Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 13
H
ẢI BẮT UYỂN trở về nhà ngay, không được lang thang trong thành phố sáng sớm. Uyển hứa với Hải, vậy mà lúc Hải mất hút giữa đám đông hành khách, Uyển nghe lòng trĩu buồn và lại có ý đi lang thang. Lâu lắm Uyển không đi phố một mình, lúc này đi bộ qua những con đường vắng Uyển thấy lẻ loi làm sao. Thế mới biết Hải là cần thiết. Cần thiết cả những lúc Uyển băng qua đường không có bàn tay của Hải dìu đỡ khiến Uyển có cảm tưởng vội vã hụt hơi, sợ hãi vu vơ thế nào ấy. Lang thang một hồi lại thấy buồn hơn. Uyển thấy cồn cào và chợt nhớ mình với Hải cùng chưa ăn sáng Uyển gọi xích lô đến Hạnh. Thấy Uyển, Hạnh rú lên:
- Gớm thế. Bị anh chàng giam ở nơi nào cả tháng nay mà không thấy mặt mày.
Uyển theo Hạnh vào phòng. Quăng giầy quăng sắc tay, Uyển nằm dài ra giường nệm bừa bãi gối chăn của Hạnh. Hạnh sà xuống:
- Gì mà rũ rượi thế? Lại giận nhau với anh chàng rồi hả?
Uyển than dài:
- Buồn ghê Hạnh ơi.
- Khoan đã, tao đang đói. Mày làm tao xỉu mất bây giờ.
Uyển ngồi dậy, tìm lược của Hạnh chải tóc:
- Tao cũng đói. Đi ăn sáng đi.
- Mầy bao phải không?
- Ừ. Ăn xong chui vào xi nê ngồi, đến trưa hãy về. Đồng ý chứ?
Hạnh gật đầu, nheo mắt hỏi:
- Ông Hải đâu, sao hôm nay có vẻ nhàn hạ thế?
Uyển ngồi nhìn Hạnh thay quần áo:
- Công tác.
- Ở đâu?
- Pleiku gì đó.
Đứng trước mặt Uyển và thoa một lớp phấn hồng nhạt, Hạnh thắc mắc:
- Đi gì đi hoài vậy Uyển?
- Tao không biết nữa. Phóng sự, viết lách gì đó. Chán cái cảnh này ghê.
Hạnh ngồi xuống bên Uyển, vẽ chì trên đôi mắt. Xong, thoa nhẹ một lớp phấn hồng trên má Uyển:
- Tội nghiệp, mày buồn đến không điểm trang son phấn gì hết cả. Nhưng buồn ít vậy thôi, vì mày còn sướng gấp mấy lần tao. Tập chịu đựng như tao xem nào.
Uyển hỏi:
- Mày... quen rồi.
Nói xong Uyển thấy mình đáng trách. Hạnh cũng có người yêu như Uyển, nhưng mấy tháng mới gặp nhau một lần vì anh chàng ở xa thành phố, ở một quận lỵ xa xôi buồn hiu hắt. Hẳn nhiên là Hạnh chịu đựng quá nhiều, quá giỏi.
- Tao mà như mày tao... chết từ lâu Hạnh ạ.
Đôi mắt Hạnh chớp chớp thoáng một ánh buồn song lại bình thường ngay.
Hai đứa gọi taxi trở lại chợ Sàigòn. Hạnh rủ Uyển vào ăn bún thang ở hẻm Casino. Con nhỏ tán:
- Bún thang ở đây khá lắm, ăn xong lại thèm ăn bis.
Hai đứa dắt dìu nhau tìm bàn. Buổi sáng hàng quà đông nghẹt, đàn ông chen chúc với đàn bà ăn lấy ăn để, không còn ngước mặt nhìn ai nổi nữa. Uyển đứng như tượng đá giữa lối đi, mặc cho Hạnh, lăng xăng tìm bàn trống.
Hạnh vẫy vẫy:
- Lại đây, Uyển.
Uyển len đến ngồi bên Hạnh. Hạnh lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, kêu:
- Quá sức đông.
Uyển nhìn Hạnh, cười:
- Mày vất vả.
Hạnh hồn nhiên lí lắc:
- Có vất vả thế lúc ăn mới thấy ngon.
Hai tô bún bốc khói thơm nồng nàn quyến rũ. Uyển nhìn những sợi chả lụa thái nhỏ, những sợi trứng vàng óng, những sợi bún trắng nõn nà. Cơn đói cồn cào Uyển lại nghĩ tới Hải.
Hạnh lau đôi đũa để trước mặt Uyển:
- Tự làm lấy chứ. Tao đâu có phải là ông Hải mà chờ tao săn sóc.
Uyển nhìn Hạnh cười, không trả lời. Trước Hạnh, Uyển thấy mình yếu đuối và nhỏ nhoi hơn bạn.
Hạnh bảo:
- Mày chẳng xứng đáng là con gái thời buổi này chút nào. Lúc nào cũng nhõng nhẽo cũng yếu đuối và hay khóc như trẻ con. Điệu này ông Hải cũng khốn khổ vì mày không ít.
Uyển nhăn mặt:
- Thôi cho tao xin. Từ sáng đến giờ mày “chửi” tao hơi nhiều.
Hạnh lấy cây tăm chấm nước cà cuống nhỏ vào bát bún thang của Uyển. Uyển dẫy lên:
- Tao không biết ăn.
Hạnh bướng bỉnh làm như không nghe Uyển nói, bảo như ra lệnh:
- Ăn đi. Không biết cũng phải tập cho quen, chẳng ai ngu như mày hết. Ăn bún thang mà lại chê cà cuống với mắm tôm thì còn ra mùi vị gì nữa.
Uyển cắm cúi ăn hết bát bún thang. Mùi cà cuống cay cay nồng nồng hơi khó chịu. Nhưng chỉ một lát Uyển thấy quen, thấy hương vị cà cuống có duyên ghê gớm.
Uyển bảo Hạnh:
- Mày “cương quyết” hơn ông Hải nhà tao một bực. Đi với ông Hải món gì tao sợ là không bao giờ ông ấy dám kêu.
Hạnh cười:
- Bởi vậy phải như tao mới trị nổi mày, ông Hải hiền ghê nên để mày ăn hiếp không à.
- Rất tiếc, mày không là ông Hải.
Hạnh bắt Uyển ăn thêm bánh cuốn. Uyển lắc đầu quầy quậy.
- Tao no quá.
Hạnh gắt khẽ:
- Bộ tao bắt mày trả tiền hay sao ma vội từ chối loạn lên thế.