Love is always within. When you try to dramatize your love, you lose the depth of the love.

Charan Singh

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15
OÀNG LAN LẮC LẮC MÁI TÓC. Nàng tự hỏi: tính tới gì nhỉ, tính tới đâu. Ta đâu có muốn lấy chồng, tao vẫn còn thèm tự do. Và tao vẫn còn quá nhiều lãng mạn. Tao yêu Khanh lại yêu cả Tuấn. Cứ sống như vậy mà thích. Tao chẳng lừa dối ai. Tao sống thật lòng tao. Nhưng kéo dài đến bao giờ?
Nàng trả lời Thủy:
- Không. Nhà tao còn bà Nga chưa đi mà, tao đi trước sao tiện?
Thủy trề môi:
- Ôi dào. Thời buổi này. Đứa nào đi trước được thì đi, chờ nhau khéo ế sạch. Nhưng bà Nga có ai không chứ?
Hoàng Lan gật đầu nói nhỏ:
- Có, nhưng ông kia hình như … dở giọng rồi. Mấy tháng rồi không có tin tức gì cả. Có lần tao hỏi, bà Nga bảo ông ấy mặc cảm nghèo túng…
Thúy thở dài:
- Tất cả chỉ tại nghèo. Đúng nghèo là một cái tội.
Hoàng Lan tựa lưng vào thân cây:
- Có khi nào mày thấy yêu một lúc hai ba người không?
Thủy mở to mắt:
- Gì vậy nhỏ?
- Trả lời đi.
- Với tao thì không, hoặc chưa. Nhưng tao biết có nhiều người như vậy.
- Phải thế là giả dối?
- Còn tùy từng trường hợp.
- Mày kết luận thế nào về việc ấy?
- Đó cũng là tình yêu. Ông anh họ tao yêu cùng một lúc ba người con gái, say đắm ngang nhau. Ông ấy khổ vì chuyện ấy, nhưng lại tự cảm thấy sung sướng. Tuy nhiên theo tao thứ tình yêu đích thực vẫn là dành riêng cho một người trên mọi khía cạnh.
Thủy nhìn Lan soi mói:
- Tại sao mày hỏi tao thế?
- Không có gì.
- Đừng dấu. Phải mày ở trong trường hợp đó không?
Hoàng Lan nhìn ra xa. Nắng đổ chói chang trên khắp mọi chỗ, khắp mọi nơi, không gian im vắng lạ lùng. Chỉ có tiếng xe cộ lao xao vọng đến. Nàng bâng khuâng:
- Có lẽ tao sắp khổ trong sung sướng như ông anh mày.
Hoàng Lan nhìn lên. Vòm lá trên cao lay động. Hai chú chim sâu chuyền cành, đuổi nhau từ nhánh nọ sang nhánh kia. Có đôi thì hạnh phúc. Nhưng có ba? Bắt mình làm công việc chọn lựa đã hiển nhiên có sẵn. Mình chỉ việc xác nhận lại thôi.
Tuấn đã từng nói:
- Anh sẽ trả em lại cho em, khi em nhận lời cầu hôn của Khanh hoặc một người nào. Anh không giữ em, vì em chỉ là của anh những lúc này, và mai kia anh sẽ mất.
Như nàng đã từng nói:
- Em yêu Khanh và có lẽ sẽ lấy Khanh.
Tình yêu giữa nàng và Tuấn như tình yêu đối với hoa, với nắng, với gió trăng. Vậy có gì phải chọn lựa? Nhưng Tuấn vẫn là một cuốn hút bắt Hoàng Lan phải nghĩ tới và bâng khuâng không muốn mất.
Tiếng Thủy nhẹ nhàng:
- Đúng là phiêu lưu. Nhưng thú thật tao cũng muốn được phiêu lưu như vậy một lần.
Hoàng Lan mỉm cười vô nghĩa. Vậy là mình sung sướng? Vậy là mình hạnh phúc hơn người khác. Hay chỉ là một cuộc phiêu lưu có hại mà một người con gái không nên nhập cuộc?
Thủy nói:
- Mi cũng lãng mạn ghê.
- Tao không biết tao ra sao nữa.
- Có lúc nào mày thấy lòng mình bứt rứt vì chuyện ấy?
- Không, rất thảnh thơi. Vì rất trong sạch, tao nghĩ thế và tin thế.
- Vậy không có gì đáng phiền trách mình cả, hãy tiếp tục tin như thế.
Hoàng Lan duỗi dài hai chân, tiếng lá khô vỡ vụn dòn tan dưới gót.
- Thôi, đi học. Có lẽ chỉ có học mới làm mình quên đi mọi chuyện vẩn vơ.
- Ừ, cố gạo lấy vài bài, tụi buổi chiều sắp đến trường rồi đấy. Lát lại kéo nhau đến thư viện dành chỗ sớm, không thì hết.
Hoàng Lan nhìn trời:
- Nắng dễ sợ, sao ngại đi quá thể.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường