Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 13
T
ôi ngồi cạnh Thục, đối diện Trường. Quán nước buổi tối có vẻ vắng và lặng lẽ nhưng tôi lại cảm thấy được nỗi thích thú dễ chịu vì sự vắng vẻ này. Trường hút thuốc trong ánh sáng mờ của ngọn neon chụp mầu tím thẫm. Nhìn trong bóng tối, khuôn mặt chàng thật đẹp. Đuôi mắt dài và nét cứng rắn trên vầng trán cao. Mái tóc phủ nhẹ xuống gáy, không dài lắm như những cậu bé theo mốt bây giờ. Cũng không ngắn lắm để trông ngổ ngáo như ông anh họ của Thục thỉnh thoảng đến chơi tôi gặp. Trường là một người con trai không theo thời trang. Lúc nào chàng cũng gọn gàng trong quần tây đậm mầu với áo chemise trắng hoặc những mầu đậm như xám tro, xanh, những mầu nhạt như cà phê sữa, xám ngà. Thế thôi. Tôi chấp nhận cái không thời trang của chàng. Nhiều lần tôi với Thục đã ngồi nói với nhau về những mái tóc dài của thanh niên:
- Đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà. Thế mà cứ ngỡ là mình đẹp lắm ấy.
Thục nói. Tôi cười:
- Nhiều tên tóc còn uốn quăn quăn thả từng lọn xuống vai nữa mới kỳ.
Thục nhăn mặt:
- Còn cái quần hắn mặc. Trông như cái chổi quét nhà. Đàn ông là biểu hiện cho phái khỏe mạnh và hùng. Ăn mặc gọn gàng trông cho đẹp mắt. Thế mà đàn ông bây giờ có khuynh hướng làm phái yếu Diễm ạ.
Có những buổi chiều, vừa đi học về Thục đã chạy sang tìm tôi:
- Diễm, có một tên đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà đi theo Thục vào ngõ.
Tôi hỏi:
- Hắn đâu rồi.
Thục chỉ ra ngõ:
- Hắn đang quanh quẩn ở cái nhà đằng trước, Thục đánh lạc hướng hắn cứ đi quanh co hết ghé nhà này đi nhờ lẻn ngõ sau nhà kia mới về được đến nhà. Bực lắm Diễm ơi.
Tôi nhìn chiếc áo dài ngắn Thục mặc. Thục cũng theo thời trang sát đất chứ còn gì nữa. Nhưng thời trang của Thục lịch sự. Đã nhiều lần tôi nhìn Thục mặc những bộ đồ đầm đắt tiền, những chiếc áo dài đẹp, lòng tôi nôn nao một nỗi ước mơ. Giá tôi được hưởng một phần sung sướng của Thục nhỉ.
Ở đây Thục chẳng quen ai, ngoài tôi. Nên trừ những giờ học, còn thì Thục chỉ bám tôi thôi. Suốt ngày hai đứa ngồi nói chuyện với nhau không chán. Tôi có một thứ hạnh phúc đậm đà nhất là tình bạn của Thục và tình yêu của Trường. Cả hai người đều quan trọng đối với tôi. Thục chưa có bồ, tôi thì suốt ngày kể lể về Trường cho Thục nghe. Thục khen tình yêu của tôi đẹp. Thục khen Trường đàng hoàng và thương tôi thực lòng. Kiếm được người yêu như chàng trong thời buổi này khó khăn lắm đấy.
Tôi thân Thục đến không dấu Thục một điều gì cả. Tôi kể cho Thục nghe những buổi đi chơi của chúng tôi ngày đầu tiên Trường tỏ tình, tôi nói về những thiếu thốn và mặc cảm trên những chiếc áo dài cũ mình mặc. Thục ngẩn ngơ như không ngờ tôi khổ thế:
- Diễm chỉ có hai cái áo dài trong một năm thôi à.
Tôi cười buồn:
- Trong nhiều năm chứ đâu phải một năm.
Thục trầm ngâm như thể suy nghĩ. Một lát sau đó, Thục nói với tôi đắn đo:
- Diễm mặc chung áo với Thục nhé.
Tôi lắc đầu:
- Mình cao hơn Thục, mặc đâu có vừa.
Thục nói:
- Vừa chứ. Thục có mấy cái áo dài tà.
Tôi từ chối, mặt Thục có vẻ buồn. Tự ái của tôi không cho phép tôi nhận áo của Thục. Cái nghèo của gia đình tôi đã bắt tôi phải ngẩng cao mặt lên, không bao giờ được nhìn xuống. Thục đã không nhắc gì đến việc chia áo cho tôi mặc nữa. Và, cả Trường đã có lần chàng hỏi tôi:
- Sao em mặc hoài cái áo màu nâu này vậy?
Tôi quay đi, không nói. Có mỗi một cái lành lặn nhất, không mặc thì mặc gì. Trường biết gia đình tôi nghèo, chàng biết tôi và các em thiếu thốn, nhưng chàng chẳng ngờ nổi tôi lại thiếu thốn đến độ đó. Mà tôi phải dấu chàng, tôi sợ chàng buồn cho tôi.
Trường đã dụi tắt điếu thuốc trong chiếc gạt tàn để ở mặt bàn. Chàng nhìn Thục, nói nhỏ:
- Từ ngày Thục ở đây, Diễm có vẻ vui lắm. Bạn Diễm chỉ có mình Thục thôi.
Thục cười dịu dàng:
- Tôi cũng thế. Bạn tôi chỉ có mình Diễm.
Tôi cười với cả hai người:
- Bạn Thục bây giờ có thêm cả anh Trường nữa.
Trường gật đầu. Thục và Trường có vẻ hiểu nhau nhanh hơn tôi nghĩ. Thục thẳng thắn và tự tin trước mặt Trường. Trường nhìn Thục bằng đôi mắt cao hơn. Tôi nghĩ có lẽ vì Thục giầu và Trường cũng giầu. Cả hai đều ngước nhìn nhau bằng ánh mắt tự tin và thẳng thắn như đã biết nhau từ lâu lắm. Thục chững chạc khi vào tiệm ăn, vào quán nước. Trái lại, tôi thì cứ e dè sao đó. Thục ngồi thoải mái, tay thong thả khuấy đều chiếc muỗng trong ly. Tôi khép nép như con mèo nhỏ. Ngơ ngác đến buồn cười. Không biết đến bao giờ tôi mới được bằng Thục?
Thục uống nốt ly nước cam còn lại rồi để nhẹ xuống bàn. Trường hỏi:
- Mình về nghe?
Thục gật đầu:
- Cho Thục về học bài. Sáng mai còn phải đi học Anh văn nữa.
Tôi nhìn Thục, mơ màng:
- Thục đi học cả sáng lẫn chiều, mệt không?
Thục cười:
- Cách một ngày mới học sáng một lần, vui chứ không mệt.
Ba người bước ra khỏi quán nước, đi bộ về nhà. Thục đi cạnh tôi, tôi choàng tay ôm vai Thục, nói thầm:
- Ước gì cuộc sống cứ thế này mãi, mình có tình yêu của Trường và tình bạn của Thục là sung sướng lắm rồi.
Thục so vai:
- Diễm không nghĩ đến ngày lập gia đình?
- Có lẽ có.
- Còn Trường?
- Cũng thế.
Thục nhỏ giọng:
- Bao giờ hở Diễm?
Tôi lắc đầu bâng khuâng:
- Không biết đến bao giờ, vì Trường có vẻ bí mật quá.
Thục chợt hỏi tôi:
- Diễm chưa biết gì về gia đình của Trường sao?
- Chưa.
Thục mím môi, im lặng. Tôi nghe bứt rứt một nỗi khổ tâm vừa nhú lên. Có thể Trường không yêu tôi, hoặc gia đình Trường không muốn chàng lấy tôi. Tôi là đứa con gái nghèo lại dại. Yêu chàng đến quên cả thân tôi nữa. Làm sao khác hơn được bây giờ. Tôi không can đảm dò hỏi Trường về gia đình chàng. Nỗi gì đã ngăn cản tôi như thế nhỉ? Có lẽ nỗi buồn khổ và lo sợ vu vơ đã ngăn tôi. Có chàng một ngày là yên ổn một ngày. Hôm nào chàng không đến tôi quắt quay thương nhớ. Mắt cứ trông hoài ra cửa ngẩn ngơ. Nhã thường bảo tôi:
- Tình yêu đã làm chị trẻ, ngộ nghĩnh hơn. Nhưng mà em chấp nhận.
Tôi đã hỏi Nhã:
- Có tình yêu tao xa dần chúng mày. Nhã không buồn à?
Nhã chớp mắt:
- Cũng buồn chứ. Nhưng em nghĩ Diễm đã lớn, bắt buộc phải có tình yêu và có chồng, không thể ích kỷ giữ Diễm mãi cho gia đình được. Chị em mình nghèo, có được một người hiểu rõ hoàn cảnh và yêu thương mình thành thật là một niềm hạnh phúc lớn lao. Em mong cho Diễm hạnh phúc hoài như thế.
Tôi cảm động đến không nói thành lời. Không ngờ Nhã nói được những câu như vậy. Tôi tưởng Nhã còn bé. Nhã ngây thơ và hay bực bội vì cảnh nghèo của mình. Lúc này tôi mới thực sự thấy Nhã đã lớn. Cô bé mười sáu tuổi rồi còn gì.
Tôi chia tay Thục ở trước cổng. Còn lại hai đứa, Trường nắm nhẹ tay tôi:
- Lúc nẫy em với Thục nói xấu gì anh thế?
Tôi lắc đầu:
- Nói gì đâu?
- Anh nghe hết.
Tôi ngước mắt nhìn chàng:
- Anh giận em đấy à?
Trường lắc đầu:
- Không bao giờ.
Tôi hỏi:
- Anh có ghét em không?
- Không.
Tôi ôm cánh tay Trường:
- Đừng nghĩ gì về những điều em đã nói Trường ạ. Tại Thục hỏi nên em nói ra vậy thôi.
Trường im lặng hết đoạn đường về. Hai đứa mở cổng thật nhẹ như không muốn đánh thức giấc ngủ của mẹ và các em. Trường kéo chiếc ghế ngồi cạnh tôi dưới mái hiên. Đêm vắng và buồn lạnh người. Chiếc áo tôi mặc thoáng rung lên, bàn tay Trường khít vào ôm trọn thân hình nhỏ nhắn của tôi. Giọng Trường đặc sảnh lại:
- Anh yêu em, Diễm.
Đã bao nhiêu lần tôi nghe Trường nói câu đó. Và, lần nào đối với tôi cũng mới mẻ như thế tôi chưa hề nghe bao giờ. Tôi ngẩn ngơ nhìn chàng trong bóng tối. Tiếng Trường thật êm:
- Em là niềm vui và hạnh phúc của anh.
Tôi gật đầu, ngó ngoáy mái tóc trong ngực chàng:
- Anh là cuộc sống của em.
- Em có tin anh không?
- Tin.
Trường nói:
- Anh sẽ cưới em, một ngày thật gần.