Những gì làm bạn đau khổ sẽ dạy bạn nhiều điều.

Benjamin Franklin

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16
ĂM GIỜ, THỦY VÀ HOÀNG LAN RỦ NHAU VỀ SỚM. Thư viện giờ đó đông nghẹt người. Nếu không có luật im lặng, chỗ đó trở thành cái chợ chứ không thể là nơi kéo nhau đến để học hành, mua bán tương lai. Hai đứa gửi xe rồi thơ thẩn đi theo dọc đường Lê Lợi.
Hoàng Lan hỏi:
- Mua gì không?
Thủy lắc đầu:
- Không. Nếu thích, hai đứa mình ra khu Lê Thánh Tôn xem mẫu vải. Nghe tụi nó nói dạo này nhiều hàng ngoại mới về, đẹp lắm.
- Ừ, hồi sinh nhật bà cụ tao, bà Nga đi phố mua vải biếu cụ cũng nói có nhiều loại mới lắm. Từ đó đến nay đã bốn tháng, chắc thêm nhiều thứ lạ.
Buổi chiều nắng nhạt. Thiên hạ trốn nắng buổi trưa ở trong nhà, giờ này đổ ra đường đông như hội hè. Chen nhau mà đi, người này xô đẩy người khác. Mặc dù trời nóng nực oi bức, các bộ đồ trái mùa, quái dị vẫn được các cô cậu choai choai lôi ra trình diễn bằng thích, làm xốn xang con mắt mọi người, làm… dơ bẩn đường phố. Từng khoảng lưng trần nhễ nhại mồ hôi vì những bộ đồ hở hang nhưng lại dầy cộm. Từng chiếc áo chiếc quần ngắn cũn cỡn, chật căng, hở lưng hở ngực hở rốn … như tỏa ra mùi hôi hám. Từng đôi guốc đôi dép đôi giầy nặng bằng cả … chiếc thiết xa, lê lết nặng nhọc trên đường. Những cặp môi, những bàn tay đầy son, đầy thuốc màu mè nhức nhối nóng nực, những mái tóc nhuộn đủ mầu trét keo cứng nhắc, xác xơ
Hoàng Lan và Thủy ôm cặp len lỏi giữa sóng người. Hai tà áo dài trắng có vẻ lạc lõng, không giống ai. Nhưng cả hai cùng phớt tỉnh. Thiên hạ bày hàng vải ra đầy hè phố. Những hàng bán sold có vẻ đắt khách. Sale off 30 – 40 – 50% … Hoàng Lan thấy vui vui. Thủy kéo Hoàng Lan lê la hết cửa hàng này sang cửa hiệu khác và luôn miệng xuýt xoa:
- Nhiều thứ mê quá mày ạ.
- Ừ.
- Thứ này được không?
- Được nhưng hơi dầy.
- Loại mới về đây nhỉ.
- Ừ, giá đắt quá.
Hai cô thi nhau bình phẩm. Thủy chợt ngẩn người dáo dác nhìn. Hoàng Lan hỏi:
- Gì thế?
- Đây đã gần cửa hông chợ Sàigòn chưa nhỉ?
Hoàng Lan chỉ tay:
- Kia kìa, xế đầu con đường này.
Thủy nói khẽ:
- Mày đi với tao nhé.
- Đi đâu?
- Đến Hồng Hoa.
- Mua … hả?
- Ừ. Cũ hết rồi.
Hoàng Lan gật đầu:
- Đi thì đi. Mày số mấy?
- Chín mươi.
- Tao tám mươi lăm.
Thủy gật gù:
- Vậy là vừa. Tao nhiều khi thấy bực mình vì mấy đôi mắt cú vọ cứ hau háu nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Hoàng Lan cười khe khẽ:
- Quyền tự do cá nhân mà.
- Đồng ý, nhưng mình vẫn thấy bực. “Cửa hiệu dành riêng cho quý cô” – Hồng Hoa – hiện thời ăn khách nhất. Đông nghẹt người, chen nhau mà ngắm, mà thử, mà ướm, mà lựa chọn. Các cô kêu, gọi ơi ới. Thủy phải vất vả lắm mới chen được vào sát quầy, lục trong đống đồ trước mắt, hỏi han luôn miệng. Hoàng Lan nhăn mặt vì hơi người bốc lên nồng nực. Nàng chỉ muốn quay trở ra. Nhưng lại sợ Thủy giận, một lúc Thủy quay lại:
- Xong rồi, ra đi mày. Tao mướt cả mồ hôi.
- Mua được đủ chưa?
- Rồi, hai trên ba dưới.
Hoàng Lan phì cười. Con nhỏ này, mồm miệng nhanh nhẩu láu táu đến hay. Nàng hỏi bạn:
- Đi đâu nữa đây?
- Kiếm cái gì ăn đi. Bữa trưa chỉ có miếng bánh mì, không đủ no.
- Tao cũng thấy đói bụng.
Con đường dầy đặc hàng quà, loại gánh rong, la liệt như khu chợ nhỏ, hai bên đường. Đủ thứ, không thiếu một món gì. Mùi thơm và khói bốc lên làm hai thấy nước miếng ứa ra miệng.
Thủy ghé tai Lan thì thầm:
- Mày dám không?
- Đông người quá.
- Ăn thua gì. Không thấy thiên hạ ngồi lố nhố đó sao. Cứ nhìn vào cái tô, đừng nhìn ai là không thấy ai hết.
Lan cười rú lên:
- Trời đất. Bộ làm thế thiên hạ không thấy được mình hay sao.
- Kệ. Hay là ngồi quay mặt vào phía trong, quay lưng ra ngoài.
Hoàng Lan ngần ngại, nhưng đã có vẻ xiêu lòng:
- Cũng tạm ổn. Nhưng tính ăn gì?
Thủy chỉ một bà già người Bắc:
- Bún riêu. Tao xem hàng bà kia có vẻ ngon, đông khách đó.
Hoàng Lan không còn đủ cam đảm đứng bàn cãi giữa đường, hối thúc:
- Ừ. Thôi thì đại đi, đứng tính tính toán toán thế này người ta để ý.
- Thì làm sao?
- Kỳ chết.
Hai người len vội vàng vào trong, ngồi thụp xuống mấy chiếc ghế gỗ thấp lè tè, chỉ cao hơn mặt đất chừng hai tấc. Thành ra người ngồi phải ở tư thế ngồi xổm, dạng … tè he. Nhưng chả ai thèm giữ ý, nhìn hau hau vào mặt người bán hàng mà gọi loạn cả lên. Thủy và Hoàng Lan đặt cặp vào giữa bụng và hai chân, khom về phía trước cho khỏi rơi xuống đất. Bà hàng đon đả:
- Hai cô ăn bún riêu nhé.
- Bà cho hai tô.
- Nhiều bún.
- Một tô không lấy giá sống.
Gọi xong cả hai nhìn nhau cười thấy mình có đúng tác phong của người ăn quà chuyên nghiệp. Một chút tô bún nóng hổi được đưa ra. Hai người đỡ lấy và bắt đầu suỵt soạt vì nóng và cay.
Ăn hết tô bún, Thủy nháy Lan:
- Bis chứ?
Hoàng Lan gật đầu liếm môi:
- Ngon đấy chứ.
- Còn phải nói.
- Rồi, hai tô tiếp theo và … còn nữa.
Mỗi người cuối cùng đã làm hết ba tô. Nhẵn nhụi.
- Rẻ đấy chứ?
- Ừ, rẻ.
Ngó trước ngó sau, hai cô đứng vụt dậy bước ra ngoài.
Cả hai tiếp tục tán dóc về những hàng quà. Hoàng Lan bỗng nghe một giọng nói quen thuộc ở sau lưng:
- Có người trốn học.
Tuấn cười cười khi Hoàng Lan quay lại. Nàng mừng rỡ:
- A, anh.
- Định đi đâu đây?
- Tụi em bát phố.
Và nàng giới thiệu Thủy với Tuấn. Thủy mỉm cười duyên dáng và thật điệu để đáp lại câu chào của người đàn ông. Hoàng Lan nhí nhảnh:
- Tụi em đang khát nước.
Tuấn vui vẻ:
- Anh đưa các cô đi ăn kem nhé.
- Nhất anh.
Hoàng Lan quay sang Thủy:
- Đi chớ.
- Không có gì trở ngại.
Cả ba cùng cười, đi ngược lại đường Lê Lợi vào Caravan. Hơi lạnh làm Hoàng Lan dịu lại, cơn nóng bức vì trời, vì tô bún nóng, vì ớt cay tan biến nhanh.
- Anh không đi làm à?
- Có. Ngồi buồn đi lang thang một lúc.
- Sao cả tháng nay mất mặt anh.
- Lại vừa đi xa về. Công việc.
Ba ly kem trước mặt ba người. Tuấn dục:
- Ăn đi các cô.
Hai cô gái nhấm nháp từng chút, điệu như tiểu thư. Tự nhiên Tuấn mỉm cười khó hiểu. Hoàng Lan khẽ đá chân vào chân Tuấn:
- Cười gì?
- Không.
- Có. Rõ ràng.
- À … cười ruồi.
Ánh mắt Hoàng Lan long lanh:
- Ư … nói gì thế?
- Ăn đi, có gì đâu.
Thủy thoáng nghe những câu đối đáp giữa hai người. Nàng thả hồn nghĩ ngợi. Tuấn châm điếu thuốc. Thủy kín đáo quan sát người đàn ông trước mắt. Hơi gầy và có vẻ phong trần. Nụ cười thật đẹp, cuốn hút và nhiều đam mê, ánh mắt hơi … lẳng, buồn vời vợi. Ánh mắt ấy đang nhìn Hoàng Lan đầy âu yếm. Thoáng cái, Thủy hiểu ngay đây là nhân vật thứ ba trong bộ ba, sau Hoàng Lan và Khanh. Khanh thì Thủy đã gặp mấy lần, nhưng người đàn ông này thì chưa. Tuấn có vẻ khác xa. Khanh trẻ hơn nhưng có vẻ ông cụ. Anh chàng này lại trẻ trung như trai mới lớn. Thủy hiểu ngay tại sao cùng lúc Hoàng Lan chọn cả hai người.
Thủy ngồi yên nghe hai người nói chuyện. Anh chàng hỏi han Lan về chuyện học hành thi cử. Thủy ngạc nhiên khi thấy Lan kể một cách thích thú và Tuấn cũng có vẻ nghe say sưa.
Chiều tàn bên ngoài cửa kính. Phố xá tấp nập thêm. Thủy nhìn đồng hồ:
- Sáu rưỡi rồi, tao về Lan ạ.
Hoàng Lan níu tay Thủy:
- Chờ tao về cùng với.
- Sao không về với anh Tuấn?
Hoàng Lan nhìn Tuấn rồi trả lời:
- Chắc anh ấy bận. Vả lại anh ấy lái xe hơi, tao còn chiếc xe máy, bỏ đâu?
Hai người chia tay với Tuấn, Hoàng Lan dặn Tuấn:
- Nhớ ghé nhà, em có chút việc nhờ anh nhé.
- Khi nào?
- Càng sớm càng tốt.
- Ừ, anh sẽ đến ngay.
- Rồi, về đi.
- Đuổi à?
Hoàng Lan tình tứ:
- Ừ.
- Để còn ra lê la hàng quà phải không?
Hoàng Lan kêu:
- Còn lâu, thì giờ đâu?
Tuấn chợt cười nho nhỏ:
- Mỗi cô ba tô bún riêu, trời đất!
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường