Số lần đọc/download: 1982 / 16
Cập nhật: 2015-11-28 04:36:54 +0700
Chương 12
H
ai người đã tới siêu thị. Cái gọi là "siêu thị" chính là chỗ nào cũng thấy người.
Hàn Tú đưa xe đẩy cho Tiểu Thất. Tất cả mọi thứ đều khiến anh cảm thấy hiếu kì, nhìn không chớp mắt các sản phẩm muôn hình muôn vẻ đang bày ra trước mặt. Một số thứ anh đã nhìn thấy trên ti vi hay ở sách báo, nhưng đại bộ phận là anh chưa thấy bao giờ. Anh cầm các sản phẩm, nghiên cứu một lượt rồi thận trọng đặt về chỗ cũ.
Khi đi qua khu vực bán sách, Tiểu Thất vô tình nhìn thấy cuốn Dạy bạn 1000 món ăn thường ngày trong gia đình. Cách phối hợp thực phẩm và thành phần dinh dưỡng đều được viết rất cụ thể trong đó, cuốn cẩm nang này sẽ rất có ích cho việc tiếp nhận dinh dưỡng sau này của anh, thế là anh đặt ngay cuốn sách vào giỏ hàng.
Nhưng khi ngước mắt lên, anh mới nhận ra hình bóng của Hàn Tú đã chìm khuất tự lúc nào giữa dòng người qua lại tấp nập, vội vã. Tiểu Thất cau mày, vừa đẩy xe hàng vừa không ngừng nhìn quanh để tìm Hàn Tú. Thỉnh thoảng, anh lại bắt gặp một vài cô bé đang hướng ánh mắt về phía anh và cười, song lúc này, những nụ cười đó không còn khiến anh có cảm giác yên tâm mà trái lại, chỉ thấy vô cùng phiền phức. Nhìn mãi mà không thấy Hàn Tú đâu, anh càng lúc càng cảm thấy khó chịu.
"Đường Trạch Tề, anh chết mất xác ở đâu thế? Tôi đi cả một vòng siêu thị để tìm anh, hoá ra anh đứng đây "phóng điện loạn xạ" vào con gái nhà lành hả? Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà!". Hàn Tú từ đâu phóng tới, vứt mạnh hai bịch giấy vào xe đẩy rồi gầm lên.
Dạo này, giá giấy tăng lên chóng mặt nên nhân dịp giảm giá, cô định mua thật nhiều. Đinh ninh là Đường Trạch Tề vẫn đi theo sau mình nên cô chạy qua quầy hàng, nhặt hai bịch giấy rồi trở lại ngay, chỉ trong chớp mắt đã không thấy anh ta đâu cả, báo hại cô cầm hai bịch giấy này đi khắp nơi, dáo dác tìm kiếm. Còn anh ta thì sao? Cố tình tạo vẻ u buồn để quyến rũ mấy em mới lớn, lẽ nào anh ta sợ không đền nổi mạng ư?
Tiểu Thất đã quá quen với kiểu quát tháo thường ngày của Hàn Tú nên cho rằng cô lại vừa nổi hứng tạo tạp âm, anh không nói nhiều. Có điều, anh hoàn toán không hiểu ý nghĩa của cụm từ "Phóng điện loạn xạ". Nếu anh có thể phóng điện để phòng vệ thì cần gì phải tìm một nơi an toàn để lẩn trốn chứ? Mấy cô bé nữ sinh kia cứ cười với anh, anh chỉ cau mày nhăn mặt, như thế gọi là "Phóng điện loạn xạ" à? Vậy ra ngày nào anh cũng "Phóng điện loạn xạ" vào Hàn Tú sao? Bởi vì cô cứ hơi một tí là lại gây ra tạp âm.
Thấy trong xe hàng có một cuốn sách, Hàn Tú liền cầm lên xem.Dạy bạn 1000 món ăn thường ngày trong gia đình sao?
"Hừ! Anh mua thứ này về làm cái gì? Anh tưởng là cứ nhìn chằm chằm vào cẩm nang là có thể nấu ngon lành được à? Anh có biết giữa lý thuyết và thực tiễn khác nhau nhiều lắm không? Đúng là lãng phí tiền". Hàn Tú lườm anh rồi vứt cuốn sách lên giá.
Tiểu Thất không nói gì, lấy cuốn sách đó đặt vào xe hàng.
Hàn Tú lập tức đưa nó trở lại giá.
Một lần nữa, Tiểu Thất lại giơ tay ra lấy cuốn cẩm nang. Hàn Tú trợn mắt, vừa định phản đối thì bắt gặp cái nhìn kiên quyết, đầy uy hiếp của anh, cô đành nghiến răng đẩy nhanh chiếc xe về phía khu thực phẩm.
Hàn Tú không ngừng vứt vào xe hàng nào thịt, nào rau quả, như thể chúng là hàng miễn phí vậy. Giây phút đó, cô chỉ tâm niệm một điều duy nhất: "Đường Trạch Tề, tôi phải làm cho anh xách đồ mệt đến chết mới thôi". Nhưng trớ trêu thay, Tiểu Thất cũng học theo cô, lần lượt bỏ các túi đồ ăn vào xe đẩy sau khi xem qua thành phần dinh dưỡng trên bao bì. Hàn Tú nhìn chằm chằm vào những thứ đó, mím chặt môi không dám nổi giận, đành để mặc cho anh chọn lựa.
Hàn Tú không điều khiển nổi chiếc xe đã đầy ắp hàng nữa, hết đẩy nó sang bên trái rồi lại đâm qua phải, sau đó thì không cẩn thận, va vào giá hàng trước mặt. Bánh xe lùi lại phía sau, chẹt lên ngón chân Hàn Tú khiến cô đau đến mức ứa nước mắt.
Thấy cô ngồi sụp xuống, ôm ngón chân suýt xoa, dáng vẻ vô cùng đau đớn, Tiểu Thất nhíu mày lại rồi cầm lấy tay cầm của xe hàng. Hàn Tú đau khổ nhìn lên, nhưng chỉ nhận được ánh mắt lãnh đạm, thờ ơ từ anh. Anh ra hiệu cho cô tránh sang một bên rồi đẩy chiếc xe tiến về phía cửa ra.
Hàn Tú rủa thầm vài câu, sau đó từ từ đứng dậy, tập tễnh đi về phía quầy thanh toán.
Đột nhiên, những tiếng "tít tít" liên hồi ở cửa ra của siêu thị vang lên khiến tất cả mọi người dồn hết sự chú ý về phía đó.
Quay ra nhìn, Hàn Tú thấy Đường Trạch Tề cùng chiếc xe hàng đang bị người bảo vệ chặn lại, không biết họ đang nói với nhau những gì.
Thôi chết rồi! Biết đâu tên đàn ông đáng ghét này đã quên luôn cả việc phải thanh toán tiền trước khi ra khỏi siêu thị rồi cũng nên. Hay hắn làm thế là vì muốn gặp mấy anh cảnh sát để tán gẫu, ăn lót dạ đêm khuya?
Cô nhịn đau, chân thấp chân cao bước tới cửa ra của siêu thị, cố tạo ra dáng vẻ vô cùng tội nghiệp, đáng thương: "Cháu chào chú, làm ơn cho cháu hỏi, có chuyện gì thế ạ?"
Chú bảo vệ liền chỉ vào Tiểu Thất mặt lạnh như tiền đang đứng bên cạnh và nói: "Chào cô, xin hỏi vị tiên sinh này là ông xã hay bạn trai của cô?"
Vừa nghe thấy thế, Hàn Tú liền đanh mặt lại, xua tay lia lịa: "Anh ta không phải là ông xã, cũng không phải là bạn trai của cháu."
Chú bảo vệ tỏ vẻ khó hiểu: "Vậy thì anh ta không có quan hệ gì với cô rồi". Nói xong chú bảo vệ nhấc máy bộ đàm, báo cho bộ phận an ninh biết mình đã bắt được một tên trộm.
Hàn Tú cuống quýt nói: "Anh ta không phải bạn trai cháu nhưng vẫn là bạn ạ". Thực lòng, cô muốn nói, "Anh ta cũng chẳng phải là bạn cháu".
Chú bảo vệ lại nhìn Hàn Tú từ trên xuống dưới mấy lượt liền rồi nói một tràng dài mang nặng giọng địa phương: "Nghe này mấy thanh niên, tuy rằng dạo này, giá cả tăng lên một cách chóng mặt, nhưng chúng ta làm người thì nên có chút đạo đức, văn hoá đúng không? Hai cô cậu tưởng mình là trẻ con nên có thể tuỳ tiện mang đồ đi sao? Vì không biết được hậu quả sẽ nghiêm trọng tới mức nào nên lũ nhóc mới thích lấy thì lấy, chỉ để thoả mãn khát vọng chiếm hữu đồ vật của bản thân chúng mà thôi. Nhưng cô cậu thì khác, đều là những thanh niên có tư tưởng, có ý thức rồi, vậy mà dám to gan lớn mật đẩy đồ ra khỏi siêu thị như thế, hành vi này phải gọi là trộm cắp. Bây giờ, mọi siêu thị đều lắp cửa từ, hai đứa nhìn thấy chưa? Chính là cái thứ này, nó được gọi là cửa từ. Nếu có người mang đồ chưa thanh toán ra ngoài siêu thị, chỉ cần đi qua cửa này, chuông sẽ reo lên..."
Không chịu nổi việc chú bảo vệ cứ nói miên man không hồi kết, Hàn Tú nhanh nhảu ngắt lời: "Chú à, chú nghe cháu giải thích đã! Anh bạn này không hề có ý lấy trộm đồ đâu, thực ra, anh ấy đã từng bị thương nên đầu óc có chút vấn đề."
"Đầu óc có vấn đề?"
Cô gật đầu lia lịa: "Vâng, chú nhìn xem, đôi mắt anh ấy thất thần, vô định, bộ dạng thì vừa đần vừa ngốc, rõ ràng là có vấn đề mà."
Chú bảo vệ nhìn Tiểu Thất một lượt rồi quay về phía Hàn Tú, khinh khỉnh nói: "Nghe tôi nói này, hai thanh niên, tôi làm việc ở đây ít nhất cũng được năm năm rồi, đã bắt được không dưới một trăm tên trộm đồ trong siêu thị đâu. Cô có biết những tên đó nói thế nào khi bị tóm không?"
Đừng nói là họ đều bảo đầu óc mình có vấn đề, là bệnh nhân tâm thần đấy nhé!
"Đúng rồi đấy, chỉ nhìn biểu hiện trên mặt cô là tôi biết cô đã hiểu. Có tên ăn trộm đồ nào mà không bảo là đầu óc mình có vấn đề đâu? Cô không thể đổi một cách giải thích khác mới mẻ hơn được sao?"
Không ngờ cô lại đoán trúng. Bọn trộm trong siêu thị đúng là chẳng có trình độ gì hết. Họ tưởng rằng bệnh nhân tâm thần thì không phạm pháp sao?
"Hai người mau đi theo tôi đến bộ phận an ninh! Bị bệnh hay không thì cứ trình bày với người quản lý của chúng tôi, mọi chuyện sẽ nhanh chóng được làm rõ thôi."
"Hừ! Chú à, sao chú phải vô tình đến thế chứ? Không phải cháu đã nói rõ ràng mọi chuyện với chú rồi sao?"
Nhưng chú bảo vệ vẫn nghiêm nghị, làm động tác mời Hàn Tú đi.
Cô nhìn xung quanh, ánh mắt lạnh lùng của bốn người bảo vệ khác ở gần đó mách bảo cô rằng, tốt hơn hết là tự mình đi thôi. Cô quay sang nhìn Đường Trạch Tề, anh ta vẫn nắm chặt xe hàng, không chịu buông. Tên đàn ông đáng chết này, ngoài cái bộ dạng khốn kiếp ấy ra, cô chưa thấy hắn có một biểu hiện nào khác cả.
Cô lườm anh rồi bất lực đi theo người bảo vệ lên bộ phận an ninh ở tầng trên. Tiểu Thất thấy thế bèn bỏ tay ra khỏi chiếc xe đẩy, lặng lẽ bước sau Hàn Tú.
Tới nơi, Hàn Tú đã giải thích đi giải thích lại hàng ngàn lần rằng hai người họ vô tội, anh thực sự bị tổn thương não bộ nên mới quên trả tiền chứ không hề có ý ăn trộm, nhưng khi bộ phận an ninh yêu cầu Hàn Tú đưa bệnh án của Đường Trạch Tề ra để chứng minh thì cô nghẹn lời. Cuối cùng, sau hơn nửa giờ khẩu chiến, họ cũng nhận ra người đàn ông đó nói năng có chút khác thường nên đồng ý để Hàn Tú thanh toán tiền hàng, không truy cứu hành vi của Tiểu Thất nữa.
Bước ra khỏi đó, Hàn Tú lườm Tiểu Thất một hồi lâu rồi than vãn: "Không phải thường ngày anh cứ hơi một tí là lại thốt ra mấy câu tiếng Anh sao? Chả lẽ lúc nhấc mấy thứ đồ này lên, anh không nhìn dòng chữ: "Price:..." à? Không thấy trên các tấm bảng treo ở khắp nơi trong siêu thị có việc hai chữ "On Sale" hả? Dù là hàng đại hạ giá thì vẫn phải trả tiền chứ! Đại ca, anh có hiểu đạo lí này không vậy?"
"Chỗ tôi ở trước kia, lấy đồ không bao giờ phải trả tiền cả". Vẻ mặt Tiểu Thất lạnh như băng, giọng nói không một chút ấm áp.
"Làm gì có nơi nào được lấy đồ miễn phí, không phải trả tiền chứ? Anh coi tôi là đồ ngốc hay sao? Tuy tôi chưa từng ra nước ngoài nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không biết cái gì đâu nhé! Nước Mỹ chuyên mở viện phúc lợi à? Cái gì cũng tặng không cho anh chắc? Nếu thế thì tại sao anh không ở lại nước Mỹ, chạy về đây làm gì?". Cứ nhìn thấy khuôn mặt "gợi đòn" của anh là cô lại muốn đập bàn lia lịa.
"Cô vừa đến với thế giới này là chuyện gì cũng biết hay sao?". Tiểu Thất nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh, hai tay đúc vào túi quần, anh thẳng lưng bước qua mặt cô rồi đi về phía cửa ra của siêu thị.
Chỉ một câu nói đã đủ để khiến mặt Hàn Tú tối sầm lại.
Bỗng nhiên, chú bảo vệ lúc nãy hớt hải chạy tới chỗ cô, vừa cười giả lả vừa nói: "Hàn tiểu thư này, tôi vừa nhìn đã biết cô là người lanh lợi, phiền cô lần sau đến siêu thị mua đồ thì đừng dẫn theo người nhà bị bệnh tâm thần nữa nhé! Nếu chúng tôi treo biển đề "Cấm người bị tâm thần vào siêu thị" thì chắc chắn sẽ khiến cho không ít người phẫn nộ, phản đối. Cô làm như thế này vô hình trung đã đem lại rất nhiều phiền phúc cho chúng tôi, chẳng dễ dàng gì mà chúng tôi kiếm được mấy đồng lương tháng đâu cô ạ."
Hàn Tú nghiến răng, nắm chặt tay, không biết đáp lại thế nào, tự nhủ rằng mình chỉ phải chịu đựng một tháng nữa thôi, đúng một tháng sau, nhất định cô sẽ "quét" tên Đường Trạch Tề ra khỏi cửa!