Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 14
Hoàng Cầm lay vai Ngọc Khuê, anh đã làm các biện pháp cứu cấp và cầm máu tạm thời cho cô. Ngọc Khuê vẫn còn chìm trong cơn mê.
Sực nhớ, Hoàng Cầm cho tay vào túi áo, anh mừng rỡ lấy điện thoại di động ra bấm số.
- Thanh Thư! Anh đây. Em mau lái xe đến... để anh xem, bến phà Cẩm Gian ấy, anh đợi. Nhanh lên, nếu không sẽ không cứu được người!
Cú điện thoại mất cả hồn vía của Thanh Thư.
- Anh nói cái gì không cứu được người?
- Em lấy xe nhanh đi, đến bến phà anh đón. Anh bị tai nạn giao thông, rõ chưa.
Thanh Thư run rẩy gác điện thoại, cô lao ra xe.
- Cô Ba ơi! Cô đi đâu vậy, cho cháu theo với.
Xua tay với bé Bách Thảo, Thanh Thư vừa đóng cửa xe lại:
- Cô đi công chuyện gấp lắm, không được đâu.
Thanh Thư lái xe nhanh ra đường. Chạy xe gần đến bến phà, cô chạy chậm lại, gọi điện thoại cho anh trai:
- Em sắp đến, anh nhớ đón em nhé.
- Được, anh đang đứng tại bến phà. Em chạy tới nhanh đi!
Thanh Thư vừa quẹo qua cua, cô thấy ngay Hoàng Cầm, anh mở cửa xe ngồi vào.
- Em chạy xuống con đường nhỏ này.
Thanh Thư nhìn anh trai, áo Hoàng Cầm đầy máu, may là anh bận áo Jeans màu xanh đen nên trông không ghê gớm. Giọng cô run rẩy:
- Anh có sao không? Nhưng mà chuyện xảy ra như thế nào?
- Lỗi của anh khi muốn băng qua đường cao tốc, cô ấy lái xe mà không chịu nhìn biển báo. Anh băng qua, cô ấy thắng xe, không hiểu thắng nhanh hay là phanh thắng không ăn mà bay luôn xuống ruộng. Lúc xe lật, anh còn đứng sợ hãi thì thấy cô ấy mở cửa xe chạy ra, anh vội chạy theo cứu. Thanh Thư! Có thể tổn thất nặng lắm, không biết còn ai trên xe nữa không. Nếu truy cứu trách nhiệm anh băng qua đường làm gây tai nạn cũng liên đới chịu trách nhiệm. Điều quan trọng là đưa cô ấy về cấp cứu đã.
- Cô ta đang ở đâu?
- Anh để nằm ở miếu thổ thần cạnh cây đa. Em quay đầu xe lại, anh đi bế cô ấy lên.
Hoàng Cầm mở cửa xe bước nhanh xuống. Anh bế Ngọc Khuê đi lại. Thanh Thư lo lắng nhìn ra sau:
- Cô ấy liệu có nặng lắm không anh?
- Máu ra nhiều lắm, lúc nãy anh phải nhai cỏ hôi đắp cầm máu. Có thể cô ấy bị chấn động lên não nên ngất hơi lâu.
Xe chạy được một quãng, Ngọc Khuê cử động và tỉnh lại. Cô nhăn mặt vì đau.
- Sao như thế này?
- Cô tỉnh rồi hả, tôi mừng quá!
Ngọc Khuê đẩy Hoàng Cầm ra toan ngồi dậy, nhưng đau quá cô nằm ngã trở xuống.
- Đau quá...
- Cô đừng cử động, tôi đưa cô đi bệnh viện cấp cứu.
Ngọc Khuê nhắm mắt lại, một cảm giác đau, đau cùng cực, cô lại lịm vào cơn mê... (157)
o O o
- Đây là đâu vậy?
Ngọc Khuê tỉnh lại lần thứ 2, cô ngơ ngác nhìn quanh.
- Chị tỉnh rồi hả? Để tôi gọi chồng chị cho anh ấy hay. Gớm! Chị mê man 2 ngày nay, ảnh lo cho chị quá trời luôn.
Ngọc Khuê nhíu mày, cô không nghĩ ra được, đầu óc cô trống rỗng.
- Tại sao tôi ở đây vậy, đây là đâu vậy?
- Đây là bệnh viện. Chị bị tai nạn giao thông, mất rất nhiều máu, may là cái thai của chị không sao cả.
Mình có chồng và đang mang thai. Ngọc Khuê ngẩn người ra. Sao cô hông nhớ gì cá.
Ngọc Khuê còn ngơ ngác, cô y tá reo lên khi thấy Hoàng Cầm đi vào.
- Vợ của anh tỉnh rồi kìa, hết lo rồi phải không? Bác sĩ Thái nói khỏe là khỏe mà.
Hoàng Cầm đi nhanh vào vui mừng:
- Cô... em tỉnh rồi hả?
Cô y tá đi gọi bác sĩ trực, trong lúc Ngọc Khuê cứ nhìn Hoàng Cầm:
- Tôi là... vợ của anh hả?
- Tôi...
Bác sĩ Thái vào đến, ông vui vẻ:
- Chúc mừng anh, chị nhà đã tỉnh, để tôi khám kỹ lại xem sao.
Hoàng Cầm đứng lùi ra sau. 3 ngày nay, để tránh rắc rối, anh đã khai với bệnh viện người bị nạn là vợ mình. Anh còn phải chăm sóc cho cô như cô là vợ của mình vậy. Hy vọng khi cô tỉnh lại không có chuyện gì xảy ra.
Bác sĩ Thái khám cho Ngọc Khuê, ông phấn khởi:
- Chị nhà đã vượt qua nguy hiểm, nhưng có thể não bộ bị chấn động mạnh, tạm thời có thể bị mất trí nhớ trong một thời gian. Không sao đâu, anh yêu thương chị nhà và tìm cách gợi chuyện trong quá khứ, có thể trí nhớ sẽ hồi phục lại. Điều cần nhất là tránh xúc động. Đứa bé vẫn an toàn.
Ngọc Khuê buột miệng:
- Tôi có mang, nhưng mấy tháng rồi vậy?
- Khoảng hơn 2 tháng. Yên tâm đi, thai tốt!
Ông bắt tay Hoàng Cầm rồi lui ra, cô y tá chích cho Ngọc Khuê mũi thuốc.
- Chị yên tâm đi. 3 ngày nay chồng chị chăm sóc cho chị tận tình lắm, cả đến cô em chồng của chị nữa.
Ngọc Khuê nằm lặng im, cô cố nhớ nhưng chẳng nhớ được gì cả, đầu óc mù mờ sương khói.
Cô y tá đi rồi, Hoàng Cầm mới ngập ngừng. Đã đóng vai ông chồng, anh phải đóng cho trót chứ sao bây giờ.
- Anh pha sữa cho em uống nhé.
Ngọc Khuê ấp úng:
- Anh là... chồng của tôi, sao tôi chẳng biết gì cả.
- Em không nghe bác sĩ nói là tạm thời em bị mất trí nhớ hay sao. Sau này em sẽ bình phục.
Hoàng Cầm pha ly sữa, anh cẩn thận bón từng muỗng sữa cho cô.
- Em nghe trong người như thế nào rồi?
- Còn mệt lắm.
- Em không chết là may lắm rồi. Tôi không ngờ suýt một chút nữa là hại 3 mạng người.
Ngọc Khuê nhíu mày:
- Anh nói gì vậy?
Hoàng Cầm vội khỏa lấp:
- Không. Anh nói là suýt một chút nữa anh hại em và con.
Cho cô uống nước khoáng xong, Hoàng Cầm lau mặt cho cô:
- Em chưa khỏe đâu, nên ngủ đi.
Ngọc Khuê nhắm mắt lại, cơn mỏi mệt kéo cô vào giấc ngủ, nhưng bây giờ là giấc ngủ bình thường....
Thanh Thư kéo tay anh trai ra ngoài hành lang:
- Sao rồi hả anh Hai?
- Cô ấy đã vượt qua được nguy hiểm, có điều đã bị mất trí nhớ như lời tiên đoán của bác sĩ Thái. Em đi ra hiện trường xảy ra vụ án sao rồi?
- Trên xe còn một người đàn ông nữa, anh ta chết ngay tại chỗ.
- Chồng của cô ta phải không?
- Không. Anh ta không có giấy tờ tùy thân nên chưa biết là ai. Chồng của cô ta tên Trường Giang, đang công tác ở ngân hàng Châu Á, anh ta có vợ con không chính thức ở Cần Giờ.
- Vậy cô ta tên gì vậy?
- Ngọc Khuê. Lẽ ra sáng hôm đó cô ta phải đến tòa án dự phiên xử ly hôn, nhưng không hiểu sao lại lái xe ra khỏi thành phố, để xảy ra tai nạn. Dư luận đang có nguồn tin, anh ta hoặc cô em là thủ phạm đã giết chị và vợ của mình.
Hoàng Cầm kêu lên:
- Phức tạp quá vậy.
- Tạm thời để bệnh viện không chú ý, anh cứ nhận chị ấy là vợ anh. Vì nếu anh ra mặg, em nghĩ anh có thể đi tù vì đã qua đường bất cẩn, gây tai nạn nghiêm trọng.
Hoàng Cầm thở dài:
- Anh có dám nói gì đâu, mà cô ta thì chẳng nhớ gì cả. Anh không biết là họa hay là sự may mắn đây. Nhưng anh thấy lòng mình đầy trắc ẩn. Hẳn người phụ nữ cùng chẳng may mắn gì hơn anh, cô ta cũng gặp bất hạnh trong hôn nhân. Chồng từng có vợ con, dẫu không chính thức. Còn anh bị Mai Hoa cặm lên đầu mình cái sừng. Cô đã đi theo gã đàn ông đó sang nước ngoài sống, bỏ lại cho anh đứa con.
Anh yêu Bách Thảo, đứa con gái nhỏ của mình hơn chính bản thân anh. (164)
o O o
Trường Giang lo lắng:
- Luật sư, như thế nào rồi?
- Theo thủ tục nếu như 6 tháng sau vẫn chưa tìm thấy Ngọc Khuê, có nghĩa là cô ta đã chết, thì anh mới có quyền sở hữu tài sản cũng như sử dụng tiền cô ấy gởi ở ngân hàng.
Vị luật sư ngập ngừng:
- Có điều...
Trường Giang nóng nảy:
- Có điều sao hả luật sư?...
- Số tiền do chính Ngọc Khuê đứng tên trong tài khoản ngân hàng không có bao nhiêu cả.
- Không có bao nhiêu là bao nhiêu?
- 50 triệu thôi, toàn bộ cô ấy chuyển cho người em tên Ngọc Mai đứng tên.
- Khốn kiếp!
Trường Giang giận dữ đấm mạnh tay lên bàn. Bắt gặp cái nhìn của vị luật sư, anh ta biết mình hớ hênh nên giả lả:
- Anh xem, cô ấy là vợ của tôi, vậy mà có tin tôi đâu, cái gì cũng cho em mình... Tôi đang nghi... không biết có phải cô ta... hại chết chị mình không nữa.
- Anh xem cái này đi!
- Gì vậy?
- Giấy bảo hiểm nhân thọ. Cô ấy đã mua bảo hiểm sinh mạng của mình một tỷ tiền Việt Nam và người được hưởng bảo hiểm cũng là cô Ngọc Mai.
Trường Giang cắn mạnh môi để không buông ra câu chửi thề tức giận. Cô ta cư xử với anh như vậy đó, cho nên anh có... hại chết cũng đáng kiếp mà tho6i.
Trường Giang về nhà với căm giận đầy lòng, ngay cả đứa con trai ra mừng, ôm chân, anh ta cũng xô hất cho nó té ngã:
- Dang ra, tao đang bực mình đây nè!
Thúy Nga xẵng giọng:
- Anh bực mình ở đâu về ngược đãi con như vậy hả?
Mắt Trường Giang tóe lửa:
- Cũng tại cô tất cả. Tôi đã bảo ở dưới quê đi một hai đỏng đảnh đòi lên Sài Gòn ở, cho nó biết chuyện đề phòng, chẳng những chuyện hết tài sản tiền bạc cho em gái mình, nó còn vét hết tiền mua bảo hiểm nhân thọ, em gái của nó hưởng, còn tôi chỉ có mấy đồng xu.
Thúy Nga ấp úng:
- Mấy đồng xu là bao nhiêu?
- Có 50 triệu thôi và căn nhà nhưng phải cả năm nữa, nếu cô ta không về, chúng ta mới có quyền sử dụng.
- Em cũng đâu có biết. Cô ta vừa giàu vừa có học, sao em không ghen cho được.
- Bây giờ cô thấy cái ghen tai hại của cô chưa? Con quỷ ấy không ngờ nó cáo như vậy.
- Thì một năm sau, nếu như cô ta chết thật sự, anh có quyền hưởng mà.
- một năm sau. Tôi hỏi cô bây giờ lấy gì sống? Lương một triệu, tiền thuê nhà đã năm sáu trăm, có ăn đất mà sống hả?
Trường Giang cáu kỉnh đá chiếc ghế trước mặt mình ngã chỏng gọng, anh ta chán chường gieo mình xuống ghế. Anh ta vắt óc vắt tim, nhưng cuối cùng kết quả không như anh ta mong đợi. Đồ khốn kiếp!
Minh Phi ngồi ngả đầu ra sau thành ghế. Cho đến bây giờ người ta không tìm thấy xác Ngọc Khuê. Cô còn sống hay đã chết, tại sao cô không trở về?
1 số tiền chuyển vào tài khoản mang tên Ngọc Mai và số tiền bảo hiểm nhân mạng nữa, tất cả đều mang tên Ngọc Mai. Chuyện gì đã xảy ra để Ngọc Khuê chuyển hết cho Ngọc Mai, hay là cô biết trước mình sẽ chết?
Cái cảm giác mình có lỗi, chính mình đẩy Ngọc Khuê vào con đường bất hạnh khiến Minh Phi ray rứt. Cuối cùng, anh nận ra cái đẹp, cái cao quý của người phụ nữ từng có với anh khoảng thời gian 3 năm yêu nhau thắm thiết. Anh đã phụ bạc cô, gây cho cô sự đau đớn, để cuối cùng cô ngã vào tay một người đàn ông trẻ hơn mình 2 tuổi, cuộc sống không ấm êm sắp đi đến ly hôn, vậy mà cô không có đến nửa lời bộc bạch, chia sẻ cùng em gái, lặng lẽ nhận mọi bất hạnh về mình.
Hãy tha thứ cho anh. Anh cũng là một kẻ không ra gì, không xứng đáng hưởng những gì em đã cho.
- Anh Phi! Em vào được không?
Ngọc Mai gõ nhẹ tay lên cửa, xong cô đẩy cửa bước vào. Minh Phi ngồi thẳng người lại.
- Con ngủ chưa em?
- Ngủ rồi.
Giọng Ngọc Mai ưu tư:
- Vẫn chưa tìm thấy chị Hai sao anh, cả tháng rồi còn gì nữa.
- Có lẽ cô ấy đã chết.
Tiếng chết như lưỡi dao chém xuống đau đớn, Ngọc Mai ngồi chết lặng, nước mắt cô tràn ra:
- Chị Khuê không thể nào chết được đâu, chị ấy còn sống.
- Anh cũng muốn tin như vậy, nhưng tại sao cô ấy không về? Cả tháng nay tên Giang đã chở hết những món đồ trong nhà ra ngoài.
Ngọc Mai tức giận:
- Tại sao anh không ngăn lại, ai cho anh ta có quyền mang đi.
Minh Phi thở dài:
- Trên pháp lý hắn là chồng của Ngọc Khuê, hắn có quyền. Hắn cũng đang rất giận vì tiền bạc em nắm giữ. Có lẽ Ngọc Khuê đã nhận ra điều gian dối của anh ta. Anh và em đều có lỗi với Ngọc Khuê.
Ngọc Mai cúi đầu, chính cô cũng đang ray rứt vì những lỗi lầm của mình. Tình cảm giữa cô và Minh Phi trở nên nặng nề, lạnh nhạt, sống chung một nhà mà có khi một ngày chưa nói với nhau đến một câu.
Minh Phi ôm vai vợ:
- Nói là nói như vậy, nhưng anh cũng nghĩ, tình cảm mà, mấy ai điều khiển được, nếu lý trí vượt lên, đâu còn gọi là tình yêu nữa.
Ngọc Mai nép vào vai chồng, Ngọc Khuê đang ở đâu, chị có biết lòng cô ray rứt ăn năn? Hạnh phúc bây giờ như cơn gió thoảng, mọi người đang kết án cô và Minh Phi. Cũng phải, chính cô đang tự kết án mình. (172)
o O o
- Chị khỏe rồi phải không?
Thanh Thư vui vẻ đi ra, cô ngắm Ngọc Khuê đang ngồ ihong nắng sáng cùng anh trai.
- Trông chị khởi sắc hơn nhiều rồi đó.
Ngọc Khuê đưa tay sờ lên tóc mình, mái tóc bị cắt lam nham hôm mới xảy ra tai nạn, bây giờ vừa mới mọc ra chút ít.
- Tôi không hiểu mình bị tai nạn giao thông như thế nào nữa, nhưng chắc là kinh khủng lắm. Tôi nghe thấy tiếng anh Hai của cô đuổi theo tôi, bảo tôi đừng có chạy.
Thanh Thư cau mày:
- Chị nhớ là lúc đó anh Hai em gọi chị bảo đừng chạy à?
- Tôi có cảm giác như thế.
Ngọc Khuê cười nhẹ nhàng, trong lúc Thanh Thư kín đáo đưa mắt nhìn anh trai. Nếu đúng là như thế, có nghĩa là cô ta sắp hồi phục trí nhớ.
Hoàng Cầm hồi hộp hỏi:
- Em còn nhớ gì nữa không?
Ngọc Khuê lắc đầu:
- Không, đó là cảm giác em nghĩ như thế chứ có nhớ gì đâu.
Hoàng Cầm thở nhẹ:
- Em không nhớ gì cũng được, anh chỉ mong em và đứa con trong bụng em bình yên thôi.
Kỳ lạ! Hoàng Cầm không hiểu sao tai nạn đến mất trí nhớ như vậy mà đứa con trong bụng Ngọc Khuê vẫn an toàn, có thể xem như đó là điều may mắn kỳ diệu hay không?
Nắng lên hơi cao, Thanh Thư nhắc anh trai:
- Đến giờ chị Hai ăn sáng để một lát bác sĩ đến khám, anh để em đưa chị vào nhà.
Hoàng Cầm vui vẻ:
- Em đi đi!
Bé Bách Thảo lạch bạch chạy ra:
- Cô Ba ơi! Con đói rồi.
Thanh Thư nhăn mày:
- Sao con không bảo chị vú lấy cháo cho con ăn.
- Thôi đi, con muốn ăn cháo với ba, với mẹ, với cô Ba hà.
Nó quay sang đòi Hoàng Cầm bế:
- Ba! Vậy chớ hồi mới sinh con ra, mẹ đi đâu đến bây giờ mới chịu về nhà hả ba?
Câu hỏi Hoàng Cầm lúng túng. Đúng là trẻ con cái gì nó cũng hỏi được. Không nghe cha trả lời mình, nó quay sang lắc tay Ngọc Khuê:
- Mẹ! Mẹ nói cho con biết là mẹ đi đâu đi.
Ngọc Khuê ấp úng:
- Mẹ cũng đâu có biết.
Thanh Thư vội lôi tay nó đi:
- Con vào nhà ăn cháo đi, rồi lát trưa cô Ba giải thích cho con nghe.
- Nhớ nghen cô Ba.
Ngọc Khuê nhìn Hoàng Cầm:
- Như vậy làm em có thời gian bỏ nhà đi à? Em đã đi đâu vậy?
Hoàng Cầm khỏa lấp:
- Em bị bệnh và đi trị bệnh. Thôi, vào nhà đi em.
Ngọc Khuê không thỏa mãn lắm với câu trả lời kia. Cô có cảm giác có một điều bí mật mà chồng và em gái đang giấu mình. Hay là vì sau tai nạn cô không nhớ được gì cả. Anh là chồng của cô, sao anh tránh sự đụng chạm và cư xử với cô như một người xa lạ vậy, không có cái nắm tay, ánh mắt trìu mến, mà chỉ có sự quan tâm lo lắng.
Ăn sáng xong, bác sĩ đến khám bệnh, Ngọc Khuê đang ngồi nhìn qua cửa sổ. Buổi sáng Hoàng Cầm và Thanh Thư đi làm, chỉ có bé Bách Thảo ở nhà.
- Mẹ! - Con bé nhảy lò cò vào - Mẹ biết nhảy cò cò như con không?
Ngọc Khuê quay lại cười:
- Hình như hồi nhỏ mẹ có chơi. Bây giờ mẹ lớn rồi, có em bé nữa, đâu có chơi trò ấy được. Bách Thảo này!
- Dạ.
- Hồi sáng con hỏi mẹ đã đi đâu, vậy mẹ đã đi khi nào con biết không?
- Bà vú nói hồi mới sinh con ra có 4 tháng là mẹ bỏ nhà đi theo người đàn ông khác.
- Ối!
Ngọc Khuê ngồi lặng người. Trong quá khứ cô là người đàn bà tồi tệ như vậy sao? Hèn nào Hoàng Cầm đã cư xử với cô như một người bạn. Vậy còn đứa bé cô đang mang trong bụng, nó là của ai?
Cả buổi sáng, Ngọc Khuê cứ ngồi dựa ghế. Nếu cô là người đàn bà phụ bạc chồng, còn quay về nhà, liêm sỉ của cô ở đâu? Tiếc là cô không nhớ được gì hết trong quá khứ của mình. Tôi là ai đây?
- Em ngủ hả Khuê?
Hoàng Cầm về tới, anh đẩy nhẹ cánh cửa bước vào. Nhìn vẻ mặt của cô, anh lo lắng.
- Em lại làm mệt nữa à?
Ngọc Khuê mở mắt ra, mặt cô nghiêm lại:
- Anh ngồi xuống, em có chuyện này muốn hỏi anh.
Hoàng Cầm đầy bất an:
- Bộ ở nhà bà vú hay bé Bách Thảo lại nói gì à?
- Không. Em muốn hỏi anh, có phải trong quá khứ em là người đàn bà xấu xa, đã từng bỏ con, lúc con mới 4 tháng tuổi.
Hoàng Cầm cau mày:
- Ai nói với em như vậy, không phải đâu.
- Em nghĩ là có, bởi vì anh chỉ cư xử với em như một người bạn, không phải là một người chồng lo cho vợ. Em có lỗi, cho nên anh mới cư xử với em như thế. Vậy đứa bé em đang hoài thai là con ai vậy?
Hoàng Cầm thở dài:
- Em đã tạm bình phục thì anh không giấu em nữa. Thật sự chúng ta chỉ là 2 con người xa lạ.
Ngọc Khuê sửng sốt:
- 2 con người xa lạ. Vậy... em là ai?
- Em là Ngọc Khuê, phó giám đốc ngân hàng Á Châu. Anh không hiểu nguyên nhân nào xảy ra tai nạn cho em và người thân của em bây giờ họ đều đinh ninh em đã chết. Hơn một tháng qua rồi. Lúc xảy ra tai nạn giao thông, em đã thoát được ra ngoài, em bị thương và mất máu rất nhiều, trên xe của em còn có một người đàn ông nữa, anh ta chết ngay tại chỗ.
- Người đàn ông đó là...
- Anh ta không phải chồng của em. Người chồng của em, anh ta đang mang hết đồ đạc trong nhà của em đi, hình như anh ta có một người phụ nữ khác, vì họ có con với nhau.
Ngọc Khuê ngồi ngẩn người ra. Cô không nhớ được bất kỳ điều gì, cô bưng lấy đầu rên khẽ:
- Tại sao tôi không nhớ được gì hết vậy? Tôi có một lý lịch rõ ràng, tại sao anh không đưa tôi về nhà?
- Anh băng qua đường, chính vì anh mà em xảy ra tai nạn. Nếu như em chết hay có mệnh hệ nào, người ta truy cứu ra, anh không muốn đi tù, anh còn con gái và em gái. Hơn nữa, anh có cảm giác những người thân của em muốn em phải chết.
- Tôi không hiểu anh nói gì cả. Đầu tôi đau lắm.
- Vậy em đừng suy nghĩ gì cả.
- Nhưng tôi phải trở về nhà của tôi. Dù để đối diện với sự thật phũ phàng nào đi nữa.
Nước mắt Ngọc Khuê dâng lên. Cô rất muốn nhớ chuyện trong quá khứ, nhưng sao mù mờ sương khói.
Hoàng Cầm đặt tay lên vai Ngọc Khuê:
- Dù hoàn cảnh nào đi nữa, em cũng cần bình phục, em hiểu không? Những người thân của em, chồng em và em gái của em, anh không hiểu họ là người tốt hay xấu, cho nên anh thấy em cần được bảo vệ.
Ngọc Khuê cảm động ngước lên nhìn Hoàng Cầm:
- Cám ơn anh. Thú thật, sáng giờ tôi mang tâm trạng nặng nề của một người phụ nữ phản bội chồng và được tha thứ nên trở về.
- Tôi cũng rất mong cô ấy trở về. Nhưng đã 3 năm, cô ấy không một lần về thăm con.
- Cô ấy đang ở đâu?
- California. Đúng ra cô ấy có về một lần, nhưng là để làm thủ tục ly hôn, chưa hề gặp lại con mình.
Bàn tay Ngọc Khuê bất giác sờ lên bụng mình:
- Còn tôi, tôi tự hứa với lòng mình, con là của tôi, không ai có thể bắt tôi phải xa con cả.
- Em sẽ là bà mẹ tốt.
2 bàn tay Hoàng Cầm và Ngọc Khuê vô tình đặt lên nhau. Họ chợt thấy mình gần gũi hơn bao giờ.