Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 16
T
HẬT LÀ MỘT BUỔI CHIỀU CHỦ NHẬT ĐẸP VÀ TRỌN VẸN. Khi Phương đưa Thái Hòa về tới nhà đã hơn chín giờ tối. Phương không vào, chúc nàng ngủ ngon rồi về luôn. Thái Hòa tung tăng chạy vào nhà, gặp chị bếp đang ngồi đọc sách ở phòng ăn.
- Chị Hai, đọc gì đó?
Chị bếp ngẩng đầu lên cười cười:
- Tiểu thuyết xã hội diễm tình cô.
Thái Hòa nhăn mặt, lắc đầu cười:
- Lại người Khăn Trắng phải không?
- Dạ không. Vương Mộng Linh cô, tác giả này viết hay ác cô.
Thái Hòa gật gù, bước ra:
- Ừ. Ông đó thì nổi tiếng quá, viết sách làm giầu mà.
Chị bếp hỏi theo:
- Cô biết ông nhà văn này à cô?
- Không. Anh Phương biết.
Thái Hòa bật cười rúc rích, chạy vào phòng. Thay vội quần áo, đá đôi giầy vào gầm giường, nàng chạy vào phòng tắm. Toàn thân mát rượi dưới hoa sen. Thái Hòa trở ra ngồi chải tóc trước bàn học. Cơn đói làm nàng sôi ruột. Thái Hòa gọi lớn:
- Chị Hai dọn cơm, chị Hai ơi.
Tiếng chị bếp oang oang:
- Xong rồi cô.
Thái Hòa trở ra, ngồi vào ăn thật nhanh.
- Cậu mẹ tôi đâu?
- Đi thăm mợ ba với các em.
Thái Hòa kết thúc bữa ăn rồi trở về phòng nằm lăn ra giường. Giường êm, gối êm gợi lại những êm êm ve vuốt của người yêu vừa chia tay ít phút. Nàng nhìn chồng sách vở, chợt thấy ngại ngùng. Thôi, kệ. Ngủ quách, tính sau. Nàng bật cười vì sự lười biếng của mình.
Nhưng nàng không ngủ được. Mộng mơ không tới, giấc ngủ chưa đến. Thái Hòa trở lại với những giờ phút êm đềm vui vẻ bên Phương, những hạnh phúc vừa đến trong chiều và còn đọng lại chan hòa trong tim trong óc nàng.
Phương đưa Thái Hòa đi xem một phim cũ, có Audrey Hepburn, cô đào xi nê mà Phương si mê hồi vừa lớn. Người đàn bà ấy, Phương mô tả đẹp nhất trong cuốn phim Verte de Meure với Anthony Perkin. Man dại, hiền dịu và đẹp lôi cuốn mà không cần đến ngực, đến mông như những cô đào khác.
Hai người ngồi cạnh nhau trong bóng tối, Thái Hòa ngả đầu vào vai Phương thủ thỉ đủ chuyện. Chỉ có những giây phút như lúc đó nàng mới dám cùng Phương bàn bạc về những chuyện tương lai, những ước mơ nho nhỏ mà một người con gái đang tuổi lớn thường ao ước. Một gia đình êm ấm, hạnh phúc. Một cuộc sống êm ả, đầy ắp tiếng cười. Phương đùa:
- Mộng bình thường, phải không em?