân dịch. Đôi mắt Thủy thoáng buồn:
- Nó bị thương ở chân.
- Ai vậy?
- Quang.
- Quang nào?
- Bạn em.
Uyển trố mắt:
- Bạn Thủy.
- Ừ!
- Tại sao nó bị thương?
Uyển hỏi một câu gần như lạc lõng ngớ ngẩn thế, Thủy không để ý đến câu hỏi của Uyển cúi nhìn đám đông vẫn dụm nhau đầy phố. Tiếng xe cảnh sát rú còi phóng vọt đi. Một tên con trai khuôn mặt trẻ thật trẻ, tóc dài phủ gáy ngồi giữa hai người tuần cảnh, một tên nữa ngồi thu mình khuất sau lưng người lính. Thủy nói nhỏ:
- Không ngờ mình lại vừa nhen nhúm một chút cảm tình với tên con trai đó. Sao mà nản thế.
- Nó đến tuổi đi lính rồi à?
- Thi tú tài đôi rớt từ năm ngoái.
Thủy lắc đầu chán nản:
- Trông Quang ở ngoài đố chị tìm ra ở hắm một nét bụi đời nào nào. Em chút xíu nữa "mê" hắn.
Uyển nheo mắt, ngó Thủy:
- Thật chứ? Mai đem đồ vào nuôi "chàng" đi.
Thủy gật:
- Dám lắm à!
- Đùa?
- Thật đó.
- Chê mãi rồi gặp ngay anh chàng trốn lính, bị bắn què chân. Mà, nó làm gì lại lang thang ở con đường này thế.
- Chắc nó kiếm em vì hồi tối em có hẹn đi Bal với nó nhưng rồi lại không đi. Thấy chán chán những cuộc vui như vậy rồi.
Uyển chợt hỏi Thủy:
- Thủy có ân hận không?
- Chút xíu.
Uyển bảo:
- Nên mừng đi Thủy.
- Sao lại mừng.
- Hình như mày bắt đầu chán cuộc sống ăn chơi rồi đấy. Hồi nãy mày có nghe những tiếng nói cười ở dưới đường không?
- Không.
- Mày có thấy tụi con gái chất đầy trên xe cảnh sát không?
Thủy gật đầu:
- Tụi nó đi nhẩy lậu về bị hốt.
- Mày có nghĩ là một ngày nào đó mày sẽ bị như tụi nó không?
Thủy hơi nhăn mặt:
- Lại rủa!
- Không phải, tao hỏi thử thế, nhưng cũng dám lắm chứ, rồi suốt đêm ba mẹ lo cho mày, sáng ra ông cụ nhận được một tờ giấy mời đến bót lãnh con vì tội nhẩy đầm lậu, lúc đó mày sẽ làm gì?
Thủy nói không suy nghĩ:
- Em sẽ tự tử hoặc trốn đi luôn.
Uyển cười nhẹ:
- Nhảm thật! Đừng bao giờ tuyên bố hăng như thế. Tự tử bộ dễ lắm sao. Trốn đi bộ khoẻ như ở nhà sao? Ít ra muốn trốn đi mày cũng phải có một thằng bồ để mà.... nương tựa.
Thủy nhún vai:
- Cần gì. Em đi là đi, đâu cần phải có một thằng bồ để bám.
Uyển đứng lặng nhìn em một lát rồi nói:
- Tốt hơn hết là nên từ bỏ những ăn chơi lãng phí thời giờ như thế. Mình đã lớn rồi, và tới lúc qua đi những ngày phù phiếm cũ.
Quay trở vào phòng, Uyển chợt thấy những lời vừa nói với em gái như mình muốn nói với chính mình. Uyển quả thật đã lớn, đã không còn của những ngày chân sáo xa xưa, bay nhẩy tung tăng vô trách nhiệm. Bây giờ, có Hải, có một gánh nặng gia đình đang chực chờ đâu đó cho một người con gái tập tễnh làm dâu. Thôi hãy quên đi một thủa rong chơi, cố dằn lòng để làm người lớn. Đừng mơ, đừng mộng, đừng nuối tiếc gì đã đi vào quá khứ. Uyển tự nhủ với lòng:
- Em sẽ ở nhà chờ anh suốt sáu ngày còn lại, không đi lang thang đâu nữa cả. Anh hết buồn em chưa?
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo