Love is the only satisfactory answer to the problem of human existence.

Erich Fromm

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15
abrina đi đón Annie một mình hôm chủ nhật. Candy ở lại nhà mới, do về nhà lúc đầu sáng. Còn Chris đi xem trận bóng bầu dục với bạn vào sáng hôm đó, sau khi đã ở đêm đầu tiên với Sabrina tại ngôi nhà mới. Họ thoải mái với nhau trong phòng của Sabrina, thích chiếc giường lớn trong phòng cô, nó lớn hơn chiếc giường ở nhà cũ. Cái gì ở nhà mới cũng thích. Phòng họ ở trên tầng lầu riêng, nên khi Candy về lúc bốn giờ sáng, họ không nghe gì. Và sáng sớm, khi Sabrina đi Candy vẫn còn ngủ.
Sabrina thấy Annie và bố đang ngồi nơi hồ với các con chó. Bây giờ Benlah và Zoe đã thành bạn bè thân thiết. Hôm qua, Candy để Zoe ở nhà với bố. Cô sợ đem theo con chó đến nhà mới, người ra vào đông đúc sẽ làm nó bị thương hay lạc. Sabrina hỏi bố có giữ được chúng ở nhà một thời gian không. Các con chó thích ở nông thôn, có chúng ông sẽ vui, cô và Annie bận việc dọn nhà, Candy cũng vậy. Sabrina quá bận, không có thì giờ chăm lo cho chó. Jim nói ông sẽ rất vui khi giữ chó, cho nên cô và Annie trở về thành phố sau khi ăn trưa xong. Annie có vẻ trầm tư suy nghĩ, lặng lẽ buồn rầu. Bây giờ cô thường như thế. Cô có nhiều chuyện phải thích ứng cho quen. Vả lại, cô là người có tính hướng nội, hay mơ mộng. Cô thường ngồi yên hàng giờ, lặng lẽ suy nghĩ đến họa phẩm của mình.
Họ đi được nửa đường vào thành phố thì Annie lên tiếng hỏi:
- Chị có nhớ Leslie Thompson không? - Annie bỗng nhiên hỏi, như thể cái tên nào đấy vừa xuất hiện trong đầu cô.
- Không. Ai thế?
- Chị ghét cô ta mà. Em cô ta học chung với Tammy và cô ta đã ăn nằm với bạn trai của chị.
- Thế ư? Khi nào thế? - Sabrina có vẻ bàng hoàng. Annie thấy vậy bèn cười.
- Em nghĩ, khi ấy chị học năm cuối trung học. Em mới lên chín, nhưng còn nhớ chị gọi cô ta là gái lẳng lơ.
- Thế ư? - Sabrina cười to. - Ôi lạy Chúa! - Chị quay qua nhìn cô em, rồi nhìn lại đường. Chị lái xe rất cẩn thẩn, nhất là trên xa lộ sau ngày 4 tháng 7. Tammy nói khi về lại L.A. cô cũng sẽ cẩn thận. - Chị nhớ cô ta rồi! Cô ta đúng là lẳng lơ, nhưng đẹp. Cô ta rất ranh ma. Mẹ gọi cô ta là đồ trác táng. Trời đất, đồ trác táng. Tại sao em nghĩ đến cô ta?
- Hôm qua cô ta có ghé nhà bố.
- Tại sao? Sau ngày ấy chị không gặp lại cô ta nữa.
- Cô ta nói vừa ly dị xong, nên bỏ California về đây, đến chia buồn về việc mẹ mất. Cô ta đem đến biếu bố cái bánh táo.
- Em nói thật à? - Sabrina hỏi rồi nhăn mặt kinh tởm, và nhìn cô em lại. Cô ước chi thấy được để nhìn mặt chị. Chắc khi ấy hai chị em sẽ nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc vô cùng. - Chắc cô ta khoảng 32, 33 tuổi. Khi ấy cô ta mới 15. Bây giờ chị nhớ rõ rồi, chị rất ghét cô ta. Ước chi em nói cho chị biết bây giờ trông cô ta như thế nào và cách cô ta nhìn bố ra sao.
- Cô ta có vẻ giả tạo, dùng loại nước hoa rẻ tiền và sức nhiều.
- Ờ.
- Thật đấy. Và khôn ngoan. Cô ta đem bánh đến và bố có vẻ rất vui. Chắc cô ta nghĩ bố có tiền.
- Cô ta không thể chạy theo người già như bố. Trời đất, bố lớn gấp đôi tuổi cô ta.
- Phải, nhưng bố có tiền và bây giờ bố độc thân.
- Chắc cô ta không phí thì giờ. - Sabrina đáp với vẻ tức tối. Mẹ họ chỉ mới chết một tháng. - Có lẽ cô ta thành thật, chỉ đến chia buồn với chúng ta thôi.
- Khỉ khô. - Annie đáp với giọng cộc cằn còn Sabrina cười.
- Ừ, chị cũng ngại, nhưng chắc bố thì không. Tội nghiệp bố, ông không biết phụ nữ đang âm mưu chiếm đoạt ông. Bất cứ bà nào ở đây trong phạm vi một trăm dặm cũng muốn gõ cửa nhà ông. Ông ở độ tuổi lý tưởng, đẹp mã, thành công và độc thân. Chúng ta phải cảnh giác mới được! - Họ tỏ ra lo lắng và muốn bảo vệ bố. Ông rất thật nên không nghĩ đến chuyện có thể xảy ra.
- Chị đã nói với bố như thế, nhưng bố bảo chị hoang tưởng.
- Chị tin là em lo sợ thật. Còn cô ta như thế nào?
- Đạo đức giả, - Annie đáp. - Cả hai chị em đều cười. Họ im lặng suy nghĩ về chuyện này một lát, rồi nói
sang chuyện khác. Sabrina nói cho cô em nghe về những
việc cô đã khám phá ở ngôi nhà mới mà trước kia cô không biết, chuyện khám phá rất dễ thương. Hai chị em đều tiếc là Tammy không có mặt ở đây, nhưng họ nghĩ cô không thể bỏ việc vì nó rất quan trọng.
Khi họ đến nhà Candy vẫn còn ngủ. Nghe họ vào, cô mới dậy và ra đứng ở ngoài cầu thang nhìn xuống, người chỉ mặc chiếc quần lót nhỏ xíu bằng xa tanh hồng và áo cánh mỏng lét. Cô ta ngáp và sung sướng khi thấy họ.
- Chào mừng về nhà, - cô nói với Annie, khi chị cô đang mò mẫm tìm đường đi quanh. Điều quan trọng cho Annie là cố tìm biết đồ đạc gì nằm ở đâu để có thể đi từ chỗ này đến chỗ khác dễ dàng, thoải mái. Sau khi đã cố tập trung nhớ để đi quanh phòng khách và phòng giải trí, Annie đi lên cầu thang, rồi thay vì vào phòng mình, cô lại vào phòng Candy, nên vấp phải cái vali, suýt ngã.
- Gì thế? - Cô nói lớn rồi thoa ống quyển và đứng thẳng người. - Em là đồ lười.
- Xin lỗi. - Candy vội đến dẹp cái vali để rộng đường cho Annie vào. - Chị muốn em chỉ phòng của chị ở đâu không? - Cô ta hỏi, muốn giúp đỡ chị, nhưng Annie mắng cô em. Làm quen đường đi nước bước trong nhà là điều rất mệt cho Annie, nhưng cô muốn tự mình tìm đường để dễ dàng về sau.
- Không, chị có thể tự tìm lấy, - Annie gay gắt đáp. Lát sau, cô tìm ra phòng mình, Sabrina đã để vali của cô ở trên giường. Cô biết Annie muốn tự mình mở vali. Mấy phút sau, cô đến để xem mọi việc có được tốt đẹp không. Annie nói nho nhỏ: - Cảm ơn chị đã không mở vali của em ra. - Cô không muốn mọi người đối xử với cô như trẻ con.
- Chị nghĩ em cần cất đồ đạc vào tủ, và em đã biết tủ ở đâu rồi. Nếu cần gì, em cứ gọi.
- Chắc em không cần gì, - Annie đáp. Cô đi quanh phòng, tìm cái tủ rồi kiểm tra các ngăn kéo. Cô tìm ra phòng tắm, bèn đem mỹ phẩm vào đấy. Với kiểu tóc mới hớt ngắn, cô dễ gội đầu và làm tóc hơn để tóc dài.
Đến giờ ăn tối, Sabrina đến kiểm tra Annie xem sao, Candy đi theo chị. Cô thấy đây là lúc thích hợp để nói về chuyện gia đình, nên liền nói cho Candy biết chuyện người mà cô đã quen từ thời còn trung học, đến nhà tán tỉnh bố họ.
- Chị đùa à? - Candy ngạc nhiên hỏi. Annie cười, ngồi xuống giường. Cô mệt, nhưng đồ đạc trong vali đã lấy ra hết. Đồ đạc của cô không nhiều, vì cô đem từ Florence về rất ít. - Chị ta bao nhiêu tuổi?
- Ba mươi hai, nhiều lắm là 33, - Sabrina đáp.
- Kinh quá.
- Bố nói sao? - Candy hỏi. Ba chị em bàn chuyện với vẻ lo lắng, nhưng họ nghĩ chắc chuyện này sẽ không có gì nghiêm trọng. Họ hiểu bố.
- Bố nói chẳng có gì đâu, - Annie đáp. - Bố như đứa trẻ vậy.
- Em muốn biết chị ta như thế nào.
- Em cũng muốn, - Annie đáp, vẻ buồn bã. Sabrina nhìn Candy cảnh cáo. Chị cam đoan cô ta tóc vàng và làm ngực giả, - cô nói, quên rằng Candy cũng thế. - Ồ... xin lỗi... chị không có ý gì đâu... chị chỉ muốn nói Leslie rất lẳng lơ thôi.
Candy cười vui vẻ. - Không sao. Chắc chị đúng.
Tối đó, họ gọi cho Tammy, nói cho cô biết chuyện ấy, và khi Chris đến chơi sau khi đã xem xong trận bóng, họ cũng nói cho anh nghe. Người bạn cùng xóm xem trận đấu bóng bầu dục cùng Chris cũng là luật sư trong công ty luật của anh, rất đẹp mã. Mỗi khi thấy Candy mặc quần soóc, áo cánh hở vai mỏng manh, chàng ta như muốn xỉu. Candy nhún nhảy đi trong nhà trông rất hấp dẫn, ai nhìn thấy cũng phải nghẹt thở. Nhưng Chris nghĩ rằng Leslie đến thăm vô tình thôi, có lẽ thế.
Sabrina không đồng ý với anh. - Ồ, cô ta đến không vô tình đâu. Tại sao cô ta đến thăm bố lại mang theo bánh nhân táo?
- Có lẽ cô ta tốt bụng. Vì trước kia cô ta đã cướp bạn trai của em khi em học trung học, cho nên bây giờ không thể tiếp tục như vậy.
- Khi ấy em học năm cuối trung học, còn cô ta mới 15 tuổi mà đã lẳng lơ rồi! Có lẽ bây giờ cũng thế thôi.
- Các cô gay quá! Chris đáp rồi cười với họ. Mọi người có vẻ phấn chấn, sung sướng trong ngôi nhà mới. Anh cũng thích ngôi nhà.
- Anh cũng y như bố em, - Sabrina nói rồi tròn xoe mắt.
Tất cả đều quyết định đi ăn tối ở ngoài, họ xuống phía nam thành phố, đến quán ăn Ý ở đường The Twenties. Mới đầu, Annie không muốn đi, nhưng mọi người năn nỉ nên cuối cùng cô bằng lòng đi. Từ khi xảy ra tại nạn đến giờ, đây là lần đầu cô đi ăn nhà hàng. Cô đeo kính đen, níu chặt cánh tay Candy. Mới đầu, cô hơi bối rối, nhưng sau đó bắt đầu quen, cô thú nhận rất vui, và nói rằng bạn của Chris có vẻ dễ thương.
- Trông anh ta như thế nào?
- Cao, đẹp mã, - Candy đáp. - Anh ta có cặp mắt xanh lục.
- Anh ta học ở Harvard, - Sabrina nói thêm. - Chị nghĩ anh ta đã có bạn gái và cô ấy đã đi khỏi thành phố. Nếu em muốn, chị sẽ hỏi Chris. - Chris định tối đó về nhà mình ngủ, anh muốn để cho các chị em sống ổn định đã. Anh thích ở lại, nhưng không muốn quấy rầy Candy và Annie. Đây là điều duy nhất trong việc thu xếp cuộc sống mới của họ mà anh không thích. Anh không muốn làm các chị em họ mất tự nhiên, mặc dù họ nói rằng họ rất thương mến anh, mong anh đừng nghĩ thế. Nhưng anh vẫn về nhà. Anh nói với Sabrina rằng sẽ đến ở lại vào tối thứ ba, vì tối đó Candy và Annie về với bố tại Connecticut. Sabrina ở lại thành phố cả tuần. - Chị sẽ tìm hiểu xem Philip có bạn gái hay không, - Sabrina nói một cách tự nhiên.
- Chị đừng bận tâm làm gì, - Annie đáp nhanh. Cô không muốn quan tâm đến đàn ông, bây giờ hay về sau. - Em chỉ nghĩ anh ta có vẻ dễ thương và tự hỏi không biết trông anh ta ra sao. Em ghét việc không hình dung được mặt khi nghe giọng nói. Trông cô rất khổ sở khi nói như vậy. - Em sẽ không hẹn ai đi chơi đâu, - cô khẳng định.
- Đừng ngốc vậy, - Candy thẳng thắn nói. - Chị sẽ có bạn trai và đi chơi, chị rất đẹp mà.
- Không có chuyện ấy đâu. Sẽ không có ai muốn hẹn hò đi chơi với em. Nếu làm như vậy họ chỉ thương hại em thôi.
- Không. - Sabrina bình tĩnh đáp. - Nếu em chối bỏ cuộc sống khi mới chừng ấy tuổi mới đáng thương. Em mới 26 tuổi, vui vẻ, thông minh, có tài, đi du lịch nhiều. Anh chàng nào đi chơi với em, dù mắt em sáng hay không nhìn thấy, cũng đều may mắn. Em có những thứ khác để bù vào chỗ không thấy. Vấn đề em thấy hay không chẳng quan trọng, em không cần người nào thương hại hết.
- Phải, có lẽ thế, - Annie đáp, nhưng lòng không tin. Cô và bác sĩ Steinberg đã nói đến chuyện này. Annie không nghĩ đến chuyện hẹn hò lại, hay sẽ có người đàn ông nào yêu cô với tình trạng như thế này.
- Cứ đợi một thời gian rồi sẽ thấy, Annie à. - Sabrina dịu dàng nói. - Em vừa chia tay với người yêu, chúng ta mất mẹ, em gặp tai nạn, bị thương. - Nghề nghiệp mà Annie đã bỏ công học tập, bây giờ tan thành mây khói. Họ phải tập làm quen với thực tế ấy, có nhiều người phải thích nghi với cuộc sống mới, vì chỉ trong nháy mắt đời họ đã thay đổi.
Đêm đó, họ nằm ngủ trong phòng mới. Khi Annie mới nằm thì chuông điện thoại di động reo. Điện thoại để ở bàn, nghe reo bỗng cô hy vọng người gọi là Charlie. Cô mong anh đổi ý, bỏ cô gái kia, trở về với cô. Nhưng nếu qua thật như vậy, cô sẽ nói gì với anh ta? Cô định không trả lời nhưng rồi vẫn cầm lấy máy. Tuy không thấy, nhưng cô lấy máy một cách dễ dàng và mở máy ra nghe. - Alô, ai đấy? - Cô dè dặt hỏi, và kinh ngạc khi nhận ra người gọi là Sabrina. Chị gọi cho cô từ phòng ở lầu trên.
- Chị gọi để chúc em ngủ ngon và nói cho em biết là chị yêu em. - Chị nói rồi ngáp. Chị nghĩ đến cô em, định sẽ gọi cho cô ấy trước khi ngủ.
- Em cũng yêu chị. Lúc nãy em cứ tưởng Charlie gọi. Em mừng vì không phải. - Có lẽ cô nói dối, nhưng Sabrina cảm động khi nghe em nói, cô thấy thương em đang phải đối diện với những thử thách quan trọng. Cuộc đời thật bất công. - Em thích ngôi nhà mới của chúng ta, - Annie vui vẻ nói, cô mừng vì có người để nói chuyện.
- Chị cũng thích, - Sabrina đáp. Chị nhớ Chris, buồn vì không có anh ngủ cùng, nhưng có các em trong nhà như thế này cũng vui.
- Chị nói chuyện với ai đấy? - Candy hỏi Annie, cô thò đầu vào phòng Annie, thấy Annie đang nói chuyện.
- Với Sabrina, - cô cười đáp.
- Chúc ngủ ngon! - Candy hét lớn lên phía lầu trên. - Tại sao chị không gọi cho em? - Cô hỏi đùa, rồi cúi người hôn Annie để chúc ngủ ngon. - Annie, em yêu chị, - cô nói nhỏ và đắp chăn cho chị.
- Chị cũng yêu em. Chị yêu cả hai người, - Annie nói vào máy rồi nói trổng giữa phòng cho cả hai đều nghe: - Cảm ơn hai người đã thuê nhà cho tôi ở chung như thế này.
- Bọn em thích thế, - Candy đáp. Nghe vậy, Sabrina cảm thấy hài lòng.
- Chúc ngủ ngon, Annie - Sabrina nói rồi tắt máy. Giọng họ vẫn còn vang vọng trong nhà, và Candy trở về phòng. Annie nằm suy nghĩ đến chuyện vừa qua, mặc dù tai nạn đã xảy ra, nhưng cô thấy mình vẫn còn may. Cuối cùng, dù đã trải qua nhiều phong ba bão táp, nhưng họ vẫn ở bên có nhau. Họ là chị em ruột thịt, lại giống như bạn bè thân thiết. Đấy là vấn đề quan trọng, và bây giờ họ chỉ cần có thế.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái