When they asked me what I loved most about life, I smiled and said you.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Agatha Christie
Thể loại: Trinh Thám
Dịch giả: Trần Hữu Khánh
Số chương: 31
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15
5
Trông bộ dạng Hawes, tôi thấy xót xa quá. Tay chân cậu ta run lẩy bẩy còn mặt thì rúm ró lo âu. Lẽ ra Hawes phải nằm nghỉ, tôi bảo, nhưng cậu ấy cứ khăng khăng là mình rất khỏe.
“Thưa mục sư, em cam đoan trong đời em chưa bao giờ em khỏe như thế này. Chưa bao giờ.”
Rõ ràng điều ấy quá xa sự thật đến đỗi tôi chẳng biết trả lời sao. Tôi thán phục những người không đầu hàng bệnh tật, nhưng Hawes thì lại hơi quá đà.
“Em ghé qua để thưa với mục sư — em rất lấy làm buồn khi có việc xảy ra trong nhà mục vụ thế này.”
“Phải,” tôi đáp, “việc chẳng vui vẻ gì.”
“Thật kinh khủng — kinh khủng quá. Có vẻ rốt cuộc họ không bắt ông Redding chứ ạ?”
“Không. Một chuyện sai lầm. Anh ta đã — à — đã điên khùng đi đầu thú.”
“Và giờ thì cảnh sát hoàn toàn tin ông ta vô tội sao?”
“Hoàn toàn là thế.”
“Em có thể hỏi là vì sao không? Ý em là — họ có nghi ngờ ai khác không?”
Tôi không bao giờ ngờ Hawes lại quan tâm dữ dội đến chi tiết vụ giết người này. Có thể bởi nó xảy ra trong nhà mục vụ. Trông anh ta hăm hở hệt như một phóng viên.
“Ta chẳng biết có nên tin tưởng hoàn toàn vào Thanh tra Slack không. Theo ta biết, cho đến nay ông ấy không đặc biệt nghi ngờ ai. Hiện ông ta đang lo điều tra.”
“Vâng, vâng — tất nhiên là thế. Nhưng ai là kẻ có thể gây ra việc tày đình như thế thưa mục sư?”
Tôi lắc đầu.
“Em biết chẳng ai ưa đại tá Protheroe, nhưng để giết người thì — phải cần có động cơ thật mạnh mẽ.”
“Ta cũng nghĩ thế,” tôi nói.
“Ai là người có thể có động cơ ấy? Cảnh sát có ý kiến gì không ạ?”
“Ta không rõ.”
“Ông ta có thể gây thù chuốc oán với nhiều người, thưa mục sư. Càng nghĩ em càng tin chắc ông ta là loại người có nhiều kẻ thù. Ở tòa án ông ta nổi tiếng là cực kỳ khắc nghiệt.”
“Ta cho rằng trước đây thì thế.”
‘‘Ngài không nhớ sao, mục sư? Sáng hôm qua ông ta còn nói với mục sư về việc bị thằng Archer hăm dọa mà?”
“Giờ ta mới sực nghĩ đến việc ấy, ông ta có nói thế thật,” tôi đáp. “Tất nhiên là ta nhớ chứ. Lúc ấy ta đang ở gần đó mà.”
“Vâng, em tình cờ nghe được ông ta đang nói gì. Với đại tá Protheroe thì chuyện đó là khó tránh, vì giọng ông ta oang oang như lệnh vỡ. Và em nhớ đến câu nói vô cùng ấn tượng của mục sư. Rằng đến phút lâm chung, có thể công lý sẽ được ban phát đến cho ông ta thay vì lòng khoan dung.”
“Ta có nói thế sao?” Tôi cau mày hỏi, nhớ lại lời lẽ của mình có hơi khác đôi chút.
“Mục sư nói điều đó một cách hùng hồn khiến em rất ấn tượng. Công lý là điều khủng khiếp. Nghĩ mà xem, ông già đáng thương ấy lại bị sát hại ngay sau đó! Cứ như mục sư đã có linh cảm vậy.”
“Ta chẳng linh cảm gì cả,” tôi trả lời cụt lủn. Tôi ghét cái xu hướng thần bí hão huyền ở Hawes.
“Mục sư đã trình cảnh sát về tên Archer ấy chưa, thưa ngài?”
“Ta chẳng biết gì về anh ta cả.”
“Ý em là mục sư có báo với họ chuyện đại tá Protheroe đã nói với ngài — rằng ông ta bị Archer hăm dọa không ạ?”
“Không,” tôi thủng thẳng đáp, “ta không báo.”
“Nhưng mục sư sẽ báo chứ?”
Tôi im lặng. Tôi ghét việc tố giác một người đã gánh chịu sự trừng phạt của pháp luật. Tôi không biện hộ cho Archer. Hắn ta là tên săn trộm chuyên nghiệp — một trong những kẻ vô tích sự nhan nhản ở’ bất cứ giáo khu nào. Dầu trong cơn nóng giận vì bị kết án hắn có nói gì đi nữa thì tôi cũng không tin hắn sẽ làm như vậy khi ra tù. Sau cùng tôi nói: “Cậu đã nghe cuộc nói chuyện ấy. Nếu cậu cảm thấy cần trình báo cảnh sát thì cứ việc mà làm.”
“Nhưng thưa mục sư, nếu ngài nói thì sẽ tốt hơn ạ.”
“Có thể là vậy — nhưng thật tình mà nói — à, ta không thích làm việc đó, bởi có thể ta sẽ tạo cơ hội tròng thòng lọng vào cổ một người vô tội.”
“Nhưng nếu như hắn đã bắn đại tá Protheroe…”
“Ôi, lại nếu! Chẳng có bất cứ bằng chứng nào là anh ta làm điều ấy cả.”
“Thì hắn đã hăm dọa mà.”
“Nói cho đúng thì không phải hắn dọa đại tá Protheroe mà ông ta dọa hắn. Chính ông đại tá đã đe sẽ trả thù Archer ra sao nếu lần sau ông ấy bắt được hắn.”
“Em không hiểu thái độ của mục sư, thưa ngài.”
“Cậu không hiểu à?” Tôi mệt mỏi nói. “Cậu còn trẻ nên hăng hái rạch ròi đúng sai. Khi nào bằng tuổi ta, cậu sẽ hiểu ràng một khi còn ngờ hoặc thì không nên buộc tội người khác.”
“Không phải vậy — ý em là…”
Hawes ngập ngừng, còn tôi thì ngạc nhiên nhìn cậu. “Ý em là về nhân thân của tên sát thủ, mục sư có ý kiến gì không — ý kiến của riêng mục sư ấy?”
“Lạy Chúa, không.”
“Hoặc là về — về động cơ ấy?” Hawes vẫn khăng khăng.
“Cũng không. Còn cậu thì sao?”
“Em thì thực sự là không. Em chỉ ngạc nhiên thôi. Nếu đại tá Protheroe đã — đã tin tưởng mà giãi bày tâm sự với mục sư — hay đề cập chuyện gì đó…”
“Những lời tâm tình của ông ấy thì cả làng đều đã nghe sáng hôm qua,” tôi lạnh nhạt đáp.
“Vâng — vâng, tất nhiên là thế. Và mục sư không nghĩ — tới Archer sao?”
“Cảnh sát sẽ sớm biết mọi điều về Archer,” tôi nói. “Nếu chỉ mình ta nghe chuyện anh ta hăm dọa đại tá Protheroe thì khác; đằng này cậu có thể tin chắc rằng nếu thực sự hắn hăm dọa ông ấy thì một nửa dân trong làng cũng đã nghe thấy, và chuyện đó sẽ đến tai cảnh sát ngay. Tất nhiên về việc này cậu cứ việc hành động theo ý mình.”
Tuy nhiên Hawes vẫn tỏ ra miễn cưỡng một cách lạ lùng khi phải tự mình làm bất cứ điều gì. Trông cậu ta đầy vẻ lo lắng và kỳ quặc. Tôi sực nhớ lời Haydock nói về bệnh tình của cậu ta và nghĩ thầm lời giải thích là ở đó.
Hawes miễn cưỡng cáo từ như thể còn điều gì đó muốn nói nhưng không biết nên nói thế nào.
Trước khi Hawes ra về, tôi với cậu ta sắp xếp hành lễ cho Hội ái hữu các bà mẹ, sau đó là gặp gỡ các du khách của hạt, vì chiều nay tôi có vài kế hoạch riêng. Gạt bỏ suy nghĩ về Hawes và những chuyện rắc rối của cậu ta, tôi đến nhà bà Lestrange.
Trên bàn ở tiền sảnh là tờ Guardian và Church Times còn chưa ai đọc. Vừa đi, tôi vừa nhớ ra buổi tối trước khi đại tá Protheroe bị giết thì bà Lestrange đã có cuộc nói chuyện với ông ta. Có thể điều gì đó trong cuộc nói chuyện ấy giúp làm sáng tỏ cái chết của đại tá chăng.
Tôi được đưa ngay vào phòng khách nhỏ, và bà Lestrange đứng lên chào tôi. Một lần nữa tôi rất ấn tượng với không khí tuyệt diệu mà người phụ nữ này tạo ra. Bà mặc áo váy đen mờ tôn làn da trắng nuột. Khuôn mật bà đượm vẻ tang tóc khác thường, duy chỉ đôi mắt là rực lửa sống động và cái nhìn đầy cảnh giác, ngoài ra bà không để lộ chút sinh khí nào.
“Mục sư đến thăm tôi, thật quý hóa thưa mục sư Clement,” bà nói và bắt tay tôi. “Hôm nọ tôi có chuyện muốn thưa với mục sư, nhưng sau đó tôi quyết định không nói. Tôi đã sai rồi.”
“Như tôi đã nói lúc ấy, tôi rất vui làm mọi việc để giúp bà.”
“Vâng, mục sư đã nói thế, và nói như thể mục sư sẽ làm thế. Từ trước đến nay chẳng mấy ai thật lòng muốn giúp đỡ tôi, thưa mục sư Clement.”
“Tôi khó mà tin điều ấy, bà Lestrange.”
“Sự thật là thế. Mấy ai lo cho người khác!” Giọng bà đượm vẻ cay đắng.
Thấy tôi không trả lời, bà nói tiếp:
“Xin mời mục sư ngồi.”
Tôi vâng theo, và bà kéo ghế ngồi đối diện với tôi. Sau một phút ngần ngừ, bà bắt đầu nói rất chậm rãi và thận trọng, như cân nhắc từng lời thốt ra:
“Thưa mục sư Clement, tôi đang ở trong tình thế rất đặc biệt, và tôi muốn xin mục sư một lời khuyên, sắp tới tôi phải làm gì đây thưa mục sư? Điều gì thuộc về quá khứ thì đã qua rồi, không thể thay đổi, mục sư có hiểu tôi không?”
Tôi chưa kịp trả lời thì cô hầu lúc nãy đón tôi bỗng mở cửa, vẻ mặt hoảng sợ:
“Ôi, thưa bà, có ông thanh tra cảnh sát đến; ông ấy bảo phải nói chuyện với bà!”
Một chút ngập ngừng, sắc mặt bà Lestrange không đổi, duy chỉ đôi mắt từ từ khép rồi lại mở ra. Dường như bà nuốt nước bọt đôi lần rồi cất giọng bình thản và rành rọt:
“Mời ông ta vào đi, Hilda.”
Tôi dợm đứng lên, nhưng bà đã đưa tay ra hiệu cho tôi ngồi yên.
“Nếu mục sư không phiền thì tôi rất mong ông ở lại.”
“Tất nhiên là được, nếu bà muốn,” tôi nói nhỏ rồi ngồi xuống trong khi Slack nhanh nhẹn bước vào.
“Xin chào phu nhân,” ông ta mở lời.
“Chào ông thanh tra.”
Cùng lúc ấy, Slack cau mày khi nhìn thấy tôi. Chẳng nghi ngờ gì nữa, rõ là ông ta không ưa tôi.
“Tôi hy vọng ông không phản đối sự hiện diện của mục sư đây chứ?”
Tôi nghĩ Slack nhất định không thể nói có.
“Khô…ông,” ông ta miễn cưỡng đáp. “Tuy vậy, có lẽ, tốt hơn thì…”
Bà Lestrange chẳng thèm đếm xỉa đến lối bóng gió của ông ta, bà hỏi:
“Tôi có thể giúp gì cho ông đây, ông thanh tra?”
“Là vụ mưu sát đại tá Protheroe đó, thưa bà. Tôi chịu trách nhiệm vụ này và đang tiến hành điều tra.”
Bà Lestrange gật đầu.
“Chỉ là theo thủ tục, tôi đang hỏi mọi người về việc họ ở đâu vào khoảng từ sáu giờ đến bảy giờ tối hôm qua. Chỉ là vấn đề thủ tục, mong bà hiểu cho.”
Bà Lestrange không hề tỏ ra bối rối:
“Ông muốn biết tối hôm qua tôi ở đâu từ sáu đến bảy giờ phải không?”
“Mong bà vui lòng, thưa phu nhân.”
“Xem nào,” bà ngẫm nghĩ một lúc. “Tôi ở đây. Ngay trong nhà này.”
“Ồ!” Tôi trông thấy mắt viên thanh tra lóe sáng. “Còn cô hầu — bà chỉ có một người hầu — cô ấy có thể xác nhận điều này được không?”
“Không, chiều hôm qua Hilda đi vắng.”
“Tôi hiểu.”
“Rất tiếc, vì thế ông phải tin lời tôi,” bà Lestrange vui vẻ nói.
“Bà nghiêm túc tuyên bố rằng bà ở nhà suốt chiều tối hôm qua phải không?”
“Ông bảo từ sáu đến bảy giờ kia mà, ông thanh tra. Trước đó tôi ra ngoài bách bộ và trở về khoảng trước năm giờ chiều một chút.”
“Vậy nếu có một quý bà — bà Hartnell chẳng hạn — khai rằng vào khoảng sáu giờ bà ta đã đến đây gọi chuông cửa nhưng không ai nghe nên đành phải ra về — bà có cho rằng bà ấy nhầm lẫn không nhỉ?”
“Ô không!” bà Lestrange lắc đầu.
“Nhưng…”
“Nếu người hầu của ông có nhà thì cô ta có thể báo ông đi vắng. Nhưng nếu chủ nhà chỉ có một mình và không muốn tiếp khách — à, thì cách tốt nhất là cứ để mặc chuông reo.”
Trông Thanh tra Slack khá bối rối.
“Các bà già làm phiền tôi quá mức,” bà Lestrange nói, “nhất là bà Hartnell. Bà ấy nhấn chuông phải cả chục lần rồi mới chịu bỏ đi.”
Bà mỉm cười duyên dáng với Thanh tra Slack. Ông ta bèn chuyển hướng:
“Vậy nếu có người nói vào khoảng thời gian ấy họ trông thấy bà đi ra ngoài…”
“À! Nhưng họ không hề thấy, đúng không nào?” Bà nhanh chóng nhận ra điểm yếu của ông ta. “Không ai trông thấy tôi ra ngoài, bởi vì tôi ở trong nhà, ông hiểu cho.”
“Đúng thế thưa bà.”
Viên thanh tra dịch ghế lại gần hơn.
“Bà Lestrange ạ, tôi nghe nói đêm hôm trước khi đại tá Protheroe bị giết, bà có đến thăm ông ta phải không?” Bà Lestrange điềm tĩnh đáp:
“Đúng vậy.”
“Bà có thể cho biết bà gặp ông ấy làm gì không?”
“Là việc riêng tư, thưa ông thanh tra.”
“Tôi e rằng tôi phải yêu cầu bà cho tôi biết việc riêng tư ấy là gì.”
“Tôi sẽ không nói bất cứ lời nào về việc này cả. Tôi chỉ cam đoan với ông rằng cuộc nói chuyện ấy không hề liên quan đến vụ án mạng,”
“Tôi không nghĩ là bà đã phán đoán đúng.”
“Dù sao đi nữa ông cũng phải tin lời tôi, ông thanh tra.”
“Thật ra tôi phải tin mọi điều bà nói mà.”
“Có vẻ là như thế,” bà tán thành, vẫn với nụ cười điềm tĩnh.
Thanh tra Slack đỏ bừng mặt.
“Đây là chuyện nghiêm túc, thưa bà Lestrange. Tôi muốn biết sự thật…” ông ta đấm tay xuống bàn đánh rầm. “Và tôi sẽ tìm ra sự thật.”
Bà Lestrange chẳng nói chẳng rằng.
“Bà có biết bà đang tự đặt mình vào tình thế hết sức ám muội không, thưa phu nhân?”
Bà Lestrange vẫn lặng thinh.
“Bà sẽ bị yêu cầu đưa ra chứng cứ trong cuộc thẩm vấn tại tòa.”
“Vâng.”
Vẻn vẹn một từ. Thờ ơ lãnh đạm và không nhấn mạnh. Viên thanh tra liền thay đổi chiến thuật:
“Bà quen biết ông Protheroe à?”
“Phải, tôi quen ông ta.”
“Quen thân chứ?”
Bà ngập ngừng một lúc rồi trả lời:
“Đã mấy năm rồi tôi không gặp ông ta.”
“Bà có quen bà Protheroe không?”
“Không.”
“Xin bà thứ lỗi, nhưng thăm viếng vào giờ ấy thì rất khác thường đấy.”
“Tôi không nghĩ Vậy.”
“Bà nói thế là có ý gì?”
Bà Lestrange trả lời rõ ràng rành mạch:
“Tôi muốn gặp riêng đại tá Protheroe, chứ không muốn gập bà Protheroe hoặc cô Protheroe. Với tôi đó là cách tốt nhất để đạt được mục đích của mình.”
“Vì sao bà không muốn gặp bà Protheroe hoặc cô Protheroe?”
“Đó là việc của tôi, thưa ông thanh tra.”
“Vậy bà từ chối nói thêm à?”
“Đúng vậy.”
Thanh tra Slack đứng lên.
“Bà cẩn thận đấy, đừng tự đẩy mình vào tình huống tồi tệ, thưa bà. Mọi việc giờ xấu — xấu lắm rồi.”
Bà Lestrange cười phá lên. Lẽ ra tôi phải nói trước với Thanh tra Slack rằng đó không phải là loại phụ nữ dễ dàng bị người khác hù dọa.
“Này, đừng bảo là tôi không cảnh báo bà nhé, có thế thôi.” Ông ta cô lấy vẻ đĩnh đạc. “Xin chào phu nhân, bà nhớ cho, chúng tôi nhất định sẽ tìm ra sự thật.”
Ông ta ra về. Bà Lestrange cũng đứng dậy chìa tay ra: “Tôi cũng phải tiễn mục sư thôi — vâng, như thế thì tốt hơn. Mục sư thấy đó, giờ đã muộn để xin lời khuyên. Tôi đã chọn theo cách của mình.”
Bà lặp lại với giọng hầu như tuyệt vọng:
“Tôi đã chọn theo cách của mình.”
Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ - Agatha Christie Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ