Reading means borrowing.

Georg Christoph Lichtenberg, Aphorisms

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14
YỂN PHẢI NĂN NỈ hết lời Hạnh mới không gọi cho Uyển đĩa bánh cuốn đầy ắp như của Hạnh. Uyển ngồi uống nước nhìn Hạnh ăn ngon lành, nhanh nhẹn. Uyển bỗng thèm được hồn nhiên như bạn.
Ra khỏi hẻm Casino, Hạnh cằn nhằn Uyển:
- Mày ăn như thế hèn gì ốm nhom là phải.
Bắt chước Thủy, Uyển nói:
- Ốm như tao là mode đẹp và thịnh hành nhất bây giờ đó em ạ.
Và Uyển tiếp:
- Ông Hải với mày… y hệt nhau. Gặp tao đâu là chỉ chê gầy với ốm, nghe hoài phát chán ngấy.
- Chán nhưng mà… thương, phải không?
Hạnh cười. Uyển cười, không trả lời.
Hạnh nhìn Uyển:
- Giờ đi đâu?
Uyển nói:
- Chui vào xi nê. Về nhà giờ này buồn lắm.
Hạnh mắng Uyển:
- Tao cầu cho lão Hải đổi đi xa thành phố này một vài năm để xem mày có chết lên chết xuống không.
- Thôi chứ Hạnh. Mày ác vừa vừa thôi chứ.
- Bao giờ cưới?
- Hết tháng này.
Hạnh nheo mắt:
- Ông Hải chắc lo cuống cuồng nhỉ.Cuối tháng lấy vợ mà giờ này còn lang thang ở cao nguyên xa lắc.
- Mày đừng nhắc, tao khóc bi giờ.
Kéo Uyển ra đường, Hạnh nói:
- Coi Eden nghe không, Rex tao xem rồi.
Uyển kêu:
- Eden tao mới xem với ông Hải tối hôm qua.
Hạnh đề nghị:
- Hay thôi, bỏ mục xi nê đi. Tao với mày đến anh Lâm chơi, ông bà bác tao đi Vũng Tàu chỉ còn mình ông ấy ở nhà.
Uyển do dự một chút rồi tặc lưỡi:
- Thì đi.
Hạnh gọi xe đến Thị Nghè. Nhà bác của Hạnh ở sâu trong ngõ, rộng và sạch sẽ. Căn nhà to lớn như một dinh thự. Có vườn cây, hồ cá, xích đu. Nhà chỉ một tầng không có lầu thật sang trọng. Uyển thích ở nhà như thế, vừa mát mẻ lại vừa dễ chịu.
Hạnh bấm chuông cổng, một lát Lâm chạy ra. Nhìn thấy hai đứa Lâm cười tươi:
- Nghe chông anh lại cứ tưởng thằng bạn trời đánh nào chứ. Ai ngờ hai cô em gái. Bé Uyển, dạo này sao không thấy đến chơi?
Hạnh đẩy Uyển vào trước, lườm Lâm:
- Người ta sắp lấy chồng rồi đó, làm ơn bỏ tiếng bé đi dùm.
Lâm kéo tay Hạnh, cười:
- Khó thế cô nhỏ. Có chồng thì có chồng chứ sao. Uyển bé thì anh cứ gọi là bé, việc gì nào. Phải không bé Uyển?
Uyển cười. Lâm đưa hai đứa vào phòng khách pha nước cam mời. Hạnh liếng thoắng:
- Sáng nay anh có gặp chị Phương không mà “sửa soạn” kỹ thế?
Uyển nhìn bộ pyjama Lâm mặc. Mới, thẳng tắp không một nếp nhăn. Uyển đùa:
- Chắc chị Phương may phải không anh?
- Ừ. Phương may đó.
Hạnh xuýt xoa:
- Đẹp ghê. Anh quả là tốt phước vớ được bà vợ đảm.
- Chắc phải nhờ bà Phương chỉ mới được.
- Tặng chàng?
Hạnh hỏi. Uyển gật gù:
- Ừ!
- Tình tứ thế.
Hạnh bỗng reo lên:
- Ê, anh Hùng đến.
Lâm nheo mắt:
- Thế là thằng nhỏ có quyền thay anh ngồi nhà tiếp các cô.
- Anh đi đâu?
- Đón Phương đến đây chơi.
Hạnh nói:
- Có mục gì hấp dẫn vậy. Cho tụi em ở đến chiều nghe.
Lâm gật:
- Dĩ nhiên. Anh đang định mời các cô mà. Trưa nay các cô làm cơm ăn nhé.
- Bắt tụi này làm bếp à?
- Chính vậy.
Hạnh nhẩy cẫng lên:
- Còn lâu. Em về đây.
Hùng từ ngoài cửa đi vào, oang oang:
- Chết, chết. Đừng về để anh về cho.
Hạnh ngúng nguẩy:
- Anh Hùng vô duyên ghê.
Lâm cười chỉ Hạnh:
- Cô ấy đang phản đối vụ ăn cơm nhà trưa nay đấy.
- Ai bảo bắt tụi em làm bếp.
Hùng ngồi xuống ghế, đôi diện Uyển:
- Yên trí, anh phụ giúp cho. Anh phụ Uyển tráng trứng nghe Uyển.
Uyển đỏ mặt, nhớ đến một lần ăn cơm với bọn Lâm, Hùng, Sơn, Hạnh. Hùng bảo Hùng thích ăn trứng tráng, Uyển bảo Uyển cũng thế. Thế là cả bọn bắt hai người tráng trứng. Hùng đập trứng cho Uyển, chẳng biết anh chàng cho mắm muối thế nào rồi mà Uyển lại tưởng chưa, đổ thêm lần thứ hai nữa. Lúc mang trứng lên, mỗi đứa trong bàn gắp một miếng, Lâm hét to nhất:
- Trứng gì mặn còn hơn trứng muối.
Tưởng Lâm nói đùa Hùng gắp một miếng và cũng kêu lên:
- Thôi chết. Anh đổ mắm nhiều quá.
Uyển nghe xong cười lăn cười bò:
- Uyển tưởng anh chưa bỏ nên Uyển lại đổ thêm.
Cả bọn được dịp cười ngặt nghẹo. Đĩa trứng hôm đó được bạn bè chất đầy lên bát cơm của Hùng và Uyển. Hùng hy sinh ăn dùm Uyển hết cả. Lúc này nghe Hùng nhắc Uyển vẫn còn thấy vui.
Lâm thay quần áo trở ra, dặn Hùng:
- Bọn thằng Sơn, Huy sắp tới đó. Mày ở nhà chia công việc cho mấy con nhỏ, tao đi đón Phương.
Lâm đi khỏi, Hùng hỏi:
- Bây giờ cô nào đi chợ?
Hạnh nheo mắt:
- Chờ chị Phương đến bắt chị ấy đi chợ cho.
Hùng lắc đầu:
- Không được. Hôm nay sinh nhật Lâm phải để Phương ở nhà nấu nướng. Anh đưa Uyển đi chợ nghe.
- Uyển đâu biết mua gì?
- Anh mua cho.
- Anh trả giá nhé.
Hùng gật đầu:
- Yên trí, anh trả giá còn… hơn đàn bà, làm sao hớ nổi.
Vừa lúc đó Huy và Sơn đến. Trong xe thấp thoáng bóng hồng. Mọi người nhìn ra. Hạnh kêu:
- Tưởng ai, con bé Thảo.
- Bồ thằng Huy đấy.
- Còn bồ ông Hùng, ông Sơn dâu.
Uyển hỏi. Hùng lắc đầu:
- Anh với thằng Sơn là hai trẻ mồ côi nặng.
Hạnh đứng giữa cửa, chờ Thảo vào. Hạnh hỏi:
- Ê Thảo. Nhớ tui không bồ?
Thảo cười:
- Nhỏ Hạnh, ai còn lạ gì. Mày đến với ai thế?
- Bạn.
Sơn nắm tóc Hạnh day day đùa:
- Cô càng ngày càng hỗn láo nhe chưa? Hôm nọ gặp anh ngoài đường, anh gọi tại sao không dừng lại?
Hạnh dấu môi:
- Ai bảo anh ngồi với một lũ con trai nham nhở làm gì?
- Anh chưa mách Lâm về tội lang thang phố phường một mình của cô đâu đấy.
Hùng đi ra, ồn ào:
- Đưa chìa khóa xe đây để tao chở Uyển đi chợ.
Sơn reo to:
- Có Uyển nữa à. Lâu quá mới lại gặp Uyển. Tu ở đâu kỹ thế?
- Ở nhà, anh ạ.
Sơn cười:
- Cho tao theo đi chợ với. Gì chớ cãi với hàng tôm, hàng cá thì tao nhất.
Uyển lè lưỡi:
- Eo ơi.
Hạnh đứng giữa nhà kêu lên nhõng nhẽo:
- Đi hết để mình em ở nhà sao?
Sơn vẫy Hạnh:
- Đi luôn.
Huy, Thảo chận ngang:
- Tụi tôi đến đây không phải là giữ nhà cho quý vị xách xe đi du dương đâu nhé.
Hùng hất hàm:
- Hai ông bà chịu khó chờ “vợ chồng” thằng Lâm về phân chia công việc. Tụi tao đi chút xíu về liền.
Hùng dành lái xe, đẩy Sơn với Hạnh xuống băng dưới, Uyển ngồi bên Hùng. Hạnh đòi đến Nguyễn Huệ mua tặng Lâm bó hoa và mua bánh ngọt. Hùng mở cửa xe, Hạnh kéo theo cả Sơn. Con nhỏ nói:
- Mỗi ông phụ trách một mục chi tiền.
Anh Sơn theo Hạnh, Hùng theo Uyển để chi tiền chợ cho nó.
Sơn xuống theo Hạnh, nhăn nhó:
- Biết thế ở nhà với vợ chồng thằng Huy cho nhẹ nhõm tấm thân.
Hạnh nhéo thật đau trên cánh tay Sơn, anh chàng la oai oái giữa phố. Uyển ngồi trong xe thò đầu ra mắng:
- Đừng làm hề, dị lắm.
Sơn chỉ tay vào xe:
- Đi chợ nhanh nhanh dùm. Hẹn một tiếng nữa đón tụi tôi ở đây nghe.
Hùng đưa Uyển đến chợ Sàigòn, len lỏi qua hàng thịt, hàng cá. Thiên hạ trố mắt nhìn hai đứa. một bà bán cam vọt miệng khơi khơi:
- Vợ chồng mới cưới có khác. Đi chợ cũng dắt díu nhau đi.
Uyển ngượng tái tê, liên tưởng tới Hải ở một nơi xa xôi diệu vợi. Không biết Hải có nhớ Uyển không và có tưởng tượng nổi Uyển đang vui đùa như thế này không nhỉ.
Uyển miên man nghĩ tới Hải, bỏ Hùng một quãng ngắn. Hùng bước lên, nắm cánh tay Uyển, giật khẽ:
- Uyển nghe bà hàng cam nói gì không?
Uyển cười thầm, anh chàng kể ra cũng lém vặt ghê đấy chứ. Uyển giả vờ lắc đầu. Hùng tỉnh bơ nhắc lại câu nói, xong anh chàng cười tủm tỉm:
- Kể ra tụi mình cũng giống… chứ nhỉ?
Uyển cười tỉnh bơ:
- Đừng tưởng tượng.
Và giục:
- Mua gì mua đi ông.
- Mua gì bây giờ?
Uyển kêu:
- Uyển đã bảo không biết mua thứ gì hết mà.
- Anh cũng thế.
Hai đứa cứ đùn, cứ đẩy cho nhau. Hùng kéo Uyển đi ngang hàng trái cây. Đang lúc khát nước, nhìn những trái dưa hấu quyến rũ, Hùng đề nghị mua dưa hấu.
Uyển cười khì khì:
- Đi chợ để mua… dưa hấu hả?
Hùng bướng bỉnh:
- Kệ. Mua dưa cái đã.
Hùng hỏi:
- Bao nhiêu một quả dưa thế bà?
Bà bán hàng nhìn Hùng rồi nhìn Uyển đánh giá món hàng sắp bán cho khách:
- Năm trăm đó cậu. Dưa ngọt lắm. Tôi bao giá. Cô cậu mua xong tôi bổ ra, trắng không lấy tiền.
Hùng nhìn Uyển:
- Phải giá đó không Uyển?
Uyển đẩy tay Hùng:
- Bà ấy nói thách đó. Hùng trả giá đi.
- Nói thách nhiều hay ít?
- Uyển chưa mua bao giờ nhưng nghe mẹ bảo mấy bà bán hàng ở chợ Sàigòn nói thách ghê lắm.
Hùng lại đẩy:
- Vậy. Uyển trả giá luôn đi.
- Thôi. Hùng tuyên bố trả giá cừ lắm mà.
Bị khích, Hùng trả một tiếng:
- Hai trăm nghe bà?
Bà bán dưa sa sầm nét mặt, nhìn Hùng lạnh lùng.
- Không có giá đó đâu cậu ơi.
- Thôi ba trăm vậy.
Mấy người khách mua hàng đứng bên cạnh nhìn hai người bằng đôi mắt tò mò. Uyển kéo Hùng đi:
- Không bán thì thôi, đi Hùng.
Vừa dợm bước bà bán dưa đã gọi giật:
- Này cậu. Để mở hàng cho cô cậu đó.
Hùng loay hoay chọn hai trái to và nặng. Thấy chàng hai tay ôm hai trái dưa nặng nề, Uyển tội nghiệp bảo:
- Đưa Uyển ôm một quả.
Hùng lắc đầu:
- Không sao. Thấy anh trả giá cừ chưa?
- Hớ rồi đó, ông ạ.
- Kệ. Hớ, nhưng mua được thì thôi.
Đem hai trái dưa để trong xe, Hùng bảo:
- Còn mục ăn uống nữa, mua gì bây giờ.
- Uyển không biết.
- Thôi ra chợ Cũ mua gà vậy.
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo