Love is as much of an object as an obsession, everybody wants it, everybody seeks it, but few ever achieve it, those who do will cherish it, be lost in it, and among all, never… never forget it.

Curtis Judalet

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 14
HỦY KÉO TAY HOÀNG LAN:
- Nhìn kìa Lan, khung trời bên ngoài đẹp quá.
Hoàng Lan nhìn ra. Khung cửa sổ đóng khung một khoảng trời xanh biếc trên những ngọn cây. Những cành lá mơn mởn xanh tươi tràn sức sống, nhẹ nhàng rung động theo làn gió thoảng. Xa xa, mái ngói đỏ quen thuộc của mấy năm ngồi nhìn trên ghế tỏa ra một cuốn hút như có linh hồn.
Hoàng Lan gật đầu:
- Ừ, đẹp quá.
Thủy rủ:
- Xuống đường đi.
Hai đứa dắt tay nhau trên hành lang qua những cửa lớp mở rộng vắng lặng không một bóng người. Sau giờ học cuối cùng, bạn bè ra về hết, Thủy rủ Hoàng Lan ở lại. Những tháng cuối niên học đứa nào cũng lo lắng đến gầy ốm cả người vì ngày thi kề cận sau lưng. Hoàng Lan và Thủy hay ở lại buổi trưa, ăn bánh mì thay cơm để học ôn bài vở. Những buổi chiều không đi học thêm Anh văn, hai đứa lại rủ nhau đến thư viện nghiền ngẫm chồng sách vở dầy đặc chữ. Một đôi lúc thoáng chán ngán, nhưng cuối cùng Hoàng Lan lại cảm thấy yêu sách vở, yêu chữ nghĩa như những năm đầu bước chân vào trường Trung Học.
Thúy chợt nói:
- Cứ nghĩ tới ngày xa mái trường này tao lại thấy buồn muốn khóc.
- Bẩy năm dài mà cũng thật mau mày nhỉ.
- Mình sắp già.
- Sắp hết ngây thơ.
Thúy rùng mình:
- Tao thấy sợ hãi sao đó.
Tiếng guốc gõ lóc cóc trên những nấc thang, nghe thật cô đơn, thật buồn. Hoàng Lan thấy dội vang trong lòng những âm thanh nức nở, than van tựa hồ thương tiếc những ngày vàng.
Đôi bạn nắm chặt tay nhau bước qua cổng. Những hàng quà vẫn đậu đầy bên kia đường, chờ đợi đàn học sinh buổi chiều đến. Từ bao ngày tháng trước đã có những người bán hàng đó và bây giờ vẫn họ. Không có gì đổi thay, không có gì khác lạ, vậy mà Hoàng Lan thấy như đã đổi thay tất cả, ngay cả lòng mình. Tỷ như một sáng thức dậy soi gương, bắt gặp nếp nhăn trên trán, bắt gặp thời gian đọng trên đuôi mắt, khoé môi. Một tiếng than dài trong sâu thẳm tâm hồn:
- Tôi già rồi.
Và buồn muốn khóc. Như vậy là thời gian đã qua đi thật nhiều, thật vội và hằn in dấu vết trên đường của nó bước qua, tàn nhẫn vô tình.
Thủy quay sang Lan:
- Ăn gì không?
Hoàng Lan lắc đầu. Thủy rủ:
- Ra chỗ mọi lần ngồi nhé.
Hoàng Lan không đáp, bước theo bạn. Nàng ngồi xuống lề đường, ôm chiếc cặp xinh trong lòng mà cảm thấy như ôm niềm vui đời mình gọn trên tay.
Thủy rút cuốn Sinh vật ra:
- Tiếp tục học thôi chứ.
Hoàng Lan ngao ngán:
- Tự dưng tao thấy chán.
- Chán học?
- Có lẽ vậy, ít ra là lúc này.
- Có gì thế?
Hoàng Lan lắc đầu:
- Không. Nhưng tao thấy chữ không chịu vô.
Thủy nhếch mép:
- Tao còn chán hơn. Thông minh như mày cũng đỡ, có lỡ lười một tí còn được bù trừ. Chứ như tao, không chăm là mù mịt …
- Tao chẳng tin tao.
- Ví dụ tụi mình đậu, lên Đại Học mày sướng. Tao chưa chắc đã được học thêm.
Hoàng Lan ngạc nhiên:
- Mày bỏ học à?
- Có lẽ thế. Tao đi làm, mình mẹ tao cáng đáng cả gia đình, lo không nổi.
- Cố gắng tìm cách học thêm đi mày. Uổng chết.
- Đường Đại Học cũng dài quá.
Hoàng Lan công nhận:
- Ừ, dài thật. Nhiều lúc tao bỗng có ý nghĩ cố gắng lắm thì tao cũng chỉ học được vài năm rồi bỏ ngang, không thể theo đuổi tới nơi tới chốn.
- Tại sao mày lại có ý nghĩ đó?
- Không biết nữa. Nhưng tao tin thế. Một đôi lần tao nói với bà Nga như vậy, bà ấy lại đốc tao: nếu biết thế thì bỏ học quách ngay bây giờ cho sớm, đi làm kiếm tiền tự nuôi thân để đỡ gánh nặng cho gia đình.
Thủy cười:
- Bà Nga thực tế nhỉ.
- Bà ấy tự làm gương cho tao soi mà. Nhưng tao không đồng ý, còn quyến luyến thầy bạn, trường lớp nên chưa dứt áo bỏ trường mà đi được.
- Có bỏ học cũng chả biết làm gì. Ai cần đến cái thứ dở dở ương ương như mình.
- Chỉ có … lấy chồng. Bà Nga bảo kiếm việc làm rồi chờ người đến rước.
- Lấy chồng cũng khó. Bọn con trai bây giờ khôn thấy mồ, chỉ muốn cặp bồ chứ ít tên nào chịu cưới hỏi đàng hoàng. Chúng nó sợ trách nhiệm.
- Và vì tham lam.
Đôi mắt Thủy chợt xa xăm, Hoàng Lan nhìn thấy trong mắt Thủy một gợn mây xám:
- Tiếc cái, Hào nghèo quá. Một trở ngại lớn cho cả hai đứa tao. Đó cũng là một lý do khiến ta có ý định không vào Đại Học, để đi làm.
- Đi làm để dành dụm tiền giúp chàng cưới vợ.
- Có lẽ vậy.
Cả hai cùng cười. Thủy chợt nói:
- Chuyện mày ra sao?
Hoàng Lan chậm chạp:
- Chả có gì.
- Khanh thi chưa?
- Rồi.
-Kết quả?
- Chưa.
- Chắc sắp tính tới phải không?
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường