Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Chương 14
Mai Lan hỏi, Ái vi đang nhét chiếc áo cuối cùng trong tủ vào vali, nàng quay lại, Mai Lan thấy đôi mắt Ái Vi như một buổi sáng sương mù u uất. Đôi mắt mất vẻ ngây thơ của ngày đầu tiên bà nhìn thấy rồi. Ái Vi hỏi:
- Xong hết rồi bà ạ. Bác trai đâu?
- Ông ấy đến bây giờ.
Mai Lan vừa nói xong thì Đăng bước vào, nụ cười hiền từ nở trên môi ông:
- Còn bức họa của tôi cô bé? Cô đã nhớ bỏ vào vali chưa?
Ái Vi chớp mắt che dấu nỗi cảm xúc của nàng, nàng nhẹ nhàng:
- Cháu quên làm sao đựơc, thưa bác. Nhìn bức họa này dì Thanh và cha cháu chắc là thích lắm.
Đăng nheo mắt:
- Cả Huấn nữa chứ.
Ái Vi cúi đầu nhìn gót giầy:
- Vâng, cả Huấn nữa.
- Hạnh phúc sẽ trở lại với cháu Vi ạ.
- Cháu cũng mong như thế.
- Không còn gì để lại thành phố này nữa nhỉ?
Ái Vi cho một ngón tay lên môi, ánh mắt nàng xa xăm:
- Còn chứ bác.
- Còn cũng phải quên đi.
- Không, chẳng bao giờ cháu quên được cả. Thành phố này đã cho cháu một sức khỏe dồi dào và một tình yêu êm đẹp nhất.
Đăng nhăn mặt:
- Đừng nhắc đến tình yêu nữa cô bé ạ.
Ái Vi tròn mắt:
- Sao lại không nhắc hở bác
- Tình yêu sẽ bay đi khi cháu trở về quê nhà. Đừng để dì Thanh và cha cháu đọc được trong đôi mắt của cô bé ngây thơ một nỗi buồn và sự tiếc nhớ nào cả. Và lúc gặp Huấn, cháu phải quên đi kỷ niệm trong cái chớp mắt duyên dáng để tìm thấy tương lai trước mắt mình.
Ái Vi im lặng. - Biết có quên được không mà quên? Thành phố này kỷ niệm quá đầy, quá nhiều trong trái tim nhỏ bé của nàng. Ái Vi cắn môi, lắc đầu. Mai Lan bảo:
- Thôi, chúng ta đi.
Xách hộ Ái Vi chiếc vali trên tay, Đăng đi sau hai người đàn bà. Tuấn Phi đón họ ở dưới cửa. Ánh mắt chàng thanh niên đượm buồn:
- Cháu đưa hai bác và Ái Vi ra phi trường.
Ái Vi mỉm cười với Phi, nàng đưa mắt nhìn ông bà Nguyễn Đăng, Đăng vui vẻ bắt tay Phi:
- Cậu thật là chu đáo.
Tuấn Phi đưa ba người ra xe. Vợ chồng Nguyễn Đăng ngồi băng dưới. Ái Vi ngồi băng trên với Tuấn Phi. Nàng nghĩ đến Giang Văn với thành phố này, nước mắt cứ chực ứa ra. Tuấn Phi nhìn nàng âu yếm:
- Ái Vi đi, buồn quá.
Ái Vi vuốt tóc cười:
- Rồi cũng có lúc phải ra đi chứ anh. Mùa nghỉ ngơi đã hết rồi.
- Sang năm tôi còn gặp lại Ái Vi ở thành phố này nữa không?
Ái Vi lắc đầu, đôi mắt ngó xa xăm:
- Không còn một dịp nào khác nữa anh ạ.
- Tại sao thế, Vi?
- Tại Ái Vi của hôm nay và Ái Vi của sang năm không còn là một.
- Ái Vi nói như thế nghĩa là...
Ái Vi mỉm cười buồn rầu:
- Vi sẽ lập gia đình.
- Thật thế sao?
- Thật, anh ạ.
Tuấn Phi im lặng, chàng làm như chăm chú lái xe, Ái Vi nhìn miên man ra hai bên đường, thành phố lùi dần trong mắt nàng mất hút. Nàng nghĩ đến một ngày chưa xa lắm, đôi mắt còn ngỡ ngàng và nụ cười còn rụt rè, nàng bước xuống phi trường với nỗi sợ hãi vu vơ. Nàng đã gặp Giang Văn. Vầng trán cao bướng bỉnh và khuôn mặt nhìn nghiêng quyến rũ của chàng đã khiến Ái Vi xao xuyến. Nàng biết đó là tình yêu. Cô bé con tỉnh lẻ thấy lòng rộn ràng trong một thành phố xa lạ, nàng đắm mình vào mơ mộng, và mê đắm trong đợi chờ. Vị hoàng tử của ngày xa xưa đã trở về đánh thức trái tim lạnh lùng của cô bé. Ái Vi đã yêu. Nàng đã biết tình yêu và mê muội quên đi mình đã hứa hôn ở nhà. Cứ như thế, tình yêu như một liều thuốc nhịêm màu, nàng khỏe mạnh và yêu đời như chim sơn ca. Chàng mỗi ngày mỗi đẹp, mỗi quyến rũ...
- Ái Vi.
Tuấn Phi chợt gọi. Ái Vi giật mình, nàng nhìn chàng thanh niên thân mật:
- Anh muốn nói gì với Vi.
Tuấn Phi mỉm cười:
- Muốn nói nhiều lắm nhưng rốt cuộc lại chẳng nói được gì.
Ái Vi ngơ ngác:
- Anh đã chẳng nói chúng mình sẽ xem nhau như bạn đó sao.
Tuấn Phi nheo mắt:
- Một cô bạn thật lạ lùng mà cũng thật đáng yêu. Thảo nào Giang Văn...
Ái Vi chớp mắt:
- Giang Văn đã nói gì hở anh?
- Giang Văn nói Vi là một thiên thần của hạnh phúc.
Ái Vi trầm giọng:
- Giang Văn chỉ muốn đề cao Vi. Luôn luôn Vi muốn Vi thật bình thường.
Tuấn Phi nhìn Ái Vi không chớp mắt:
- Vi đã giúp Giang Văn tìm lại được tuổi trẻ đã mất. Sáng nay, Giang Văn và tôi đã ngồi nói chuyện với nhau. Rất lâu trên đồi thông. Giang Văn nói về Vi cùng kỷ niệm đẹp của hai người. Tôi đã lịm đi vì cảm động. Tình yêu tuyệt diệu quá phải không Vi?
Ái Vi cắn môi:
- Vi quên mất tình yêu rồi, bác Đăng không muốn cho Vi nhắc đến nữa.
Tuấn Phi:
- Vi sẽ quên khi bước chân lên máy baỵ Bây giờ Vi đang còn đi trong thành phố kỷ niệm.
Ái Vi run lên - Thành phố của kỷ niệm, nàng gọi tên Giang Văn thật yếu đuối - Anh đã ra khỏi thành phố kỷ niệm này chưa Giang Văn? Trời ơi, sao định mệnh không cho ta yêu chàng. Không cho chúng mình cùng về chung một chuyến xe như mơ ước của em, hả Giang Văn yêu quí.
Ái Vi đặt bàn tay nàng lên cánh tay Tuấn Phi:
- Bao giờ thì anh sẽ trở về nhà?
- Một vài ngày nữa.
- Thành phố này sẽ buồn hiu nhỉ?
Tuấn Phi mơ màng:
- Có lẽ thế.
Xe đã đến phi trường. Tuấn Phi đậu xe cho mọi người vào phòng đợi. Ái Vi nắm chặt tay Mai Lan, đôi mắt đỏ hoe. Nàng thì thầm:
- Cháu sẽ gặp lại bác chứ, phải không? Bác đừng quên cháu nhé.
Mai Lan vuốt má Ái Vi âu yếm:
- Cô bé đáng yêu của tôi, thế nào chúng ta cũng lại gặp nhau nữa chứ.
Ái Vi hỏi Đăng:
- Bác sẽ có mặt bên cháu trong ngày hôn lễ hở?
Đăng gượng cười:
- Dĩ nhiên bé Vi, trong ngày vui nhất đời của cháu thế nào cũng có mặt Mai Lan bên cạnh dì Thanh trịnh trọng đặt lên đầu cháu tấm voan trắng của cô dâu nhỏ.
- Cám ơn bác.
- Nhưng mà cháu phải vui lên chứ. Hạnh phúc đang chờ đón cháu. Nghe lời bác, kỷ niệm rồi cũng quên đi cô bé ạ.
Ái Vi nói nhỏ:
- Vâng, vâng, cháu sẽ quên.
- Cho bác gởi lời thăm cha cháu và dì Thanh.
Ái Vi nghẹn giọng:
- Cha cháu sẽ cảm động biết chừng nào vì những thương mến hai bác dành cho cháu.
Rồi Ái Vi quay qua Tuấn Phi, nàng siết chặt bàn tay chàng trìu mến:
- Vi sẽ nhớ mãi tình bạn của chúng mình.
Tuấn Phi nắm bàn tay bé nhỏ của Ái Vi trong tay: Với một thoáng hốt hoảng, chàng thấy xót xa nhớ.
- Tôi cũng thế.
Ái Vi chớp mắt:
- Tha lỗi cho Vi nếuVi có làm gì cho anh buồn lòng và cám ơn anh đã tiễn Vi ra đây.
Tuấn Phi nhìn thật lâu trong ánh mắt Ái Vi. Đôi mắt chàng như muốn nói (Em là một người con gái có một tâm hồn đáng quý và anh đã yêu em! Ái Vi ạ. Anh yêu trong thầm lặng và tôn kính. Mãi mãi, anh vẫn nhớ hình bóng em không bao giờ quên được... )
Ái Vi nghe mềm lòng, nàng đã đọc đựơc những lời thì thầm trong ánh mắt Tuấn Phi rồi. Không còn một câu nào tha thiết hơn để an ủi Tuấn Phi. Khuôn mặt nàng dịu lại và ánh mắt cũng trìu mến hơn. Hai bàn tay vẫn siết chặt lấy nhau chưa muốn dứt. Trên đôi môi khô héo của Ái Vi thoáng nở một nụ cười. Nàng nói nhỏ:
- Mong anh tìm được một tình yêu rực rỡ bên Lan Anh.
Tuấn Phi mỉm cười:
- Mong Ái Vi hạnh phúc một đời.
- Cám ơn anh.
- Đừng cám ơn tôi.
- Anh ghét lắm à.
- Có lẽ thế.
- Anh muốn Vi phải nói như thế nào bây giờ.
- Đừng nói gì cả.
Ái Vi cười:
- Anh khó tính kỳ lạ.
Tuấn Phi cũng cười:
- Ái Vi dễ thương kỳ lạ.
Ái Vi thấy vui vui trong giọng nói bướng bỉnh của Tuấn Phi. Nàng trợn mắt:
- Đừng khen Vi như thế.
- Khen như thế nào.
Ái Vi làm một cử chỉ nhí nhảnh:
- Khen bằng một mắt thôi.
Tuấn Phi kêu Lên:
- A! Cô bạn nhỏ của tôi thật giỏi.
- Sao giỏi.
- Ý kiến hay.
Ái Vi dẫu môi:
- Lại nịnh.
- Không, thật mà.
- Sao khen.
Tuấn Phi nói:
- Vậy Ái Vi cám ơn tôi đi.
- Cám ơn như thế nào?
- Cám ơn bằng mắt.
Ái Vi kêu hứ lên. Tuấn Phi phì cười. Ông bà họa sĩ nhìn đôi thanh niên với ánh mắt thương mến. Đăng bảo Tuấn Phi:
- Cậu có duyên lắm rồi đấy.
- Cháu mà duyên với dáng gì hở bác?
- Cậu làm cho cô Ái Vi của tôi cười tươi quá. Từ sáng đến giờ mới thấy cô bé cười đấy nhé.
Ái Vi ngồi sát vào Đăng, nàng nói:
- Tuấn Phi thật là một người bạn tốt bác Đăng ạ.
- Bác đã nói điều ấy với cháu từ sáng mà.
- Cả bác nữa.
Ái Vi cười:
- Hai bác thật là những người thân thiết của cháu, không bao giờ cháu quên được những ngày sống ở đây. Thế nào cháu cũng kể cho dì Thanh của cháu nghe về hai bác và Tuấn Phi, hẳn dì sẽ cảm động ghê lắm vì dì biết cháu không bị lạc lõng ở một thành phố lạ.
Tuấn Phi đứng dậy rời hàng ghế đợi. Máy bay sắp sửa cất cánh. Chàng nói với Ái vi:
- Cô bạn nhỏ thân mến ơi, chúng mình sắp chia tay rồi.
Ái Vi vịn vai Mai Lan đứng dậy. Với chiếc vali nhỏ trên tay, Ái Vi hôn từ biệt mọi người. Nàng dặn Mai Lan:
- Cháu mong bác lắm bác nhé. Nhớ đến với cháu trong ngày hôn lễ.
Mai Lan hôn lên trán Ái Vi dịu dàng:
- Chúc Ái Vi tươi trẻ mãi.
Ái Vi nắm bàn tay Tuấn Phi:
- Cái không phải là ảo mộng, đó là tình bạn của anh đó Tuấn Phi ạ.
Tuấn Phi đưa bàn tay Ái Vi lên môi hôn thật trìu mến. Ái Vi bước nhanh lên máy baỵ Nàng nhìn thấy ông bà Nguyễn Đăng và Tuấn Phi mờ mịt. Trước mặt nàng, hình ảnh Giang Văn rõ ràng đầy quyến rũ. Nước mắt Ái Vi ứa ra. Ngồi dựa bên thành cửa. Nàng nhớ Giang Văn với mái tóc lười chải buông dài xuống dưới gáy với nụ cười bướng bỉnh trong đôi mắt đẹp. Ái Vi nói thầm:
- Giã từ Giang Văn và một tình yêu đẹp.
Nước mắt nàng chảy dài xuống má, long lanh như những giọt nước mưa. Ái Vi không buồn chùi. Cứ thế nàng nhìn thành phố bên dưới mất hút. Nàng đã ở trên cao...
Dung SàiGòn
Nguồn: https://vietmessenger.com/