Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 16
C
ăn nhà của Hoàng Cầm tối nay rộn rã tiếng cười của bé Bách Thảo, nó bi bô kể chuyện rồi bắt Hoàng Cầm với Ngọc Khuê trả lời, nhờ vậy mà không khí sôi động hơn.
- Bách Thảo này! 9 giờ rồi. Bá vú gọi con đi ngủ để sáng dậy sớm đi học. con là chúa ngủ nướng đó.
Véo nhẹ lên tay Hoàng Cầm, con bé lườm Hoàng Cầm:
- Ba nói xấu con! Tối nay con muốn ngủ với mẹ hà.
- Không được. Con ngủ hay dang tay dang chân, lỡ đụng vào bụng mẹ thì sao?
- Con sẽ không đụng.
- Con ngủ mà làm sao con biết là không đụng? Vào phòng ngủ sớm đi con.
Biết không mè nheo được, nó quay sang ôm hôn Ngọc Khuê:
- Con đi ngủ. Mẹ cũng ngủ sớm nghe mẹ.
- Ờ, một lát mẹ sẽ đi ngủ.
Thật ra, Ngọc Khuê hơi ngại miệng khi xưng hô mẹ mẹ con con với Bách Thảo, nhưng con bé tự nhiên quá nên cô cũng tự nhiên theo nó luôn.
Hôn Ngọc Khuê xong, nó quay sang hôn Hoàng Cầm:
- Chúc ba ngủ ngon. Chúc mẹ ngủ ngon.
- Cám ơn con. Chúc con gái ba ngủ được mơ thấy bà tiên ước.
Bé Bách Thảo cười khúc khích chạy đi, tướng đi như con vịt bầu. Hoàng Cầm nhìn theo con:
- Em biết không Khuê, anh nuôi nó lúc nó mới 4 tháng tuổi. Lúc đó, Yến Vy bỏ đi, anh thật là khổ sở, có biết lo cho con nít đâu. Nhưng bây giờ anh "suya" rồi, biết nuôi con, anh sẽ cố vấn giúp em nuôi con. Nuôi một đứa con không phải dễ dàng đâu, vất vả lắm. À! Em cũng nên đi nghỉ sớm cho khỏe. Phòng của em mọi khi anh vẫn còn để nguyên, em có cần gì anh lấy cho.
- Cám ơn anh. Nếu cần, em sẽ nhờ anh.
Ngọc Khuê đứng lên đi vào căn phòng Hoàng Cầm dành cho mình, cô cảm động vì sự chu đáo và những lo lắng anh dành cho mình. Đứa bé trong bụng cô đạp mạnh, đau quá Ngọc Khuê nhăn mặt. Cái nhăn mặt không qua khỏi mắt Hoàng Cầm, anh vội vàng đỡ người cô.
- Em làm sao vậy?
- Em không sao, chỉ là đứa bé đạp hơi mạnh một chút.
- Như vậy là đứa bé mạnh đó. Nếu nó yếu nó sẽ không đạp mạnh.
- Vậy hả!
Ngọc Khuê mỉm cười. Cô liên tưởng đến những lúc Minh Phi lo cho Ngọc Mai, lòng chợt buồn. Cô không có cái hạnh phúc được lo lắng ấy, cho nên sự quan tâm của Hoàng Cầm khiến cô nao nao. Cô không dám tin mình lại mềm lòng lần nữa.
- Anh đưa em về phòng.
Hoàng Cầm đưa Ngọc Khuê vào đến tận phòng. Anh chờ cô ngồi lên giường, rồi mới bước ra cửa.
- Chúc em ngủ ngon.
- Chúc anh ngủ ngon.
Hoàng Cầm khép cửa lại, anh đứng lặng sau cánh cửa đóng kín. Mình đã quên được quá khứ đau buồn rồi sao? Đã 5 năm, bây giờ hẳn Yến Vy đã vui với hạnh phúc mới, quên cô còn một đứa con. Còn anh, cũng không muốn nhớ đến con người vong tình ấy. Trái tim anh dường như đang thổn thức cho một tình cảm vừa đến, anh khao khát được ôm vòng qua thân hình mềm mại ấm nóng ấy. Lâu lắm, sao tình cảm đầm ấm của một gia đình đầy ắp tiếng cười cứ mãi là niềm khao khát trong trái tim của anh...
o O o
Hoàng Cầm giúp Ngọc Khuê mua lại vật dụng. Anh hài lòng nhìn căn nhà trống của Ngọc Khuê, bây giờ có đầy đủ lại. Ngọc Khuê đổi hết cách bài trí, xem như cố quên tất cả những điều của quá khứ và sống một cuộc đời mới.
Ngọc Khuê pha ly nước chanh, cô đưa cho Hoàng Cầm:
- Sáng giờ anh vất vả nhiều rồi, uống ly nước chanh cho khỏe.
- Cám ơn em.
Hoàng Cầm nhận ly nước, anh uống một hơi:
- Em pha cả chanh muối nữa à? Uống vào thật đậm đà. À! Em cần có một người làm để ở với em ban đêm nữa, em bầu bì như vầy, không nên ở một mình. Hay là anh cho chị vú của bé Bách Thảo sang ở đây với em?
- Vậy rồi ai săn sóc cho bé Thảo?
- Nó lớn rồi, anh lo cũng được. Nếu để người lạ lo cho em, anh không yên tâm lắm.
Ngọc Khuê xúc động:
- Anh lo cho em nhiều quá, em thật sự cảm động.
- Có gì đâu! Tính anh xưa nay quen chu đáo cẩn thận, có lẽ vì vậy mà hồi xưa mẹ của Bách Thảo luôn chê anh tính lẩm cẩm như ông già. Cô ấy còn bảo anh có tính đàn bà. Nhưng thật ra, khi người ta có thật lòng yêu thì mới lo chu đáo từng li từng tí, em thấy có phải không?
Câu hỏi thật khó trả lời, Ngọc Khuê chỉ biết im lặng, cô lảng ra:
- Để em mang ly nước ra nhà sau, anh mệt cứ nghỉ đi.
- Không, anh chưa mệt đâu, treo giúp cho em màn cửa này đã. À! Cũng sắp đến giờ bé Bách Thảo đi học về, để anh gọi điện báo chị vú đi rước nó.
Từ trường học, bé Bách Thảo nằng nặc đòi đi xem nhà mới của mẹ Khuê, chị vú đành chiều ý nó. Từ ngoài cửa, nó đã líu lo:
- Nhà mẹ Khuê đẹp hơn nhà mình. Ba ơi, mình ở lại nhà này đi!
- Í, đâu có được con! Nhà này của mẹ Khuê. Nhà mình thì phải về nhà mình ở chứ.
- Con không chịu đâu, con ở nhà này hà.
- Con lắm trò, ba sẽ đánh đòn con đó.
Ngọc Khuê phải can thiệp:
- Được rồi, con ở lại đây với mẹ Khuê.
- Ba cũng ở lại nữa ba há?
Hoàng Cầm lắc đầu nhìn con. Con bé thật đáo để, cái gì cũng vòi vĩnh được. Tuy nhiên Hoàng Cầm lại ngầm thích, cũng là cơ hội để anh gần Ngọc Khuê. Vắng cô một chút, anh thấy nhớ nhung. Mình đã yêu cô ấy mất rồi còn đâu.
Buổi tối, cơm nước xong, cả 3 ngồi xem truyền hình. Bé Bách Thảo nhất định giành xem chương trình phim hoạt hình. Hoàng Cầm nằm trên chiếc ghế bố, lặng ngắm 2 người, một bức tranh gia đình thật ấm, anh bỗng muốn thời gian mãi dừng lại, để hạnh phúc được mãi mãi.
- Mẹ Khuê ơi! Con múa cho mẹ Khuê xem nhé!
Con bé điệu hạnh vung tay múa, bàn tay bé nhỏ khéo léo, giọng hát của nó trong vắt thanh thanh.
- Mẹ Khuê ơi! Tối nay con ngủ với mẹ nghen. Bà vú nói con ngoan lắm, không có quơ tay hay đạp chân.
Ngọc Khuê gật đầu, nó nhảy cẫng lên:
- Ba ơi! Ba ngủ chung với con luôn nghe. Ba nằm ở ngoài, mẹ Khuê nằm ở trong, con nằm giữa.
Ngọc Khuê đỏ mặt, cô ngắc ngứ không biết nói gì nữa. Còn Hoàng Cầm nhăn mặt:
- Đâu có được! Mẹ Khuê có em bé cần nằm ngủ một mình cho thoải mái.
- Ba ơi! Thoải mái là sao hả ba?
- Là... là ngủ rộng rãi đó cho dễ ngủ.
Được một lúc, nó ngủ khò trong lòng Ngọc Khuê. Hoàng Cầm bước lại:
- Anh mang con vào trong.
Anh bế con lên đi vào phòng đặt nó xuống giường. Đã đến lúc anh phải về nhà mình rồi. Anh lưu luyến:
- Nếu có gì, em gọi vú dậy lo cho em nhé. Anh đi về.
- Anh đi về cẩn thận.
Vừa bước đi, Hoàng Cầm quay lại, người anh chạm vào Ngọc Khuê, cô đi tiễn anh ra cửa. Sợ cô ngã, anh vội ôm lấy cô.
- Em không sao chứ?
- Không... Em không sao.
Vòng tay Hoàng Cầm chợt khép lại, ghì lấy người Ngọc Khuê vào mình, anh hôn cô, nụ hôn ngọt ngào và thật dịu dàng:
- Anh biết trong lúc này anh nói yêu em, em khó mà chấp nhận. Nhưng thật sự anh khao khát một tình cảm gia đình, và con gái anh nữa, nó khao khát một tình cảm gia đình biết bao.
Ngọc Khuê bối rối. Quả thật, cô không có can đảm đẩy Hoàng Cầm ra, khi vòng tay anh ôm cô thật ấm và nụ hôn gợi cho cô bao khát khao của một tình cảm vừa thức dậy, chớ không phải của sự ham muốn nhục thể. Nước mắt cô chảy ra:
- Liệu đây có phải là tình yêu không, hay chỉ là sự khao khát có một mái ấm?
- Anh biết em sợ. Cả 2 lần yêu, em đều bị lừa dối tình cảm, nhưng anh và con thật sự cần em.
Nụ hôn rơi trên môi trên mắt Ngọc Khuê, từng cảm giác xôn xao, để cô cảm thấy như mình rã tan thành bọt biển trên đại dương mênh mông, những cơn sóng cứ trào lên...
o O o
- Em bé đẹp quá, ba ơi!
Bé Bách Thảo đặt con búp bê vào tay em bé, nó nói bằng giọng ngọng nghịu đả đớt:
- Của chị Hai tặng em bé đó nha.
Hoàng Cầm bật cười:
- Em bé đâu biết chơi búp bê, em còn nhỏ, lại là con trai, nó sẽ chơi máy bay với xe hơi thôi.
- Vậy ba mua cho em bé đi.
- Khi nào em bé biết chơi ba sẽ mua.
Hoàng Cầm quay sang Ngọc Khuê âu yếm:
- Em có mệt lắm không, cứ ngủ anh trông con cho.
Ngọc Khuê nở nụ cười hạnh phúc, chưa bao giờ cô thấy hạnh phúc của mình đầy như thế. Hoàng Cầm chẳng những là người chồng lo cho vợ từng ly từng tí, anh còn yêu thương đứa con của Ngọc Khuê hết lòng, dù nó không là máu thịt của anh. Những ngày qua, cuộc sống của Ngọc Khuê tràn đầy hạnh phúc, đôi lúc cô có cảm giác đây không phải là sự thật? Cô khép mắt lại, trong lúc Hoàng Cầm đưa một ngón tay lên môi, nói thật khẽ với con gái:
- Con nói khẽ thôi, để cho mẹ Khuê ngủ. Mẹ cần phải ngủ mới khỏe, con hiểu chưa?
Nghe lời cha, con bé thì thào:
- Chừng nào em bé với mẹ mới về nhà hả ba?
- Ngày mai bác sĩ mới cho xuất viện về nhà. Con ra ngoài bảo cô Ba dẫn con về.
- Dạ.
Con bé nhảy lò cò ra ngoài, nó nắm tay áo Thanh Thư:
- Cô Ba ơi! Ba bảo mình về nhà, ba ở lại trông em bé với mẹ Khuê.
- Ờ. Để cô vào xem ba có dặn gì không?
- Chào em.
Thanh Thư dợm bước đi, nhận ra Ngọc Mai, cô vui vẻ chào lại:
- Chị Mai! Chị vào thăm chị Khuê?
- Ờ. Em thấy chị Khuê có khỏe không?
- Khỏe lắm. Mình vào phòng đi chị. Anh của em đang ở trong phòng.
Ngọc Mai đi theo vào, cô cảm động khi thấy Hoàng Cầm đang thay tả cho đứa nhỏ, anh tay tả một cách thành thạo.
- Cô Mai!
- Anh vất vả với chị em quá phải không?
Hoàng Cầm mỉm cười:
- Vất vả anh đâu có ngại, lo cho chị Hai của em cũng là hạnh phúc của anh.
- Chị Hai em có phúc mới gặp anh. Đúng là ông trời bù đắp cho chị của em, em không biết nói lời nào cám ơn anh nữa.
- Em không cần khách sáo, em đi có một mình à?
- Dạ. À! Việc lo thủ tục ly hôn của chị Hai xem như đã hoàn tất. Trường Giang không có quyền khiếu nại, chị không tố cáo anh ta ở tù là may mắn lắm rồi.
Hoàng Cầm thở phào:
- Như vậy anh có thể làm khai sinh cho con rồi đó Khuê.
Gương mặt Ngọc Khuê tràn lên niềm hạnh phúc. Cô thật may mắn đã gặp được một người như Hoàng Cầm, hạnh phúc bên anh cho cô quên được những gì đau buồn của quá khứ.
Trường Giang hay Minh Phi chỉ còn là bóng mờ của quá khứ...
o O o
- Chào em!
Ngọc Khuê giật nẩy người, nhìn thấy Trường Giang, cô như thấy ma vậy. Trông anh ta bèo nhèo chứ không đẹp trai lịch lãm. Cố định tĩnh, Ngọc Khuê lạnh lùng:
- Chào anh!
- Anh có thể nói chuyện với em một chút được không?
Ngọc Khuê lắc đầu:
- Giữa chúng ta không còn gì để nói cả, anh đi đi!
Ngọc Khuê dợm bước vào ngân hàng, nhưng Trường Giang dang tay ra ngăn lại:
- Anh biết là anh có lỗi với em, nhưng xin em hãy nghĩ đếnt ình cảm vợ chồng. Hơn nữa, chúng ta còn có một đứa con mà giúp đỡ anh.
Ngọc Khuê cười nhạt:
- Anh còn dám nhắc đến tình cảm vợ chồng nữa sao? Nếu có tình nghĩa anh đã không phá hỏng bộ phận thắng, còn gài chất nổ trong xe. Anh hy vọng nếu như tôi chết, anh sẽ nhận bảo hiểm, nhưng ông trời đã không cho tôi chết.
Trường Giang cúi đầu ăn năn:
- Anh biết là anh có lỗi với em, nhưng thực sự anh cùng đường và..., sắp chết rồi. Bác sĩ nói anh bị ung thư phổi, anh không còn sống được bao lâu. Anh xin em hãy giúp anh, anh chết mất Khuê ạ.
Trường Giang đưa ra tờ kết quả xét nghiệm bệnh án:
- Anh biết anh không có tư cách xin em bất kỳ điều gì, nhưng mà anh... đau quá...
Người Trường Giang còng xuống, mặt anh ta nhăn lại ra vẻ đau đớn. Trái tim Ngọc Khuê mềm đi, xưa nay cô luôn vốn như vậy mà. một Ngọc Mai cư xử không đẹp, cô vẫn yêu thương. Bây giờ nhìn Trường Giang như thế, trái tim cô lại yếu mềm:
- Anh cần bao nhiêu?
Đôi mắt Trường Giang lóe sáng lên, anh ta không ngờ Ngọc Khuê dễ dàng mềm lòng như thế. Anh ta cất giọng rầu rầu:
- Tùy em. Bác sĩ nói không phải chạy chữa một ngày hay một tháng mà hết, nửa năm lận, mà chi phí cho một lần xạ trị không phải nhỏ.
Ngọc Khuê thở dài:
- 5 triệu đủ không?
- Được được.
- Anh ngồi ở phòng chờ đợi, một lát tôi mang ra cho.
Trường Giang cố giấu vẻ mừng rỡ.
- Cám ơn em... À! con như thế nào hả em, là con trai hay con gái vậy?
- Con trai, nó được 7 tháng rồi. Anh cũng không cần biết nó, vì nó là con của tôi.
- Anh biết, anh đâu có tư cách đòi hỏi ở em bất kỳ điều gì.
Ngọc Khuê bỏ đi vào, Trường Giang ngồi lóng ngóng trên ghế. Anh ta kéo nón sụp xuống tận trán, sợ người quen ở ngân hàng nhận ra mình. Ngân hàng buổi sáng vẫn tấp nập ra vào, anh ta ngồi mà lòng ngẩn ngơ tiếc nuối. Giá ngày ấy, anh ta đừng kiếm chuyện hại Ngọc Khuê, chỉ tại anh ta tham lam. Những đồng tiền phi nghĩa anh ta chiếm dụng của Ngọc Khuê bay đi nhanh chóng, cuối cùng anh ta vẫn nghèo, đã như vậy còn bị đuổi việc, trở thành một kẻ lêu lổng, sống không ngày mai.
Ngọc Khuê quay trở ra, cô đưa bì thư tiền cho Trường Giang:
- Anh hãy cầm lấy và đi chữa bệnh đi!
- Cám ơn em.
Trường Giang cầm lấy. Ngọc Khuê thoáng chạnh lòng trước vẻ tiều tụy của anh ta. Cô quay đi nhanh, nếu không cô sẽ khóc, vì dù sao đó cũng là một người từng giúp cô vượt qua sự đau khổ khi mất Minh Phi. Bây giờ cuộc sống của cô tràn đầy hạnh phúc. Hoàng Cầm là người chồng mẫu mực, yêu thương vợ và con hết lòng, cho dù bé Hoàng Sơn không phải máu mủ của anh. Ngược lại, Ngọc Khuê cũng yêu thương và hết lòng lo cho Bách Thảo.
1 sự tri ân sâu xa trong tình nghĩa vợ chồng.
Trường Giang bỏ tiền vào túi áo cúi gằm mặt đi ra. Có tiền rồi, anh ta cũng không muốn nán lại nơi anh ta có thể dễ dàng bị phát hiện. Anh ta đi lầm lũi và tông vào... Minh Phi, chiếc nón rơi xuống đất, lộ cái đầu... trọc lóc, tuy nhiên Minh Phi vẫn nhận ra.
- Trường Giang!
Trường Giang sợ hãi. Anh ta cúi nhặt cái nón vừa đặt lên đầu vừa chạy đi, Minh Phi ngẩn ngơ nhìn theo. Anh ta còn dám đi tìm Ngọc Khuê?
Minh Phi tức giận đi nhanh vào tìm Ngọc Khuê.
- Ngọc Khuê vừa gặp Trường Giang phải không?
Ngọc Khuê gật nhẹ:
- Có. Dượng tìm tôi?
Câu xưng hô xác định rõ vị trí, tuy nhiên Minh Phi không chú ý mấy.
- Anh ta còn muốn gì nữa vậy?
- Anh ấy bảo bị bệnh ung thư phổi, xin tôi giúp đỡ.
- Vậy rồi Khuê có giúp không?
- Có.
- Tại sao Khuê mềm lòng vậy. Giúp anh ta một lần, anh ta sẽ tìm Khuê nữa cho mà xem.
- Dượng tìm tôi có chuyện gì vậy?
- Ngọc Mai bảo tôi đến rút tiền mặt, cô ấy cần mua sắm.
- À! Dượng đi qua quầy bên kia đi, thủ tục cũng nhanh lắm.
Ngọc Khuê xúi xuống mớ hồ sơ. Không biết làm sao Minh Phi lựng khựng, anh cất bước nhưng rồi dừng lại.
- Không có gì phiền phức chớ Khuê?
Ngọc Khuê ngẩng lên, cô cười:
- Không, có gì phiền phức đâu.
- Tôi muốn hỏi Hoàng Cầm có tử tế không?
- Có. Anh và Ngọc Mai yên tâm đi.
Minh Phi mở cửa bước ra ngoài. Gặp Trường Giang sao Minh Phi thấy lòng mình bất an, dẫu anh biết bây giờ Ngọc Khuê không cần sự lo lắng quan tâm của anh nữa. Cô đang hạnh phúc, anh biết. Nét hạnh phúc toát lên gương mặt, cho cô ưa nhìn và gợi cảm hơn.
Thở dài, Minh Phi đi ra quầy rút tiền. Đang làm thủ tục rút tiền, một cái vỗ vai, làm Minh Phi quay lại. Hoàng Cầm thân mật:
- Anh rút tiền à?
- Vâng. Anh đi gặp Ngọc Khuê?
- Tôi mang cho cô ấy nước sâm ướp lạnh. Cô ấy có bao giờ tự chăm sóc cho mình đâu, cứ luôn lo cho người khác.
Minh Phi cười gượng:
- Cưng bà xã dữ vậy?
Hoàng Cầm vờ trợn mắt:
- Vậy mà cô ấy còn la, cứ bảo "anh để mặc kệ em đi, trong cơ quan ai cũng cười em là có ông xã cưng như trứng mỏng".
Vỗ vai Minh Phi một cái nữa, Hoàng Cầm vui vẻ:
- Anh ở rút tiền nhé, tôi vào gặp cô ấy.
Minh Phi ngẩn người nhìn theo. Anh thèm có được sự chăm sóc. Ngọc Mai trẻ con quá, cô chỉ biết đòi hỏi anh hơn là chăm sóc cho anh.
o O o
- Chào anh!
Hoàng Cầm giật mình nhìn lên, anh cau mày rồi chợt kêu lên:
- Yến Vy!
Yến Vy mỉm cười tháo chiếc kính đen ra, cô kéo ghế ngồi đối diện với Hoàng Cầm.
- Em tưởng là anh đã quên em. Bé Bách Thảo chắc là lớn lắm rồi phải không anh?
Hoàng Cầm sầm mặt:
- Cô mà cũng còn nhớ cô có một đứa con nữa hay sao?
Yến Vy tắt nụ cười trên môi:
- Em biết là em có lỗi với anh.
- Biết như vậy là đủ rồi. Tìm gặp tôi có chuyện gì vậy?
Dù lớp phấn son đậm nét trên mặt Yến Vy, nhưng Hoàng Cầm vẫn nhận ra nét già nua của người vợ cũ. Cô già đi so với số tuổi của mình, áo quần trông có vẻ xềnh xoàng.
- Cô uống gì, tôi gọi?
- Cho em ly cà phê được rồi. Em định về Việt Nam ở luôn.
Hoàng Cầm thờ ơ:
- Thế à!
Anh gọi phục vụ làm thêm một ly cà phê sữa mang ra.
- Cô sống như thế nào rồi? Có anh ta về nước không?
- Không! Em và anh ta thôi nhau lâu rồi. Em cũng muốn về nước, nhưng không có tiền. Mấy năm mới gom đủ tiền để về thăm con, xin anh đừng giận em và hãy tha thứ cho em.
Hoàng Cầm trầm giọng:
- Lúc bé Thảo mới 4 tháng, cô bỏ đi, cô có biết tôi khổ như thế nào không? Thanh Thư bận học, nó còn nhỏ không biết săn sóc con nít. Tôi cũng vậy, những lúc nó đau, tôi thức trắng đêm, ngày hôm sau đi làm không nổi.
Giọng Yến Vy đầy ăn năn:
- Em biết... em cũng đâu có muốn, tại hồi đó nhà mình nghèo quá, thiếu trước hụt sau, em đi làm và sa ngã. Đã phản bội anh rồi, em còn lòng dạ nào chung sống nữa, nên em chọn sự ra đi. Mấy năm ở nước ngoài, em cũng vất vả chứ có sung sướng gì đâu, vì ở đâu mình cũng phải làm mới có cái ăn.
- Nói là nói cho cô biết thôi, chứ bây giờ tôi đã lập gia đình, bé Bách Thảo rất được Ngọc Khuê yêu quý.
Nước mắt Yến Vy rưng rưng:
- Cô ấy tên Ngọc Khuê à? Em là người mẹ không ra gì, bỏ chồng bỏ con đi để ngày trở về mang căn bệnh nan y.
Hoàng Cầm sửng sốt:
- Cô bệnh gì?
- Em bị ung thư gan. Ở nước ngoài, em chạy chữa cũng không khống chế được bệnh, nhưng nếu trở bệnh em biết mình sẽ chết.
Hoàng Cầm chạnh lòng. Trước mặt anh là một con người tàn tạ, vẻ đẹp mỹ miền ngày nào không còn nữa, đôi mắt long lanh xinh đẹp bây giờ đùng đục, làn da tai tái.
Anh ngậm ngùi:
- Vậy rồi về Việt Nam cô ở đâu, làm gì sống?
- Em thuê một căn phòng trọ ở. Em cũng chưa biết ngày nào em hết tiền, người ta đuổi em ra khỏi nhà nữa. Mà có làm gì đi nữa, bệnh hoạn như em ai thèm mướn.
Yến Vy bất khóc nức nở. Hoàng Cầm ngồi đờ người ra, chưa bao giờ anh nghĩ là mình gặp lại Yến Vy trong hoàn cảnh này. Lòng căm giận của anh trong phút chốc tan đi, còn lại là sự chia sẻ đau xót. Anh ngập ngừng rồi đưa tay vào túi quần lấy cái ví, rút ra 10 tờ 100.
- Anh mới lãnh lương, em cầm tạm số tiền này mà chữa bệnh.
Yến Vy khóc nhiều hơn:
- Anh đưa cho em rồi làm sao anh có tiền tiêu, rồi... trả lời với cô ấy như thế nào?
- Ngọc Khuê ít khi chịu cầm tiền lương của anh, anh mở tủ bỏ vào, cô ấy xài vậy thôi.
Yến Vy cắn nhẹ môi. Sao cô không hiểu, Hoàng Cầm có một người vợ là phó giám đốc ngân hàng, cô ta thừa hưởng tài sản của cha mình, Hoàng Cầm có một cô vợ như thế xem như anh trúng số. Anh ta đúng là đồ "trùm sò" như ngày nào. Cô đã nói như vậy mà anh đưa cô có một triệu. một triệu trong thời buổi này tiêu một ngày còn... không đủ. Tuy nhiên, đã đóng kịch phải đóng kịch cho trót, cô cất tiền vào ví:
- Cám ơn anh đã giúp em. Vậy... em có thể gặp con để thăm nó không anh?
Hoàng Cầm lắc đầu:
- Anh nghĩ là em không nên thăm con, trong trí óc non nớt của nó chỉ có Ngọc Khuê là mẹ thôi. Anh xin lỗi đã nói lời này, có thể làm em đau lòng. Nhưng năm xưa em đã bỏ con, vậy hãy xem như em chưa từng có con đi.
Yến Vy nghẹn ngào:
- Anh vẫn còn hận em?
- Không. Anh chỉ nói sự thật.
Yến Vy đứng lên:
- Thôi, em đi! Nhưng nếu em có nhớ con quá, nhìn nó từ xa, xin anh đừng trách em. Năm xưa, vạn bất đắc dĩ em phải bỏ con và anh mà thôi.
Yến Vy nấc lên, cô bỏ đi nhanh ra đường, Hoàng Cầm bất nhẫn nhìn theo. Anh có quá tàn nhẫn không, khi không cho Yến Vy nhìn con. Tâm hồn non trẻ của con, liệu nó chịu một sự thật có người mẹ như Yến Vy? Suốt ngày hôm ấy Hoàng Cầm cứ bần thần mãi giữa ý nghĩ nên và không nên cho Yến Vy gặp con.