One’s first love is always perfect until one meets one’s second love.

Elizabeth Aston

 
 
 
 
 
Tác giả: Thảo Nhi
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Oanh2
Số chương: 19
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3247 / 9
Cập nhật: 2015-11-24 21:40:39 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13
ái áo len này đẹp nè Mai, mua đi.
Hồng Hạnh kép tay Phương Mai lôi theo cả Hoàng Dũng, họ châu đầu vào tủ kính chưng toàn quần áo con nít.
- Anh Vĩnh Nghi mua cái áo này nè.
Không hẹn mà gặp, Phương Mai quay lại, tay cô đang nắm tay Hồng Hạnh buông thõng xuống, mặt cô xanh tái đi. Vĩnh Nghi đưa Hồng Yến đi sắm đồ cưới. Họ Ôm trên tay lủ khủ đồ. Vĩnh Nghi cũng vừa kịp nhận ra Phương Mai, cái áo bầu trên người cô làm anh nhức mắt, cùng một lúc với Hoàng Dũng.
Nụ cười trên môi anh thành nửa miệng cay đắng. Anh chưa kịp cưới vợ, cô đã có bầu bụng tròn lúp. Vĩnh Nghi buông rơi những món đồ trên tay mình rơi trên mặt đất, đằng kia Phương Mai nắm tay Hoàng Dũng kéo đi, họ như cặp vợ chồng hạnh phúc.
Hồng Yến sầm mặt, cô nhẫn nại khom người nhặt những món đồ của mình lên, từ bây giờ Vĩnh Nghi đã thành một hình nộm đi bên cô. Cô mím môi lại, giận dữ. Xui xẻo gì đâu, đi sắm đồ cưới lại gặp cô ta lại mang cái bụng to kềnh khoe khoang:
- Anh còn tiếc cô ta lắm à?
Vĩnh Nghi lầm lì, anh hăm hở trả thù Phương Mai bằng cách cưới vợ, sau ngày ly dị ba tháng. Vậy mà cô còn độc ác hơn anh, mang cái bụng vượt mặt. Vĩnh Nghi đau như có ai đá vào ngực mình thật đau, anh hận Phương Mai ghê gớm.
Để trả thù Vĩnh Nghi tổ chức đám cưới thật lớn, đoàn xe hoa dài trên đến mấy chục chiếc. Cả hai nhà trai và gái đều muốn phô trương sự giàu có của mình.
Vĩnh Nghi ăn mặc sang trọng như ông hoàng bên cạnh Hồng Yến lộng lẫy, họ hôn nhau trước mặt mọi người cho bao nhiêu ống kính quay tụ vào họ. Họ nhảy nhót cho tới khuya. Hồng Yến đẩy Thân tới trước mặt Vĩnh Xuân, cô giới thiệu Thân với Vĩnh Xuân.
Cũng không có gì đặc sắc. Thân nhún vai nghĩ thầm, bao nhiêu cái đẹp ông anh đã lấy hết. Thân mời Vĩnh Xuân ra piste, vẻ đẹp trai hào hoa của Thân chinh phục ngay Vĩnh Xuân, cô nép vào Thân mơ màng:
- Anh bà con với chị Hồng Yến?
- Chị Hồng Yến con chú tôi con bác.
- Họ hàng anh ai cũng đẹp.
Thân mỉm cười thay cho câu trả lời. Bước chân anh lả lướt và điêu luyện dìu Vĩnh Xuân vào cơn mơ, anh kéo cô sát vào mình với ý nghĩ: Thì ra cô ta cũng dễ chinh phục thôi.
Vĩnh Nghi say ngất ngư, anh uống rượu quên thôi, anh muốn mình say để quên hết. Anh lại cưới vợ lần thứ hai, đêm nay anh lại có một đêm tân hôn. Bỗng dưng anh nghe lòng mình chùng xuống, anh đã hăm hở, đã say mê trả thù, nhưng hình như chỉ có mình anh độc thoại, đối tượng trả thù không có trước mặt. Anh đã trở thành tên hề lố bịch.
Thật khuya, Hồng Yến dìu Vĩnh Nghi về nhà, họ có một căn nhà riêng sau khi cưới, hai tầng lầu với đủ tiện nghi. Vĩnh Nghi nằm sóng soài ra giường, anh ngủ say như chết.
Nửa khuya, Vĩnh Nghi giật mình tỉnh giấc, anh quờ quạnh chung quanh, chạm phải thân thể mềm ấm. Vĩnh Nghi chợt nhớ vai trò chú rể của mình. Hồng Yến thay quần áo cho anh từ lúc nào, và ngay chính cô cũng đang ngủ với chiếc áo ngủ khêu gợi.
Vĩnh Nghi cố ngồi dậy, đầu anh váng vắt, anh lê bước vào phòng tắm và dội nước ào ào. Nước mắt là anh tỉnh táo. Vĩnh Nghi trở ra, anh rút một điếu thuốc gắn lên môi. Lòng anh nguội lạnh chứ không háo hức như đêm tân hôn đầu tiên.
Nhả khói thuốc bay tỏa lên cao, Vĩnh Nghi tư lự. Anh đã làm xong cái việc cưới vợ trả thù. Phương Mai và cái bụng căng tròn lại hiện lên, Vĩnh Nghi ném mạnh điếu thuốc, anh lao tới giường với niềm hăm hở tìm quên, anh ôm ghì Hồng Yến vào đôi vòng tay mình. Hồng Yến mở mắt cô nũng nịu:
- Em đang ngủ ngon.
Vĩnh Nghi lặng lẽ hôn lặng lẽ cởi áo ngủ trên thân thể cô. Hồng Yến có vẻ táo bạo và sành sỏi cô không e ấp, cô biết cách làm cho Vĩnh Nghi điên cuồng...
Vĩnh Nghi buông Hồng Yến ra, anh bật ngọn đèn lớn, mặt nặng xuống:
- Em đã với ai rồi phải không?
Hồng Yến nằm lăn ra thản nhiên:
- Anh quan trọng còn hay mất à? Em tưởng anh phải biết chuyện này, tất cả chi phí mẹ em đều bỏ ra.
Vĩnh Nghi đỏ mặt:
- Anh không hề biết chuyện này, không ai nói gì với anh biết.
- Mẹ em còn đưa cho mẹ anh cả chục cây vàng, em nghĩ cũng đủ để bù đắp việc em không còn nguyên vẹn.
Vĩnh Nghi nghẹn cứng, anh có miệng mà như mắc quai. Mẹ mình kinh doanh cả việc cưới vợ gả chồng cho con. Vĩnh Nghi nằm gối tay sau ót, anh nhìn lên cánh quạt trần quay nhè nhẹ. Đó cũng là lý do bà hăng hái cưới vợ cho anh. Bao nhiêu ham muốn chìm lắng. Nhường lại cho một nỗi chán chường của một kẻ chiến bại. Hồng Yến rút vào lòng Vĩnh Nghi, cô ôm hôn anh âu yếm.
- Em mua cho anh chiếc xe Nissan đời mới nha.
- Để làm gì, anh không thích đi xe hơi.
- Chứ anh thích đi xe gì?
- Không thích gì cả.
- Kể cả em à?
- Ừ.
Hồng Yến giận dỗi:
- Em đòi vàng của mẹ em lại đấy.
- Tùy em.
Rồi anh nhắm mắt lại:
- Em buồn ngủ rồi, em ngủ đi.
Hồng Yến ấm ức nhìn Vĩnh Nghi. Ôi, một đêm tân hôn tẻ nhạt như nước ốc. Vĩnh Nghi đã ngủ, anh không cần biết, cuộc ân ái nửa vời làm cô khó chịu không. Không gì đáng ghét, khi đức ông chồng lăn ra ngủ, mà người vợ còn ray rứt chưa thỏa mãn. Cô hậm hực ngồi dậy tắt mạnh ngọn đèn, đi vào buồng tắm xã nước ào ào. Vĩnh Nghi vẫn ngủ say như chết.
Vĩnh Nghi nằm lan man với bao ý nghĩ lộn xộn. Trước đây anh chỉ cần một số vàng để mua căn nhà nhỏ, hai vợ chồng ở với nhau, vậy mà anh không có được để xảy ra chuyện anh thất chí uống rượu rồi đánh Phương Mai. Và còn biết bao nhiêu chuyện do hai gia đình cố xé to, hậu quả anh mất Phương Mai. Giờ đây, anh có căn nhà rộng lớn do chính mình làm chủ, có cả vàng để xài phí để mua xe, nhưng cái hạnh phúc ngọt ngào đã không còn nữa. Có một cô vợ mà ngay trong đêm tân hôn anh cảm thấy chán chường cô.
- Anh...
Hồng Yến tỉnh giấc, cô quay sang ôm Vĩnh Nghi thân thể cô hoàn toàn phơi trần trước anh:
- Sáng rồi anh cần phải dậy.
- Anh dậy làm gì, anh được nghỉ trong ngày cưới, có việc gì mà làm.
- Anh muốn đi dạo một chút cho thư giãn.
Hồng Yến xụ mặt, xem ra Vĩnh Nghi muốn đi một mình, cô phụng phịu:
- Chúng mình còn phải về nhà ba mẹ.
- Một lát anh về.
Vĩnh Nghi nhảy xuống giường, anh làm vài động tác thể dục rồi vào phòng vệ sinh. Khi Hồng Yến còn nằm lười biếng, Vĩnh Nghi rời nhà. Anh không biết mình muốn đi đâu, để không ôm ấp thân thể trần trụi trơ trẽn kia.
Bước chân Vĩnh Nghi lại lang thang trên đường đến nhà Phương Mai và dừng lại ở đầu hẻm. Vĩnh Nghi giật mình, sao mình lại đến đây, để nhìn được Phương Mai hốc hác, mắt sưng mọng ư?
Lòng anh lại nôn nao với một cảm giác khó tả. Mới 6:30. Tim Vĩnh Nghi đập rộn lên khi thấy bóng dáng Phương Mai quen thuộc. Cô mặc áo dài xanh đi bộ ra đường. Họ nhìn nhau sững sờ. Mặt Phương Mai xanh nhợt nhạt. Làm sao cô không nhớ ngày hôm qua là ngày Vĩnh Nghi cưới vợ, và đêm hôm là đêm tân hôn của anh. Vậy mà mới sáng bảnh mắt, anh đã có mặt ở đầu con hẻm nhà cô, với bộ đồ thường ngày đi làm, tóc rủ lên trán.
- Chào em.
Phương Mai quay đi, môi cô bậm lại, cô không muốn Vĩnh Nghi nhìn thấy nỗi đau của mình.
- Hoàng Dũng đâu?
- Anh ấy đã về Trảng Bàng.
- Sao em không xin chuyển theo Dũng cho gần.
Phương Mai lặng thinh, bác xích lô quen thuộc chạy đến gần, Phương Mai lí nhí:
- Xin lỗi.
Cô lên xe đi. Vĩnh Nghi ngẩn ngơ nhìn theo. Cô mặc áo bầu trông thật xinh và duyên dáng, anh thèm được ôm Phương Mai trong vòng tay của mình và vuốt nhè nhẹ trên bụng tròn lum lúp để nghe tiếng thai nhi chòi đạp.
Hết rồi, anh không được cái quyền ấy, Vĩnh Nghi trở về trong tâm trạng chán chường hụt hẫng. Sao mày không vui đi Vĩnh Nghi? Không cười lên đi? Mày cưới vợ một đám cưới lớn ồn ào, còn cô ta âm thầm ôm cái bụng. Vậy mà nỗi chiến thắng vẫn không vinh quang.
Phương Mai cố gắng bằng tất cả sự cố gắng của mình trước Vĩnh Nghi và một mình trên xe, cô khóc như mưa. Vĩnh Nghi đến để thấy anh trả thù mình kia mà, rằng hôm qua anh hạnh phúc bên cô vợ mới cưới.
Đứa bé trong bụng đạp một cái đau nhói, Phương Mai xoa nhẹ lên bụng, không bao giờ anh biết rằng mình có một đứa con đâu Vĩnh Nghi. Con của tôi, tội cho con, mồ côi cha lúc chưa chào đời. Hai lần có con, chúng đều bất hạnh như nhau.
- Sao mặt Phương Mai xanh quá vậy, trúng gió rồi phải không?
Duy Kha lo lắng tìm chai dầu, đưa cho Phương Mai, cô cảm động nhìn Duy Kha:
- Cám ơn.
- Liệu có đứng lớp nổi không?
- Không sao đâu, Phương Mai chỉ mệt chút thôi.
Học trò đang học nhóm, Phương Mai tìm ghế ngồi xem lại bài dạy ngày hôm qua. Cô buồn rầu nhớ lại quãng đời đi học của mình.
- Anh Duy Kha ơi!
Vĩnh Xuân xuất hiện, cô mặc bộ áo thật model tươi cười trao cho Duy Kha cái nón:
- Hôm qua ăn cưới anh bỏ quên nhà em.
Cô cau mày nhìn Phương Mai không chào, chiếc áo bầu làm cô chú ý, Vĩnh Xuân lôi Duy Kha ra ngoài:
- Đi ngoài này với em đi Duy Kha, chưa đến giờ lên lớp mà.
- Có chuyện gì không Vĩnh Xuân?
Vĩnh Xuân ngập ngừng:
- Phương Mai có bầu à?
- Thì cô ấy đang mặc áo bầu đó!
- Chồng Phương Mai đâu?
- Thì Vĩnh Nghi đó!
Vĩnh Xuân nhăn mặt:
- Họ ly dị rồi mà, Hoàng Dũng không có đến đây à?
- Có, hôm tòa xử ly dị, đến nay thì không thấy, có chuyện gì không Vĩnh Xuân?
Vĩnh Xuân cười gượng:
- Em cứ tưởng Hoàng Dũng cưới Phương Mai.
- Không có đâu, Phương Mai là cô gái đàng hoàng, vả lại cô ấy là nhà giáo mà.
Vĩnh Xuân ra về với bao hoài nghi thắc mắc, cô không dám nói gì với Vĩnh Nghi hết. Bởi dù sao cô cũng đã một thời là bạn của Hồng Yến, phá tan mái ấm của họ, mặc dù cô biết chắc chắn đứa con ấy là của Vĩnh Nghi.
Vĩnh Xuân lại mơ màng, nhớ đến khuôn mặt điển trai của Thân, so với Duy Kha, Thân không đẹp bằng nhưng anh có tiền và đặc biệt biết ga- lăng.
Tình yêu cho Hoàng Dũng bay biến, chút tình đầu vu vơ vô vọng.
Vĩnh Nghi và Hồng Yến cưới nhau được một tháng. Xem ra Hồng Yến không muốn thay đổi cuộc sống của mình bao nhiêu. Cô thích được chìu chuộng, rong chơi ăn uống và hàng đêm trong ánh đèn mờ của vũ trường. Vĩnh Nghi bắt đầu từ chối những cuộc đi chơi vô ích, trở lại cuộc sống bình thường. Giữa đôi vợ chồng mới bắt đầu có một khoảng cách và mâu thuẫn.
Vĩnh Nghi đi làm về ăn cơm trưa, Hồng Yến mới dậy để ăn sáng, khi Vĩnh Nghi ngủ trưa cô thức để chăm chút cho gương mặt của mình.
Vĩnh Nghi bắt đầu tiếc thầm cho cuộc sống của mình ngày xưa, buổi chiều và đêm tối với anh bây giờ là một khoảng trống mênh mông cô đơn, anh ngồi một mình để nghe tiếc nuối về một khoảng đời hạnh phúc đã qua.
Mỗi chiều chiều biển tím mênh mông
Cả tình yêu thăm thẳm đợi chờ
Ánh hào giăng mặt trời đi ngủ.
Sóng đốt đèn đêm biển với thuyền
Thuyền rời bến thuyền lịm tím
Tiễn thuyền đi bến ngẩn ngơ chiều
Hàng phi lao bên bờ nhân chứng
Bàn tay che đôi mắt thuyền về
Bình minh lên sắc hoa hồng đỏ.
Con sóng chở thuyền đưa máu về tim
Chỉ nhận lại nụ hôn nóng ray rứt
Để dạt dào ngân mãi tình ta
Hồng Yến với tay tắt máy cassette đang hát điệu nhạc buồn thảm, cô ngồi xuống bên cạnh Vĩnh Nghi. Chiếc áo ngủ màu hồng mỏng như tờ giấy, bày gần trọn vẹn một thân thể khêu gợi, nhưng không làm Vĩnh Nghi mê đắm. Vĩnh Nghi vẫn ngồi yên nhả những vòng khóc thuốc.
- Anh!
Cô vòng tay ôm cổ Vĩnh Nghi nũng nịu, anh khẽ khàng gỡ tay cô ra:
- Có chuyện gì không, sao đêm nay em không đi chơi sao?
Hồng Yến phụng phịu:
- Ai đời có chồng mà đi solo một mình, đi với em một chút thôi.
- Anh mệt lắm. Cần phải xem lại mấy đồ án thiết kế của mình.
- Anh xem công việc hơn em?
Vĩnh Nghi nghiêm nét mặt:
- Em là vợ em phải biết lo toan trong gia đình và phải biết lo cho chồng khi anh phải lo toan ngoài xã hội.
Hồng Yến xụ mặt, cô biết Vĩnh Nghi sắp dạy cho mình những điều cần phải có của một người vợ, cô thì chán ngắt. Tình yêu cho Vĩnh Nghi bỗng chốc như chiếc bong bóng xì hơi lép xẹp. Thì ra cô không yêu Vĩnh Nghi, đó chỉ là cảm quan, là tự ái bị bỏ rơi và cô quyết tâm chiếm lại cho bằng được, khi nắm được trong tay, cái báu vật kia trở nên tầm thường. Nhưng cô cần Vĩnh Nghi như một bức tường che chắn cho cuộc đời mình.
Sợ Vĩnh Nghi thuyết phục mình dong dài, Hồng Yến nắm tay anh luồn vào trong áo ngủ của mình mặt cô áp vào má anh, Vĩnh Nghi rùng mình. Sự khêu gợi thái quá làm anh sợ. Ngày trước Phương Mai e ấp biết bao.
- Yêu em đi Vĩnh Nghi - Cô đẩy anh nằm xuống và tìm lấy môi anh.
Vĩnh Nghi thở dài ném điếu thuốc. Giây phút này anh chợt nhớ Phương Mai da diết, anh không còn những phút giây rạo rực bên Hồng Yến, người vợ anh đã vội vã cưới. Tình yêu cho Phương Mai vẫn đậm nét như một giọt mực tím trên trang giấy trắng.
Hồng Yến kéo dây áo ngủ, thân thể cô phơi trần trước Vĩnh Nghi, cô tìm kiếm anh và chờ đợi anh đáp ứng lại mình, nhưng Vĩnh Nghi đẩy cô ra và ngồi dậy:
- Anh đang mệt.
Hồng Yến sững người một chút, cô nhìn chồng muốn rách cả khóe mắt dữ dằn:
- Anh đối xử với em như vậy?
Vĩnh Nghi lạnh lùng:
- Em có thể đi chơi đâu đấy cho khỏe.
Hồng Yến ném mạnh cái gối vào người Vĩnh Nghi quát:
- Anh là chồng hay là ai mà nói với tôi cái giọng điệu như vậy?
- Này, em không được làm ồn và nên biết tôn trọng nhau một chút.
- Anh là đồ... đồ cà chớn.
Vĩnh Nghi tức giận, anh giơ tay cao lên, nhưng rồi buồng thõng xuống:
- Em đừng hỗn hào, tôi không tha đâu.
Vĩnh Nghi quay lưng đi. Hồng Yến nhào theo ôm Vĩnh Nghi.
- Anh đi đâu?
- Anh cần làm việc.
Hồng Yến biết mình không thể làm dữ với một con người cứng rắn như Vĩnh Nghi, cô bật khóc òa:
- Đừng bỏ em!
Vĩnh Nghi dịu xuống, dù sao anh cũng có một lỗi, nhưng ép lòng bên một kẻ không yêu thật khó quá.
- Lúc anh cưới con Phương Mai về có bao giờ anh đối xử với nó như vậy không?
Vĩnh Nghi lịm đi. Hồng Yến lại khêu gợi lại cái nhức nhối trong anh, trên khuôn mặt vừa đầy nước mắt kia là khuôn mặt vênh váo khó chịu.
Vĩnh Nghi lạnh nhạt:
- Em cứ hỏi tư cách làm vợ của mình đi.
Trời ơi, như một gáo nước tạt vào mặt, Hồng Yến choáng váng cô lồng lên như một con beo cái:
- Tôi về làm vợ anh không phải với hai bàn tay trắng như nó, mẹ anh có giữ của tôi bao nhiêu là vàng, anh biết không?
Vĩnh Nghi cắn môi, hai tay nắm lại nhìn vợ không chớp mắt. Hồng Yến lùi lại cô chua ngoa:
- Tôi sẽ đòi lại hết.
Vĩnh Nghi cười nhạt:
- Của em vẫn là của em, em cứ đến mẹ mà đòi lại hết đi. Đối với tôi những thứ ấy chỉ như một thứ rác rưởi.
Anh xô mạnh Hồng Yến bỏ đi. Cánh cửa đóng sầm lại. Hồng Yến tức tưởi hốt cả gối mền ném đùa vào cánh cửa nghiến răng:
- Phương Mai rồi mày sẽ biết tay tao. Vĩnh Nghi tôi thề sẽ cho anh biết thế nào là nỗi đau khi nhục mạ vợ của mình.
Chút Tình Đầu Chút Tình Đầu - Thảo Nhi Chút Tình Đầu