Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 13
T
HÁI HÒA NGỒI XUỐNG CẠNH PHƯƠNG, nhìn qua lan can của hành lang. Cả khu bệnh viện chìm trong vắng lặng. Đèn từ các khu hắt ra ngoài tạo thành những ô ánh sáng huyền ảo trên thảm cỏ xậm màu. Ánh đèn đường trong bệnh viện soi mờ mờ các thân me cao vút với tàn lá rậm rạp. Toàn thể khu vườn rộng thênh thang đem lại cho bệnh nhân sự thoải mái, nhàn hạ và quên bớt ưu phiền.
Gió đêm lùa tới, ve vuốt cổ và cánh tay trần của Thái Hòa. Nàng rùng mình. Phương hỏi:
- Gì thế em?
- Lạnh.
- Anh lại tưởng…
- Tưởng gì?
- Em sợ ma.
Thái Hòa kêu khẽ:
- Không chơi thế đâu nghe. Đêm nay em ngủ đây một mình đó.
- Ba mình chứ.
- Ai?
- Chị Duyên và cháu bé.
Thái Hòa lườm Phương:
- Vậy cũng nói.
Phương đặt nhẹ tay lên đầu gối người yêu. Lớp vải và da thịt nàng mát rượi dưới lòng tay chàng. Phương nói khẽ:
- Anh thấy anh hạnh phúc.
Thái Hòa lặng im. Phương tiếp:
- Anh muốn đêm dài ra.
Thái Hòa nói:
- Sai rồi.
- Sao?
- Đêm có dài ra, nhưng thời gian vẫn qua và vẫn tới giờ giới nghiêm, anh phải về.
Phương bật cười:
- Ừ nhỉ.
Chàng ngồi cạnh Thái Hòa tận hưởng sự êm đềm bên người con gái dễ thương ấy, cho đến lúc Quốc bước ra rủ Phương về.
Thái Hòa đứng nhìn theo đốm đỏ của đèn sau hai chiếc xe khuất ở cổng bệnh viện.