Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14
andy, Chris và Sabrina rời Connecticut lúc 6h sáng thứ bảy. Chris lái xe, Sabrina dò danh sách công việc dài lê thê, còn Candy dũa móng tay. Cô nói đã đăng ký mát xa ở câu lạc bộ sức khỏe vào chiều hôm đó.
- Tại sao em lại đăng ký đi mát xa? - Sabrina ngạc nhiên hỏi. - Chúng ta đang dọn nhà mà!
- Việc dọn nhà làm cho em căng thẳng, - Candy đáp.
- Em không yên tâm khi dọn đến nhà mới, nó thường làm cho em hồi hộp. Em cũng không ngủ được trong khách sạn.
- Cho nên em cần xoa bóp phải không? - Sabrina thẫn thờ nhìn cô em gái. Sabrina ghét các thứ tào lao vô bổ ấy. Cô là người thực tế, nên không muốn nghe những chuyện như thế. Chris nhìn mặt cô, biết ý nghĩ của cô và Candy cũng thế.
- Em biết chị cho đó là chuyện vô bổ, nhưng em lại thấy có ích. Em cần ngồi yên tập trung tư tưởng. Sau đó em sẽ làm móng chân.
- Làm móng chân mà cũng giúp em tập trung tư tưởng à? - Sabrina bắt đầu nổi nóng, mặc dù chỉ mới 6h30 sáng. Cô dậy lúc hai giờ sáng để giúp Annie thu dọn đồ đạc, và làm cho xong những công việc ở văn phòng đem về. Công việc không xong. Những người dọn nhà đến lúc tám giờ, họ chở hết những thứ cô đã thu dọn hôm qua đi. Candy mang theo một lô túi xách tay và hai cái gương đem từ căn hộ trên cao ốc đến. Việc trang hoàng nhà cửa đã có Sabrina và chủ nhà lo.
- Khi làm móng chân, họ sẽ mát xa bàn chân, - Candy cau có đáp. - Thế chị không biết trung tâm thần kinh đều nằm ở hai bàn chân à? Chỉ cần xoa bóp bàn chân thì có thể chữa lành các thứ bệnh. Em đã đọc bài viết về vấn đề này trong tờ Vogue.
- Candy, chị thương em, nhưng nếu em cứ tiếp tục nói như thế, chị sẽ giết em. Tuần này chị phải giải quyết bốn vụ kiện, người thư ký của chị thôi việc, Annie la lối om sòm, bố cứ than vãn và khóc suốt. Chị dọn nhà, Benlah và Zoe ỉa chảy vấy bẩn cả nhà cũng phải dọn - còn em thì không, chị nói thêm - có trăm ngàn thứ làm cho chị đau đầu và hôm nay chúng ta dọn nhà. Xin em đừng nói chuyện làm móng chân, khiến cho chị nổi điên lên.
- Chị thật nhỏ nhen, - Candy đáp, nước mắt chảy ra - khiến em nhớ mẹ thêm. - Cô ngồi ở ghế sau, Chris và Sabrina quay mặt lại nhìn cô, thở dài.
- Chị xin lỗi. Chị mệt nên nổi nóng. Chị cũng nhớ mẹ. Chị lo cho mọi người trong nhà, em xuống cân, bố khổ sở, mẹ mất, Annie mù lòa. Rồi chúng ta dọn nhà. Chỉ mình chị lo liệu hết.
- Chị có muốn đăng ký đi mát xa không? - Candy hỏi với vẻ thông cảm. Nhưng khoảng cách 13 năm và tính tình khác nhau đã khiến cho lời đề nghị của cô thành vô nghĩa, nhất là vào buổi sáng và tối qua Sabrina lại ngủ rất ít. Sabrina cảm thấy như đang đi ngựa gỗ quay với tốc độ chóng mặt, sắp bị văng ra ngoài không trung và tan thành trăm mảnh. Nhưng dù choáng váng, mệt mỏi, cô cũng phải gắng giữ vững tinh thần. Cô không còn sự lựa chọn nào khác. Candy không cần vì cô ấy còn trẻ, còn Annie đang lâm vào hoàn cảnh oái ăm và cô phải đảm nhận công việc của mẹ tuy không muốn làm công việc này.
- Chị phải ở nhà để thu dọn nhà cửa cho ngăn nắp, - Sabrina đáp. Cô không quen được nuông chiều, và không muốn được thế. Còn Candy, người ta đã nuông chiều cô từ bốn năm nay rồi. - Chị phải ở nhà để ngày mai chúng ta có thể dọn đến ở.
- Chị có tin bố yên ổn khi không có chúng ta không?
- Candy lo lắng hỏi.
- Bố phải ổn. Không có sự lựa chọn nào khác. Người nào cũng phải vượt qua hoàn cảnh khó khăn, ông không thể dọn đến ở với chúng ta. - Nếu ông làm thế sẽ rất khó khăn cho họ. - Tháng này em và Annie có thể thay nhau ở đấy với bố. Đến tháng chín em mới đi làm và Annie mới vào trường. Còn chị phải làm việc. Rồi bố sẽ quen với cuộc sống mới. - Candy gật đầu. Cả hai đều biết sự thật là thế.
Họ đến ngôi nhà ở phố Đông 84 lúc 7h55, sau khi đã ghé quán Starbucks mua cà phê. Sabrina cảm thấy tỉnh táo hơn khi uống cà phê sữa và Chris cũng vậy. Candy uống ly cà phê đen thật lớn có đá, cà phê có thể làm cho cô tỉnh táo một tuần, cô vốn thích thế. Khi làm việc ở thành phố, cô uống mỗi ngày bốn lần như thế. Lúc nào cô cũng say cà phê và hút thuốc, cho nên không thấy thích ăn.
Khi họ đến nơi, những người dọn đồ đã có mặt ở đấy, họ liền bắt tay vào việc. Đến một giờ họ hạ đồ trên xe tải xuống và mở các thùng lấy đồ ra suốt cả buổi chiều. Đến 6h, ở đâu cũng có đồ đạc, chén đĩa, sách, tranh ảnh, áo quần. Ngôi nhà thật lộn xộn. Sabrina để các thứ vào vị trí thích hợp với sự giúp đỡ của Chris. Candy đã đi câu lạc bộ trước đó hai giờ để mát xa, làm móng tay móng chân. Cô nói sẽ về lúc 7h. Sabrina gọi cho bố, nói cho ông biết rằng họ sẽ ngủ đêm tại nhà mới để sắp xếp đồ đạc. Ông nói ông và Annie đều khỏe, ông sẽ làm bữa tối cho Annie, tức là bánh mì tròn nhân chả trứng và xúp ăn liền. Sabrina nghe vậy liền cười. Ông có vẻ khỏe hơn những ngày trước. Ông nói Annie đã giúp ông dọn bàn ăn.
Khi Sabrina từ trên lầu đi xuống, gặp Chris đi lên ở giữa cầu thang, anh mang cái thùng lớn đựng đồ chơi lên phòng giải trí ở tầng trên cùng. Anh hôn gió cô, nói rằng ngôi nhà thật đẹp. Cô nghĩ nó sẽ rất tuyệt cho họ, nhưng chưa gần gũi nhau được. Họ còn nhiều việc phải làm, và chính thức đêm mai mới dọn đến ở. Cô sẽ nói Candy và Annie đợi một tuần nữa hãy dọn đến, để cô và Chris có thể hoàn tất công việc dọn dẹp trong nhà. Trong nhà hiện đồ đạc còn bề bộn, Annie không thể đi lại được. Cô không thể chen qua đồ đạc để đi. Khi Annie đến, nhà cửa phải gọn gàng, ngăn nắp, để cô nhớ ở chỗ nào có vật gì.
Candy gọi về lúc 7h30, nói rằng cô gặp người bạn ở câu lạc bộ sức khỏe. Cô hỏi Sabrina rằng có thể đi ăn tối với anh ta được không. Cô nói đã không gặp anh ta sáu tháng nay, từ khi anh ta ở Paris về. Hay Sabrina và Chris có muốn cô đem cái gì về để ăn tối không?
Sabrina nói họ không sao, cô có thể gọi nhà hàng đem món Pizza đến được rồi. Sabrina nói với Candy rằng đêm đó cô sẽ không về Connecticut, và nếu Candy muốn thì có thể ngủ tại nhà ở thành phố. Nhưng cô phải lục túi xách để tìm chăn. Candy không đi chơi với bạn một thời gian rồi, đã mấy tuần chịu cảnh tù túng rồi. Sabrina không bực mình vì cô em không làm gì giúp mình. Không có Candy việc đi lại càng dễ cho cô và Chris hơn.
- Tại sao em không để cho cô ấy về đây giúp chúng ta? - Chris ngạc nhiên hỏi. Anh nghĩ Sabrina quá dễ dãi với các cô em, để cho họ lợi dụng cô vì cô tha thứ cho họ và bằng lòng làm việc một mình.
- Anh tin Candy sẽ giúp chúng ta à? Nó sẽ lo sửa móng tay rồi gọi điện thoại một hơi hai giờ liền. Em thà làm việc một mình còn hơn.
- Vì thế mà cô ấy không tập làm cho quen, - anh gay gắt đáp. - Em để cho cô ấy quá tự do.
- Do đó mà em không làm mẹ được, - Sabrina ôn tồn nói. - Và cũng không muốn làm. Em không có khả năng ấy.
- Đúng, em không có khả năng ấy. Em rất tuyệt vời, và rất tốt với các em. Anh nghĩ em nên cứng rắn hơn một chút, tỏ ra có uy quyền hơn một chút. Họ ở với em, tại sao em lại làm hết công việc nặng nhọc? Ai làm cho cô ấy thành công chúa, còn em thành cô Lọ Lem lau nhà? Em cũng có quyền làm công chúa như cô ấy, hãy bắt cô ấy lau nhà với em.
- Em yêu anh, - Sabrina nói, cười với anh, rồi hôn anh. - Em thích được ở riêng một mình với anh. - Những người dọn nhà đã đi hết. Hai người họ làm việc trong không gian yên tĩnh. Nửa giờ sau họ nghỉ giải lao, lên lầu, trải vải giường, làm tình, rồi ôm nhau nằm suốt một giờ. Tình yêu của họ vẫn tuyệt như những ngày trước. Sabrina ngủ gà ngủ gật trong tay Chris cho đến khi họ thức dậy, và lại lấy đồ đạc trong túi xách ra, sắp xếp vào các nơi. Đây là lần đầu tiên suốt gần một tháng nay Chris cảm thấy mình được Sabrina hoàn toàn quan tâm đến, và thuộc về anh ít ra trong một giờ. Anh có cảm giác sung sướng và hy vọng rằng ngày nào đó cuộc sống sẽ trở lại như trước. Nhưng anh cũng phân vân tự hỏi không biết khi nào mới được vậy.
Ở Connecticut, Jim nấu bữa tối cho Annie ăn. Cô không muốn phàn nàn, nhưng bánh mì tròn xoắn ướp lạnh cứng kinh khủng, mặc dù xúp tạm được. Ông xin lỗi vì không có tài nấu nướng, và Annie cười với ông.
- Con cũng nấu ăn rất dở, chắc có máu di truyền, bố à. Ông hỏi cô thích ăn tráng miệng với sôcôla hay kem
vani, sôcôla đen hay có sữa, sau đó đưa cho cô thỏi kẹo
Dove. Cô chọn kem lạnh vani với kẹo sôcôla đen. Khi họ đang ăn thì chuông cửa reo. Bố cô ra mở cửa, còn Annie vẫn ngồi trong bếp. Cô nghe có giọng phụ nữ nói chuyện với bố cô, và ông nói: “Ngạc nhiên quá”, nhưng cô không quan tâm đến chuyện đó, cứ ăn thỏi kẹo cho hết mới lần theo phía có tiếng nói để xem ông đang nói chuyện với ai. Khi ấy, ông đang đứng trên bãi cỏ trước nhà nói chuyện với người phụ nữ mà cô không nhận ra là ai. Cô chỉ biết, theo giọng nói thì người này còn trẻ.
Khi Annie đến gần, bố cô nói với người lạ:
- Thế cô không nhớ Annie à? Bây giờ nó lớn rồi.
- Và mù, - Annie nói thêm, giọng hằn học. Từ mấy tuần nay cô thường nói với giọng như thế. Đấy là cách biểu lộ sự tức giận của cô. Nhiều lần, Sabrina nói với cô một cách dịu dàng rằng nói năng thô lỗ với người khác như thế chẳng đem lại thị giác đâu. Bản chất Annie trước kia không cộc cằn như vậy.
- Phải, - bố cô nói tiếp, giọng bỗng buồn rầu. - Con bé bị tai nạn với mẹ nó. - Annie vẫn chưa biết bố nói chuyện với ai.
- Ai thế bố? - Annie hỏi, cô vừa đi đến chỗ hai người đứng. Cô ngửi thấy mùi nước hoa lan chuông.
- Con có nhớ Leslie Thompson không? Em trai cô ấy cùng học với Tammy.
- Không, con không nhớ. - Annie đáp. Người phụ nữ liền nói với cô:
- Chào Annie. Jack, em trai tôi học cùng với Tammy. Tôi là chị đầu của cậu ấy, tôi và Sabrina là bạn. - Annie suy nghĩ mất năm phút mới nhớ ra. Chị ta lớn hơn Tammy nhưng nhỏ hơn Sabrina. Họ là những người bon chen kinh khủng. Mẹ cô không thích họ. Annie nhớ chị ta xinh xắn, tóc vàng, và Sabrina nói rằng chị ta đã ve vãn người bạn trai của Sabrina. Khi ấy Sabrina 17 tuổi, học năm cuối trung học. Leslie 15 tuổi và mẹ Annie nói chị ta có cuộc sống buông thả. Sabrina không bao giờ chơi với chị ta. - Tôi mới ở California về, nghe tin về mẹ cô, tôi đến chia buồn. - Annie nghe giọng nói của chị ta có cái gì khác trước, nhưng cô không biết là gì. Có điều Annie nhận thấy la khi nói với cô, giọng chị ta thay đổi. Khi nói chuyện với bố cô trước đó, cô thấy giọng chị ta ngọt xớt, còn bây giờ giọng chị ta có vẻ hằn học, như thể chị ta giận vì Annie đã ra đây. Nghĩ thế, cô thấy cuộc đời thật ngang trái và bỗng cô hiểu ý đồ của chị ta. Cô cảm thấy xốn xang trong lòng vì đoán được tâm địa không tốt của chị ta.
- Cô ấy mang đến cho chúng ta cái bánh nhân táo, - bố cô vui vẻ nói. - Chúng tôi sắp ăn tráng miệng, mời cô vào nhà ăn với chúng tôi nhé? - Annie cau mày khi nghe bố nói vậy. Tại sao bố cô phải nói thế? Họ đã ăn thỏi kẹo Dove rồi. Cô nghĩ chắc ông nói vì lịch sự.
- Cảm ơn, tôi phải về. Tôi chỉ đến chào và chia buồn cùng gia đình thôi. Jack cũng gửi lời chia buồn.
- Khi nào chị về lại California? - Annie hỏi cho có chuyện, nhưng giọng cô có vẻ hy vọng chị ta chóng về lại đấy.
- Tôi không đi nữa. Tôi ở với bố mẹ, nhưng đang tìm mua một căn hộ ở thành phố. Tôi sống ở Palm Springs và vừa mới ly dị. Tôi ở đấy 10 năm, quá ngán nơi ấy rồi, cho nên về đây, - chị ta nói, giọng uốn éo làm điệu. Annie gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ.
- Tôi cũng sắp vào ở trong thành phố, - Annie nói, mặc dù Leslie không hỏi. - Ngày mai chúng tôi dọn đến nhà mới. Candy, Sabrina và tôi.
- Thế thì bậy quá, các cô đi hết, bố cô sẽ cô đơn một mình. - Chị ta nói, và Annie ngửi thấy mùi nước hoa có vẻ dịu hơn trước.
- Phải, tôi sẽ cô đơn, - bố cô vội đáp. Rồi Leslie chào hai người để về. Bố cô nói theo: - Đừng làm khách nhé, Leslie. Thỉnh thoảng mời cô đến chơi. - Annie nghe cửa xe đóng, rồi chị ta lái đi.
- Tại sao bố nói thế? - Annie cau mày hỏi, nhìn ông mặc dù không thấy ông. Cô phải vịn cánh tay ông để vào nhà. Cô hơi bị dao động một chút: - Bố nói “đừng làm khách” nghĩa là sao?
- Vậy bố phải nói gì bây giờ? Cô ta mang đến cho chúng ta bánh nhân táo, - cái bánh đang đung đưa ở bàn tay kia của ông. - Annie, bố không muốn tỏ ra cộc cằn.
- Vậy nếu chị ta đến thật thì sao? Chúng ta không gặp chị ta từ ngày Sabrina học năm cuối trung học đến giờ. - Cô nói, vẻ trầm ngâm nghĩ ngợi. Vào nhà một lát, cô thả tay bố ra. Trong nhà, cô không cần ai giúp đỡ vẫn có thể đi quanh nhà được. - Con cảm thấy có điều gì đó không ổn trong việc này.
- Con ngốc quá. Cô ta rất dễ thương, cô ta quen các con khi các con còn nhỏ, nghe tin mẹ mất nên đến thăm thôi.
- Con nghĩ chị ta có ý đồ không tốt, bố à. Bố đừng ngây thơ!
- Con đừng hoang tưởng. Phụ nữ ở tuổi ấy không chạy theo bố đâu. Bố đã nói rồi, bố sẽ không hẹn hò đi chơi với ai hết. Bố yêu mẹ con, mãi mãi yêu mẹ con. - Ông đáp, nhưng Annie vẫn lo. Cô ước chi nhìn thấy được chị ta để đánh giá tình hình. Cô nghĩ khi đến nhà mới, cô sẽ nói cho Sabrina biết chuyện này. Cô không thích việc phụ nữ chạy theo tán tỉnh bố họ, nhất là phụ nữ như Leslie Thompson. Không biết chị ta có như thời họ còn nhỏ hay không. Cô chỉ còn nhớ Leslie có mái tóc vàng và nghe Sabrina nói chị ta có tính lẳng lơ. Khi ấy Annie mới 9 tuổi. Nhưng cô nhớ người chị cả của mình đã giận điên người. Phải có sao Sabrina mới nổi điên như vậy chứ. Cho nên trong đầu cô, hình ảnh Leslie mãi mãi không tốt, mới 15 tuổi mà hạnh kiểm đã không ra gì rồi.
Sau đó, Annie bỏ đĩa dơ vào máy rửa bát đĩa. Bố cô ăn một miếng bánh táo, ông nói bánh ngon và Annie khịt mũi để trả lời bố. Rồi cả hai bố con đều lên lầu. Annie rất nóng lòng về ngôi nhà mới và việc hôm sau dọn đến ở. Ở đây quá yên lặng, cô cảm thấy cô đơn. Ở thành phố chắc sẽ vui hơn, mặc dù sự đi lại của cô bị giới hạn, cô không thể tự mình đi đâu được. Đây là sự đổi thay mà cô vui thích rất nhiều.
Cô ngồi trong phòng nghe nhạc một hồi lâu, nhớ đến cuộc sống của mình ở Florence. Vẽ, thăm Siena, đứng hàng giờ trong phòng trưng bày Uffizi và sống với Charlie nhiều tháng trời. Cô vẫn nhớ anh ta và chưa tin việc anh ta có người khác quá nhanh. Nhưng ít ra, cô không nói cho anh ta biết cô bị mù, và anh ta không thương hại cô. Cô gọi cho Sabrina. Sabrina nói mọi việc ở nhà mới đều tốt đẹp, sau đó Annie gọi cho Tammy ở L.A. Tối thứ bảy mà Tammy ở nhà một mình. Tammy đang tắm cho Juanita và giặt áo quần. Annie buồn khi nghĩ rằng sẽ không bao giờ thấy lại mặt họ nữa. Cô chỉ cảm nhận được họ, nghe giọng nói của họ, nhưng mãi mãi chỉ còn nhớ hình dáng họ như bây giờ thôi. Trong đầu cô, họ không già hay thay đổi. Cô đi ngủ, nhưng tâm trí cứ nghĩ mãi đến chuyện đó, rồi cô mơ thấy mình cùng Charlie đang ngắm cảnh hoàng hôn ở Florence, và khi cô quay qua để nói yêu anh, thì anh biến mất.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái