Love is the hardest habit to break, and the most difficult to satisfy.

Drew Marrymore

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13
abrina bận nhiều việc trong mấy tuần tiếp theo. Cô chăm sóc bố, giúp ông lên hồi phục tinh thần. Candy không giúp gì được như lòng cô mong muốn. Candy dễ chán nản, mất định hướng và vẫn buồn vì việc mẹ mất nên không giúp Sabrina được việc gì hết. Vả lại Candy còn trẻ, cô xem Sabrina như người mẹ lo cho mình. Sabrina làm mọi việc, nhưng nhiều khi cô cảm thấy mệt mỏi.
Sau khi ký hợp đồng thuê nhà xong, họ xem lại ngôi nhà để quyết định giữ lại đồ đạc gì. Đồ đạc trong ngôi nhà thuê có nhiều thứ mà cả hai chị em thấy đẹp, muốn giữ lại. Chị giúp Candy cho thuê căn hộ trên sân thượng. Căn hộ được thông báo cho thuê ba ngày thì có người thuê với giá rất cao. Candy dùng tiền này để góp vào tiền thuê nhà mới, còn Sabrina đã thanh toán xong hợp đồng thuê nhà cũ, chịu bồi thường một ít nhưng không đáng kể. Chị đã bán một số đồ đạc, một số dùng cho ngôi nhà mới còn lại bao nhiêu thì cất vào kho. Candy cho thuê căn hộ với đồ đạc trong nhà luôn, cho nên cô không có gì đem đến nhà mới. Sabrina nói phải dọn nhà vào đúng ngày 1 tháng 8. Hàng ngày, ngoài rất nhiều cuộc điện thoại phải gọi, Sabrina lại tranh thủ thời gian đến thăm Annie. Cuối cùng, Annie bằng lòng dọn đến ở với các chị em. Sau lần thứ hai gặp bác sĩ Steinberg, Annie nói với cả hai chị em rằng nếu họ xem cô như một em bé, khiến cô cảm thấy mình vô dụng thì cô sẽ dọn đi ngay. Cả Sabrina và Candy đều đồng ý, họ nói họ sẽ tôn trọng cô và đợi khi nào cô nhờ mới giúp, trừ khi cô ngã.
Vào tuần thứ ba của tháng bảy Annie được xuất viện, cả ba chị em đều vui vẻ về ngôi nhà mới thuê và sống với nhau, mặc dù việc đi lại không được tiện lắm.
Những ngày đầu về lại nhà bố với Annie rất khó khăn. Việc không có mẹ ở đấy đối với cô mới mẻ hơn các chị em khác. Các chị em của cô đã sống không có mẹ ba tuần rồi. Còn đối với Annie, việc này còn mới quá. Cô biết rõ ngôi nhà, nên có thể đi lại một cách dễ dàng, nhưng ở phòng nào cô cũng đợi nghe giọng mẹ. Cô đi đến các tủ áo quần của mẹ, lấy tay sờ vào áo quần của bà và úp mặt vào chúng. Cô hít hương thơm trong áo quần của mẹ, và cảm thấy như bà đang đứng ở trong phòng. Nhiều lúc cô thấy giận mình khi nhớ lại lần cuối cùng thấy bà lái xe, rồi bà mất tay lái và văng ra khỏi xe. Nhớ lại chuyện đó, Annie rất đau khổ, cô đã kể chuyện này với bác sĩ Steinberg khi bà đến thăm cô. Cô không thể xua đuổi hình ảnh ấy ra khỏi trí nhớ, vì luôn nghĩ rằng đáng ra cô phải làm cái gì để ngăn chuyện ấy, nhưng đã không có kịp để làm. Đêm ngủ, cô thường nằm mơ về vụ tai nạn. Rồi chuyện mất Charlie sau khi tai nạn xảy ra, lại còn làm cho cô đau đớn thêm. Dù sao, cô thấy việc đi New York chứ không đi Florence là chuyện may cho cô. Cô cần bắt đầu lại cuộc đời. Và bố cô bằng lòng không trả căn hộ cô thuê ở bên Ý.
Chương trình chữa trị cho Annie sau khi cô xuất viện hoàn toàn không có gì phức tạp, ông bác sĩ nhãn khoa đã trình bày cho Sabrina rõ. Sabrina bắt đầu cảm thấy mình như mẹ Annie hơn là chị. Bây giờ cô cảm thấy mình có trách nhiệm với Annie và Candy vì họ còn quá trẻ và nhiều khi thiếu tinh thần trách nhiệm. Còn bố họ thì càng lúc càng bất lực. Ông để mất đồ đạc, làm vỡ các thứ, cắt đứt tay và không nhớ đồ đạc để ở đâu. Tệ hơn ông còn không biết ai với ai nữa. Sabrina gọi cho Tammy biết việc nhà, cô nói chắc mẹ họ đã làm hết cho bố, trừ việc mớm thức ăn thôi. Ông hoàn toàn được chiều chuộng, che chở, nâng niu. Bà là người vợ tuyệt vời và Sabrina sẽ không làm được như thế. Cô buộc ông phải tự làm một số việc, nhưng thành công rất ít. Ông kêu ca luôn mồm. Thật khó hiểu, nhưng Sabrina cố làm hết sức mình để giúp bố.
Bác sĩ của Annie muốn cô tiếp tục chụp não bằng máy chụp cắt lớp CT, và yêu cầu cô phải đi học ở trường dành cho người mù ở New York trong sáu tháng. Ông ta nói với cô và Sabrina rằng, theo học như thế Annie mới có thể sống tự lập được, và đây là mục đích tối hậu của họ. Sau khi nghe ông ta nói thế, Annie đã buồn rầu trong nhiều ngày, cô đi quanh nhà bố mẹ với vẻ chán nản, rầu rĩ. Cô có chiếc gậy trắng nhưng không dùng, vì đã quen thuộc mọi nơi. Nếu không có ai di chuyển, thay đổi đồ đạc, cô có thể tự mình đi lại trong nhà một cách thoải mái. Một hôm, Candy để chiếc ghế bành ra khỏi vị trí cũ ở trong phòng ăn, Annie đi vào và vấp phải cái ghế, ngã sấp xuống nền nhà. Candy giúp cô đứng dậy, miệng xin lỗi rối rít.
- Em thật bê bối! - Annie nổi giận nói với Candy, nhưng cô buồn cho số phận hơn giận em gái.
- Em... xin lỗi... Em không có ý làm thế. - Khi còn nhỏ, Candy thường nói như thế, và bây giờ vẫn vậy. Đối với cô, làm gì mà không có ý xấu thì không đáng trách.
Annie quyết định tắm một mình, cô cấm không cho các chị em vào phòng tắm, mặc dù trước đây cô thường để cho họ vào, và các chị em cô cũng vậy. Bố họ rất thận trọng khi vào phòng tắm. Ông luôn mặc áo khoác dài, và mẹ họ cũng vậy, nhưng các cô thì cứ tự nhiên vào các phòng tắm của nhau, tìm máy sấy tóc, kẹp tóc, dụng cụ làm móng tay, tất, áo ngực và thường không mặc áo quần gì. Bây giờ Annie vào phòng tắm mặc áo quần đầy đủ, khóa cửa phòng. Cô về nhà đã hai ngày, bồn tắm nước đầy tràn chảy ra ngoài. Khi Sabrina thấy nước chảy qua ngọn đèn chùm ở phòng ăn nằm bên dưới phòng tắm của Annie, cô liền chạy lên lầu, đấm cửa phòng Annie. Cuối cùng, Annie phải mở cửa cho Sabrina vào. Nước ngập trong phòng đến năm phân, Sabrina bèn khóa nước bồn tắm cho cô.
- Chuyện này không xong rồi, - Sabrina bình tĩnh nói. - Chị biết em không muốn, nhưng em cần người giúp đỡ. Em phải học một vài cách để sử dụng đồ đạc, nếu không, em sẽ làm hỏng công việc, khiến mọi người trong nhà nổi điên hết. Em cần chị giúp gì không? - Sabrina vừa lau chùi phòng tắm vừa nói.
- Cần chị để em một mình! - Annie hét lớn.
- Tốt, - Sabrina giận dữ đáp, đi ra khỏi phòng để cho Annie khóa cửa. Cuối cùng, cô phải gọi người thợ điện, gọi công ty vệ sinh thảm đến sấy thảm, và thuê người đến sửa chữa các chỗ hư hỏng. Annie giận cả chị và mình. Phải xảy ra thêm hai vụ lủng củng nữa Annie mới đồng ý nghĩ đến chuyện đi học trường mù vào tháng chín, để có thể hòa nhập với cộng đồng. Annie cứ nghĩ rằng chuyện khó khăn này chỉ là việc nhất thời, rồi cô sẽ tự mình xoay xở được. Bây giờ cô thấy không thể làm được. Mọi người cũng đều biết rõ như vậy, nên việc cô giận họ là chuyện rất vớ vẩn. Họ thấy cô không còn là người như trước nữa. Thậm chí, cô không để cho Sabrina hay Candy giúp cô chải tóc, gội đầu. Đến tuần thứ hai khi cô về nhà, cô hoàn toàn bất lực, tự mình gây khổ cho mình. Kết quả rất tai hại, và một hôm Sabrina thấy cô ngồi bệt giữa nền nhà trong phòng, khóc nức nở, mái tóc đỏ dài rối bù quanh mặt. Cô có vẻ như bị ai hành hung, và khi Sabrina thấy vậy, chị bèn đến ôm cô vào lòng, và cả hai chị em đều khóc.
Annie gục đầu lên vai chị, vừa khóc vừa nói:
- Thôi được... chị... em không thể làm được... em ghét cảnh mù lòa... em sẽ đi học... nhưng em không muốn chó dẫn đường.
- Em không cần phải có chó. - Nhưng rõ ràng Annie cần người giúp đỡ. Bố cô thấy họ suy sụp tinh thần, ông cũng rất đau đớn. Ông cảm thấy bất lực khi nhìn cô vấp ngã, rót cà phê nóng lên tay, hay làm đổ thức ăn như trẻ con hai tuổi.
- Con không thể làm gì cho nó ư? - Ông hỏi Sabrina, vẻ khổ sở.
- Con đang cố gắng, - cô đáp, cố kiềm chế để khỏi nặng lời với bố. Chị gọi cho Tammy mỗi ngày đến năm sáu lần. Tammy cảm thấy có lỗi vì đã bỏ họ ra đi, nhưng hiện cô vẫn chưa tìm ra người để thay thế nữ diễn viên đang có thai. Cuộc sống của cô rối bù như mớ bòng bong, cô cảm thấy như mình đã để cho gia đình xuống dốc khi ở L.A. Người nào cũng có nỗi khổ riêng tùy theo hoàn cảnh của mình, và Annie là người khổ nhất.
Cuối cùng, Annie chịu để cho Candy chải tóc. Cô lúng túng không chịu đến tiệm uốn tóc để cho họ gội đầu, sấy tóc. Cô không muốn họ thấy cô sống trong cảnh mù lòa, tóc tai như được cắt bằng dao. Cô đã dùng kéo ở bàn làm việc của mẹ để cắt tóc. Tóc của cô rất đẹp, mượt mà, dài như tóc Candy, chỉ khác là tóc cô màu đỏ gạch, còn tóc Candy màu vàng.
Ngày hôm sau, Candy làm tóc cho Annie. Hai người ngồi bệt trên nền nhà, và khi làm xong, Candy nói:
- Tốt rồi, em đã làm cho chị kiểu tóc mới rất đẹp. - Trước đó, Annie trông có vẻ như mới ở tù ra với mái tóc bờm xờm, sợi ngắn, sợi dài, lộn xộn, bê bối. - Em làm tóc rất đẹp, - Candy nói với chị. - Có nhiều người mẫu trước khi ra trường quay, nhà tạo mẫu đã làm tóc họ như đồ điên, sau đó em phải gội và sửa lại cho họ. Nhưng trường hợp của chị thì tuyệt hơn, - Candy nói tiếp với giọng vui vẻ. - Vì chị không thấy em làm gì, cho nên nếu em làm không đẹp lắm, chắc chị cũng không buồn. - Nghe cô em nói, Annie bật cười. Cô ngồi ngoan ngoãn, để yên cho Candy sấy, gội, chải, ngắm nghía, sửa chữa. Khi Candy làm xong, trông Annie rất dễ thương. Mái tóc màu đồng óng ánh làm nổi bật cặp mắt màu xanh lục của cô. Candy đang ngắm nghía tác phẩm của mình thì Sabrina bước vào phòng, thấy tóc vương vãi khắp nơi. Căn phòng lộn xộn, nhưng Annie có vẻ xinh đẹp hơn, như thể vừa đi tiệm uốn tóc sang trọng ở London hay Paris để làm tóc cho hợp thời trang.
- Trời đất! - Sabrina thốt lên. Chị đứng ở ngưỡng cửa, kinh ngạc trước tài làm tóc của Candy. Nói chung đây là nghề của cô nên cô phải làm tóc cho hợp mốt, hấp dẫn. Từ trước đến giờ chị mới thấy kiểu tóc đẹp như thế này. - Annie, em đẹp quá! Em hoàn toàn khác lạ. Nếu Candy còn làm nghề người mẫu thì nó còn có dịp làm tóc hợp thời cho em. Này Candy, em có thể mở phòng uốn tóc được rồi. Ngày nào đấy, em có thể làm tóc cho chị.
- Trông em được không? - Annie hỏi. Để cho Candy cắt tóc như vậy, Annie đã có dấu hiệu tin tưởng cô em gái. Cô không biết việc cô tự làm vì giận dữ có kết quả tai hại. Và Candy đã làm thay đổi mái tóc của cô một cách tài tình, kỳ diệu. Mái tóc bây giờ trông trẻ trung, sinh động giống như chủ nhân vậy. Thật vậy, Annie bây giờ trông xinh đẹp hơn khi cô để tóc dài thẳng. Candy thường nói, mái tóc làm cho chị trông có vẻ kỳ dị, và Annie thường bím tóc thành đuôi sam. Chỉ trong nửa giờ Annie đã biến thành nữ diễn viên nhờ đôi bàn tay khéo léo của Candy.
- Trông em bây giờ đẹp hơn trước nhiều, - Sabrina nói. - Giống như hình đăng ở trang bìa tờ Vogue vậy. Cô em út của chúng ta có tài làm tóc thật. Tất cả chúng ta hình như đều có tài bẩm sinh. Chị có tài làm nghề giúp việc. Này các em, nói đến chuyện này chị nhớ ra rồi, chúng ta sẽ chơi trò mở tiệm uốn tóc được không? - Lúc nhỏ họ đã chơi trò này, họ làm tóc và sửa móng tay móng chân cho nhau, khiến nhà cửa trở nên bê bối, lộn xộn. - Chúng ta sẽ mở tiệm ngay trong phòng tắm, được không? Chị xin nhắc các em nhớ rằng tuần này Hannah nghỉ việc, phần vệ sinh thuộc về chị. Vậy xin các em...
- Ối trời... - Candy thốt lên, vẻ bối rối ra mặt. Cô không nhận thấy căn phòng quá dơ. Bao giờ cũng vậy, cô thường quen ỷ lại người khác, để họ dọn dẹp khi cô chụp ảnh trình diễn hay cả lúc cô ở nhà. Vì thế cô không để ý đến việc đã làm bẩn nhà cửa. - Xin lỗi, Sabrina. Em sẽ quét dọn căn phòng.
- Xin lỗi, - Annie nói thêm. Cô ước chi mình có thể giúp em dọn dẹp, nhưng cô không làm sao thấy tóc hay ngửi ra tóc, nên không thể dọn sạch tóc được.
- Đừng bận tâm việc này, - Sabrina đáp lời Annie. - Em có thể làm việc khác giúp chị. Em có thể giúp bố bỏ đĩa dơ vào máy rửa. Chắc thị lực của bố cũng yếu, bố thường bỏ cả đĩa còn thức ăn vào máy. Máy rửa chỉ làm cho thức ăn dính chặt vào đĩa và muỗng nĩa mà thôi. Chị nghĩ nếu mẹ còn sống sẽ không bao giờ để cho bố làm việc này đâu.
- Em xuống lầu đây, - Annie nói, đứng dậy và sờ soạng đi ra cửa. Sabrina nhắc lại rằng Annie trông rất đẹp nhờ mái tóc Candy vừa làm.
Hai mươi phút sau, Sabrina thấy Annie và bố ở trong bếp. Annie sờ biết đĩa nào còn dính thức ăn, bèn tráng sạch mới cho vào máy rửa. Cô làm việc này tốt hơn bố, bố họ tuy không mù, nhưng vì được nuông chiều quá nênchẳng làm được trò trống gì cả. Ông còn sững sờ, lạc lõng vì vợ chết. Ông bố mạnh mẽ, khôn ngoan mà tất cả con cái đều trông chờ nay đã biến mất, thay vào đó là một ông già yếu đuối, hay lo sợ và khóc. Sabrina đề nghị tìm cho ông một bác sĩ tâm thần, ông từ chối, nhưng ông cần có một người như bác sĩ của Annie. Vị bác sĩ này rất được cô yêu thích.
Sabrina để cho Annie chăm sóc bố, cô cùng Candy vào thành phố để chuẩn bị dọn nhà. Annie đã đến thăm nhà mới, cô sờ soạng tìm đường đi quanh nhà. Cô nói thích phòng của mình, mặc dù không thấy. Cô thích có không gian riêng, nói rằng căn phòng vừa phải và vui sướng vì bên kia hành lang là phòng của Candy, để khi cần có người giúp đỡ cô sẽ gọi cho dễ. Nhưng cô không muốn ai giúp trừ khi cô yêu cầu. Cô đã nói rõ như thế. Cô thường gặp nhiều chuyện khó xử, nhưng đã cố hết sức tự mình giải quyết, có lúc thành công, có lúc không, những khi ấy cô đâm ra cáu kỉnh rồi khóc. Dạo này sống với cô rất mệt, nhưng cô cáu kỉnh là vì có lý do chính đáng. Sabrina hy vọng khi Annie đi học cô sẽ thay đổi thái độ và dễ chịu hơn. Vì bố họ xuống tinh thần do việc vợ chết gây nên và Annie tức giận vì chịu cảnh mù lòa, nên không khí trong nhà rất căng thẳng, buồn bã. Sabrina nhận thấy Candy ăn càng ngày càng ít. Cô biếng ăn từ ngày mẹ mất. Người duy nhất mà Sabrina có thể nói chuyện thoải mái là Chris. Anh kiên nhẫn như một vị thánh, nhưng lại quá bận việc. Sabrina cảm thấy như mình bị phân thân, vừa chăm sóc bố và các em lại vừa lo tổ chức công việc dọn nhà, nhất là bây giờ cô đã đi làm trở lại.
Một đêm, Chris lo lắng hỏi Sabrina: - Em khỏe chứ?
- Họ đang ở tại căn hộ cũ của cô, cô nói quá mệt không ăn nổi. Sabrina chỉ uống lon bia thay bữa, không ăn gì, mà bình thường cô ít khi uống.
- Em quá mệt, - chị đáp, gối đầu vào lòng anh. Anh đang xem tivi chiếu trận bóng bầu dục trong khi cô cho sách vào túi. Ba ngày nữa họ sẽ dọn đến nhà mới thuê, và hiện thành phố đang trải qua cơn nóng bức kinh khủng, máy điều hòa của cô không làm bớt nóng được. Sau mấy giờ dọn dẹp sách vở, Sabrina cảm thấy quá nóng, mệt và hôi hám. - Em cảm thấy như mình phải lo cho một nửa thiên hạ. Em không biết dừng ở đâu. Bố em càng ngày càng tệ, thậm chí không buộc nổi dây giày. Ông không chịu đi làm trở lại. Candy có vẻ như mới ở trại Auschwitz về, còn Annie rất dễ cắt vào tay khi cắt bánh mì, nó không chịu để ai cắt giúp. Không ai chịu sửa soạn để dọn nhà ngoại trừ em. - Anh thấy Sabrina quá ngao ngán, gần muốn khóc.
- Có lẽ khi Annie đi học ở trường mù mọi việc sẽ khá hơn. - Chris nói để động viện Sabrina, nhưng anh thấy lời cô nói rất đúng. Ở trong nhà cô, cô mới thấy mình quá mệt. Chị gánh trọng trách khá lớn nên chịu khổ nhiều hơn ai hết. Anh cảm thấy mình bất lực, muốn giúp cô nhưng không biết làm sao, nên chỉ làm những gì có thể làm được.
- Có lẽ thế. Nếu con bé chịu đến trường, cố học tập, thì mọi việc có lẽ tốt hơn. - Sabrina nói và thở dài. - Annie muốn tự mình làm mọi thứ, nhưng có một số việc nó không thể làm được. Khi làm không được, nó nổi điên, ném đồ đạc lung tung, thường ném vào cả em nữa. Em cảm thấy tất cả chúng ta đều cần bác sĩ tâm thần giỏi.
- Có lẽ ý kiến của em đúng. Còn về phần Candy, chúng ta sẽ làm gì? - Sabrina phải làm nhiều việc, như thể họ là con của cô, đều dựa vào mình cô. Do đó cô càng phục mẹ hơn, vì bà đã nuôi bốn người con, chăm sóc chồng như thể ông là đứa con thứ năm của bà. Sabrina tự hỏi làm sao bà có thể chăm sóc cho xuể. Nhưng khi con cái khôn lớn, bà không làm gì nữa. Sabrina làm việc ở công ty luật, dọn đến nhà mới, rồi đi đi về về từ nhà ở thành phố đến Connecticut, động viên tinh thần mọi người, trừ mình.
- Về phần Candy, em chịu. Khi còn nhỏ, nó thường phải gặp bác sĩ để chữa bệnh biếng ăn. Nó có đỡ một thời gian, không nhiều nhưng khá hơn. Bây giờ nó lại không chịu ăn nữa. Em đoán từ khi mẹ qua đời, nó đã sút đến hai ký, có thể bốn ký. Nhưng Candy đã 21 tuổi rồi, nếu nó không muốn đi bác sĩ, em không bắt buộc được. Khi em nói đến chuyện này, nó thường nổi điên. Điều nguy hiểm là nó sẽ thành người vô sinh, sẽ rụng răng rụng tóc, hay tệ hơn là sẽ bị đau tim rồi tử vong. Bệnh biếng ăn không phải khó chữa. Nhưng Candy không nghe lời em. Nó nói không muốn có con, còn tóc thì có tóc giả, đeo vào là đẹp ngay, còn sức khỏe thì không lo, vì hiện sức khỏe nó rất tốt. Nhưng ngày nào đó, bệnh biếng ăn sẽ có tác hại đến sức khỏe, Candy sẽ phải vào bệnh viện để truyền xê rum. Mẹ thường giải quyết vấn đề này giỏi hơn em, nhưng bà có quyền. Còn em thì chẳng ai thèm nghe, họ chỉ muốn em giải quyết vấn đề khó khăn, đừng để rắc rối cho họ là được. Em không biết giải quyết vấn đề này ra sao, việc này thật khó. - Cả hai đều biết Sabrina rất khổ khi gánh vác công việc này. Mẹ cô đã qua đời, cô là con đầu, nên cô phải thay mẹ để chăm sóc họ. Cô lại có tính hay giúp người, nên dù khó khăn đến đâu, cô cũng cố gắng làm. Ở công sở Sabrina cũng vậy. Dù Chris thường khuyên nên nghỉ ngơi cho lại sức, nhưng cô vẫn chứng nào tật ấy, giúp đỡ hết mọi người. Thế mà Sabrina thường bị họ đối xử thô lỗ, không được họ nhớ ơn. Từ khi xảy ra tai nạn đến giờ đã ba tuần rưỡi, thế mà hai người chỉ được ở với nhau thoải mái năm phút. Anh đã giúp đỡ bố họ giải sầu, cuối tuần nào cũng nấu ăn cho cả gia đình, còn Sabrina thì làm đủ thứ việc. Bỗng nhiên họ như cha mẹ trong một gia đình đông con, chăm sóc mọi người đến quên mình, nhưng ngược lại, họ không xem hai người ra gì. Nhưng ít ra, Sabrina còn có Chris. Tammy cảnh cáo cô rằng, nếu cô không nghỉ ngơi thoải mái, giảm bớt công việc thì sẽ không yêu chị nữa. Tammy nói thì dễ vì cô ở California, xa nhà đến ba ngàn dặm, trong khi Sabrina ở gần nhà, cố vá víu lại những gì đã đổ vỡ. Cô cảm thấy cuộc đời trước đây vốn ngăn nắp, bây giờ vỡ ra thành nhiều mảnh vụn. Cô nằm trên ghế nệm dài và khóc.
- Thôi em, - Chris nói, - để anh đưa em vào giường, em kiệt sức rồi. Ngày mai hãy dọn dẹp tiếp.
- Không được. Những người dọn nhà sắp đến để đưa đồ đạc chất vào kho, và đêm mai em phải về nhà bố em.
- Vậy thì để anh làm, em hãy nằm nghỉ, không cãi cọ.
- Anh nói rồi nắm tay Sabrina kéo dậy, dẫn cô vào phòng ngủ. Chris cởi áo quần cho Sabrina, cô cười lại với anh. Anh là người đàn ông thật tuyệt vời. Sabrina cảm thấy hơi choáng váng vì hơi bia.
- Em yêu anh, - cô thì thầm nói rồi lên giường nằm, người không mặc gì hết ngoài đồ lót nhỏ xíu mà Candy tặng.
- Anh cũng yêu em. Và cũng thích đồ lót nhỏ như sợi chỉ ấy, - anh nói rồi sờ đồ lót có viền đăng ten đen. - Khi em dọn nhà xong, anh sẽ đưa em đi nghỉ cuối tuần, chúng ta sẽ trở thành một cặp tình nhân già. Các em gái của em sẽ xoay xở mà không có em trong hai ngày. - Sabrina nghĩ rằng, cô cũng cần thời gian để ở với Chris. Từ khi mẹ cô mất đến giờ, họ không được thoải mái bên nhau và khi nằm ngủ, Sabrina mệt đến nỗi không nghĩ đến chuyện làm tình nên rất buồn. Sabrina vẫn còn thương nhớ mẹ và những người trong nhà cũng vậy. Chris thông cảm nhưng anh nhớ cuộc sống trước đây. Anh nghĩ cuối cùng mọi việc rồi cũng sẽ tốt đẹp, nhưng khó mà nói khi nào. Nhất là trước vấn đề khó khăn của Annie.
Anh cũng không biết chắc cuộc sống của anh với Sabrina sẽ như thế nào khi cô ở chung với hai em gái. Có khả năng nó sẽ biến thành vở kịch ồn ào náo nhiệt, hay cũng như cảnh ngủ trong ký túc xá của các nữ sinh. Anh muốn được ở riêng với Sabrina, nhưng lại sợ năm sau cũng không có thời gian. Nghĩ đến chuyện đó, Chris thấy lo ngại, nhưng anh không nói với cô điều đó, hay phàn nàn kêu ca gì, vì sợ sẽ làm cô buồn. Cô đã quá chán ngán sự tình rồi, anh không muốn làm cho chị buồn rầu thêm nữa. Nhưng cũng giống Sabrina, anh không được biết đến sự chịu đựng ấy.
Anh nằm xuống cô, vuốt tóc và xoa lưng cô, chỉ trong năm phút Sabrina đã ngủ say. Anh nằm bên cạnh Sabrina, phân vân không biết rồi họ có kết hôn không. Hoàn cảnh gia đình cô không phải là nguyên nhân cản trở hôn nhân của họ. Anh sẽ để cho cô vài tháng nữa để cô có đủ thời gian lấy lại bình tĩnh. Sau đó, anh sẽ nói với cô về vấn đề này. Anh không muốn Sabrina vì quá lo sợ trước cảnh nhiều đôi vợ chồng ly dị, tranh chấp nhau về quyền nuôi dạy con mà không chịu lập gia đình với anh. Nghề nghiệp đã làm cho cô lo sợ việc này, cho nên không vì thế mà chấp nhận phần thua thiệt.
Sau ba năm yêu nhau, Sabrina không nên làm thế với anh. Trước khi tai nạn xảy ra, họ đã sống với nhau thật hạnh phúc, Chris muốn họ trở lại cuộc sống trước đây. Điều khiến anh lo sợ nhất là các cô em gái sẽ trở thành mối quan tâm lớn nhất của cô và cuộc sống bình dị, hạnh phúc của hai người sẽ không còn nữa.
Khi Sabrina thức dậy thì Chris đã đi rồi. Anh để lại giấy nói rằng anh phải đi ăn sáng với người luật sư cộng sự để bàn việc xúc tiến nhanh vụ án, và khuyên cô hãy làm việc thoải mái, đừng lo sợ. Sabrina cười khi đọc tờ giấy anh để lại. Anh còn nói sẽ gặp lại cô tại Connecticut vào tối thứ sáu, và thứ bảy sẽ vào thành phố để giúp cô dọn nhà. Thế là ngày cuối tuần anh phải vất vả vì cô rồi. Candy cũng vào thành phố để giúp Sabrina. Còn bố họ sẽ ở nhà chăm sóc Annie, hay Annie sẽ chăm sóc ông. Sabrina hy vọng đừng có chuyện gì xảy ra nữa. Cô lo sợ, cuộc sống sẽ không còn điều gì tốt đẹp, cứ nhìn vào gia đình cô thì biết.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái