Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 13
B
ƯỚC CHÂN TUẤN NHƯ BỊ HỤT HẪNG. Chàng ngây người, không kịp có phản ứng nên tiến hay lùi. Hoàng Lan đứng quay lưng lại phía chàng. Mái tóc dài ướt, xõa ra, lay động trên tấm lưng trần, dài, trắng mịn màng.
Chỉ tích tắc mà dài như mấy phút. Hoàng Lan chợt nhận ra một sự khác lạ sau lưng, nhìn thấy trong gương khuôn mặt mê muội của Tuấn. Nàng quơ vội chiếc áo, hét nho nhỏ:
- Ê, ê đi ra, đi ra, kỳ thế?
Tuấn giật mình, tỉnh người, bước giật lùi. Đứng tựa lưng vào tường, Tuấn nhắm mắt hồi tưởng, nói thầm:
- Đẹp!
Chàng trở ra balcon, ngồi gọn trong lòng ghế. Một lát, tiếng Hoàng Lan cất lên sau lưng, giọng trách móc pha lẫn thẹn thùng:
- Anh bê bối, chẳng lên tiếng gì cả.
- Anh xin lỗi, anh vô tình.
- Lên hồi nào mà em không nghe tiếng giầy lên thang?
- Từ lúc em tắm dưới nhà. Anh cứ tưởng em ngồi hong tóc …
- Kỳ cục …
- Xin lỗi mà.
- Em cứ yên trí trên này không có ai, tưởng anh với mẹ và chị Nga đang nói chuyện dưới đó.
Giọng Lan nhỏ xuống, nhỏ xíu:
- Lý do … kỹ thuật. Từ nay cấm anh không được xông xáo thế nữa nhé.
Tuấn bóp nhẹ tay Hoàng Lan:
- Khổ quá, đâu có dè …
- Không biết.
- Mà anh… có thấy gì đâu.
Hoàng Lan lườm Tuấn:
- Còn lẻo mép nữa.
Tuấn lảng ra:
- Thôi, bỏ đi. Ngồi đây nói chuyện chơi.
- Ai thèm.
- Lan nhớ anh Định, bạn anh, hồi đó thường đến đây không nhỉ?
Hoàng Lan như quên ngay chuyện trước, vui vẻ:
- Nhớ chứ anh.
- Anh mới ghé nhà hắn, hôm qua.
- Có gì vui không anh?
- Không. Chỉ một chuyện hay hay. Anh chàng có cô bồ hai mươi tuổi. Và cô em gái mười lăm. Cô em tuổi nhỏ nhưng khá cao lớn, bằng cỡ mười bảy mười tám. Xinh lắm, nhiều chàng theo đuổi. Trong đó có một tân kỹ sư – mới ra trường – được cô bé dành cho hân hạnh được đưa đón khi đi học. Gia đình cũng không để ý. Anh Định ở xa Sàigòn, mỗi tháng về nhà một hai lần. Khi biết chuyện đó, Hoàng Lan, em đoán được phản ứng của anh Định không?
- Nổi cáu, không chịu?
- Đúng. Nhưng vì lý do gì, đoán thử xem?
Hoàng Lan dẩu môi:
- Chắc lại câu: còn bé, lo học, không được bạn bè bồ bịch sớm. Đúng không?
- Đúng nữa, nhưng còn gì?
- Thôi, đủ.
- Chưa. Lý do chánh đáng là: không chấp nhận việc đó vì có vẻ lợi dụng. Anh Định cho rằng con gái mà nhờ vả người con trai những việc như vậy là lợi dụng, mất vẻ đàng hoàng đúng đắn. Định kêu lên với anh:
- Không thể chấp nhận được. Cần chấm dứt chuyện đó. Con gái phải tỏ ra nghiêm trang, tránh mọi nhờ cậy để tránh mang tiếng lợi dụng, mưu lợi cho mình. Phải quạt cho con bé một trận và bắt thôi ngay.
- Rồi sao nữa anh?
- Anh khuyên: cũng vừa vừa thôi. Đồng ý chấm dứt vì cô ấy còn nhỏ tuổi quá, phải tránh những chuyện giao du đó, nhưng thuận cho chở hay nhờ chở không hẳn đã là lợi dụng. Chuyện đó tùy thuộc cảm tình của mình với người ta, không phải là sự giả dối đâu.
Ngẫm nghĩ một lúc, Định lắc đầu:
- Vẫn không chấp nhận nổi. Con gái mà làm thế là có vẻ lợi dụng.
Rồi Định quả quyết sẽ quạt cho cô em một mẻ, khi đi học về. Định kết luận:
- Nó ngoan, nhưng mấy tên thanh niên cứ đáo qua đáo lại trước nhà cả ngày thì còn học hành gì nổi. Phải cảnh cáo nó để kìm chân nó là vừa.
Hoàng Lan cười:
- Ông Định cổ lỗ sĩ nhỉ. Nhưng cô bồ ông ấy thì sao? Ông ấy nghĩ gì hồi mới quen cô ấy nhờ chở đi nơi nọ nơi kia?
- Chắc là Định nghĩ khác. Cô nàng lớn, mình yêu cô ấy và … tình nguyện chở, đâu phải nàng lợi dụng mình.
- Chắc gì cô ấy không từng nhờ người khác chở đi việc nọ việc kia, ngay cả lúc này?
- Nếu đúng vậy, hẳn Định sẽ buồn, vì tính Định nóng và thẳng lắm. Các cô bây giờ hay lăng nhăng lít nhít, nhờ vả tùm lum …
Hoàng Lan vênh mặt:
- Đã sao? Thời buổi khó khăn, người ta lại là con gái, kẹt đủ thứ … Nếu ông nào cũng nghĩ vậy thì thử hỏi: ông Khanh nghĩ thế nào khi thấy anh chở em đi, như hôm vừa rồi?
- Đồng ý chứ sao? Anh em mình mà.
- Nói ngon dữ. Ông ấy lại chả tái xanh tái xám mặt mày vì ghen ấy chứ. Sự thực, khi nhờ một người đàn ông chở, đã chắc gì giữa hai người có chuyện ai lợi dụng ai.
Tuấn tủm tỉm cười:
- Tất nhiên giữa hai đứa mình không có chuyện lợi dụng. Nhưng nếu Khanh thấy và nghĩ không có chuyện gì, có lầm không?
Hoàng Lan đấm vào lưng Tuấn:
- A, đã thế từ nay em không thèm đi với anh nữa đâu.
Tuấn nhìn sâu trong mắt Hoàng Lan, câu nói đầy ý nghĩa:
- Lúc nào anh cũng thấy em đẹp.
Hoàng Lan cúi đầu, mân mê những ngón tay.