Love is hard to get into, but even harder to get out of.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12
gười bác sĩ tâm thần đến thăm Annie tại bệnh viện vào chiều thứ tư như đã hứa. Bà ta không tiết lộ những chuyện Annie đã nói, nhưng bà nói với Sabrina rằng bà rất hài lòng về việc đã gặp Annie. Bà có dự định sẽ gặp lại cô thêm một lần nữa tại bệnh viện trước khi cô chuyển đến New York, bà sẽ đến thăm cô theo chương trình đã được vạch ra. Annie vẫn không nói gì với Sabrina về việc cô sẽ đến ở tại New York, nhưng cô có vẻ sẽ đồng ý. Sabrina đã ký hợp đồng thuê nhà vào tối hôm trước.
Người bác sĩ bảo đảm với Sabrina rằng em gái cô sẽ không tự tử, hay chán nản, tuyệt vọng. Cô ấy sẽ vượt qua những cảm xúc mà ai cũng phải trải qua sau một biến động kinh hoàng như vậy, vừa mất mẹ lại vừa mất thị giác. Cũng như ông bác sĩ phẫu thuật, bà ta nói rằng Annie cần tham gia chương trình phục hồi chức năng dành cho những người khiếm thị, nhưng bà nói ông bác sĩ trưởng khoa phải chuyển cô đến đấy trước khi cô về nhà. Trong lúc chờ đợi, bà bằng lòng đến gặp Annie ở đây. Đối với Sabrina, thế là đủ.
Đối với Annie, cuộc gặp mặt cực kỳ hấp dẫn. Mới đầu, cô hết sức tức giận khi người bác sĩ tâm thần vào phòng và tự giới thiệu. Bà ta nói với cô rằng Sabrina đã gọi điện cho bà và thoạt tiên, Annie không chịu nói chuyện, cô nói không cần ai giúp đỡ hết, một mình tự xoay xở được rồi.
Bà bác sĩ tâm thần tên là Ellen Steinberg, nói với cô:
- Tôi biết cô xoay xở được, nhưng chúng ta nói chuyện vẫn không hại gì. - Annie liền nổi giận, nói rằng ông bác sĩ phẫu thuật không biết gì, cô không ngờ mình bị mù thế này. - Bác sĩ Steinberg bình tĩnh đáp:
- Tôi thì hiểu. Tôi cũng bị mù vì tai nạn xe hơi như cô, sau khi học xong y khoa. Chuyện cách đây đã 24 năm rồi. Sau khi xảy ra tai nạn, tôi đã rất đau khổ trong nhiều năm trời, tôi quyết định bỏ nghề thuốc. Tôi đã học ngành giải phẫu, cho nên tôi nghĩ nghề của mình như thế là đi tong. Không ai cần một bác sĩ phẫu thuật bị mù. - Annie nghe nói thấy hấp dẫn, liền lắng tai nghe. - Tôi nghĩ không có ngành nghề gì đặc biệt tôi có thể làm được. Khoa tâm thần học dành cho những người xuất sắc, làm sao họ có thể cho tôi làm việc với những người điên, mất trí? Tôi muốn làm bác sĩ tim mạch, nghề này được mọi người rất chuộng, và đem đến nhiều lợi nhuận. Cho nên, tôi ngồi ở nhà làm tình làm tội mọi người suốt hai năm, khiến cho gia đình tôi nổi điên. Tôi bắt đầu uống rượu nhiều, khiến cho tình hình trở nên phức tạp. Cuối cùng anh tôi nói rằng tôi là đồ bỏ, mọi người đều chán ngán trước cảnh sa đọa của tôi, anh ta nói tại sao tôi không kiếm việc gì làm, chấm dứt cái trò chán đời ấy cho mọi người bớt khổ.
- Tôi không thể làm gì. Ngoài nghề thuốc, tôi không học nghề gì hết. Tôi bèn xin việc làm ở Công ty cấp cứu, tra lời điện thoại. Rồi cơ may đến, tôi xin việc khác ở đường dây nóng về tự tử. Tôi đâm ra thích công việc này, và nó đã dẫn tôi đến với khoa tâm thần học. Tôi đi học về tâm thần, người ta khuyên tôi quên chuyện quá khứ. Khi tôi đi học, tôi gặp chồng tôi, ông là giáo sư tại trường y. Sau đó chúng tôi đã lấy nhau và có bốn đứa con. Ít khi tôi nói về mình như thế này, Annie. Tôi đến đây để nói về cô chứ không phải về tôi. Nhưng tôi nghĩ nói chuyện về tôi cho cô giác ngộ. Người tông xe tôi là một anh tài xế say rượu, anh ta đi tù hai năm, còn tôi thì mù suốt đời. Nhưng nếu cô muốn biết chuyện người ta để suy ra chuyện mình, thì đây là điều hay. Cuối cùng, tôi đi theo con đường chuyên môn tôi thích, tôi có chồng, một người chồng rất tuyệt, và có bốn đứa con cực kỳ xinh đẹp.
- Bà mù mà sao bà làm được như thế? - Annie hỏi, cô hết sức ngạc nhiên. Cô không tin chuyện như thế có thể xảy ra cho mình. Cô nghĩ mình xấu số, sẽ không gặp được may mắn như vậy.
- Mù hay không, mọi người đều phải học mới phát triển được những kỹ năng khác. Đừng bi quan mà phải cố gắng nhiều hơn người khác thôi. Mình cũng thất vọng, đau khổ như bao người sáng mắt. Tại sao ta không nói chuyện về cô một lát? Hiện cô cảm thấy như thế nào?
- Lo sợ, - Annie đáp, giọng run run và nước mắt ứa ra. - Tôi nhớ mẹ. Tôi cứ nghĩ đáng ra tôi cứu được bà. Bà chết là do lỗi của tôi. Tôi không chụp tay lái được. Tôi không kịp làm. - Trông cô rất đau khổ.
- Trước khi đến đây, tôi có đọc tờ tường trình về vụ tai nạn.
- Làm sao bà đọc được? - Annie hỏi.
- Bản báo cáo được chuyển sang chữ nổi. Việc này rất dễ dàng. Tôi đánh máy bằng chữ nổi tất cả giấy tờ, rồi người thư ký của tôi sẽ đánh lại bằng chữ thường.
Họ nói chuyện hơn một giờ, rồi bác sĩ Steinberg ra về. Bà nói, nếu Annie muốn, bà sẽ trở lại.
- Tôi rất muốn, - Annie đáp. Cô cảm thấy mình nhỏ bé trước tình thương của mọi người. Cô cũng nói cho bà biết về chuyện Sabrina và Candy muốn cô đến ở với họ tại New York.
- Cô muốn làm gì? - Bác sĩ Steinberg hỏi. Annie nói rằng cô không muốn là một gánh nặng cho họ.
- Vậy thì đừng làm thế, bằng cách phải đi học. Học những gì cô cần biết để có thể sống độc lập, không nhờ ai.
- Chắc bà đã làm như thế.
- Phải, nhưng tôi đã mất rất nhiều thì giờ than thân trách phận trước khi làm thế. Cô đừng phí thì giờ để than trách số phận, Annie à. Theo tôi biết thì cô có gia đình rất thương yêu cô. Tôi cũng có, nhưng tôi đã làm khổ họ một thời gian dài. Tôi hy vọng cô không làm thế, mất thì giờ vô ích. Nếu cô làm việc gì cần làm, cô sẽ vui trở lại. Cô có thể làm những việc mà người sáng mắt đã làm, có lẽ ngoại trừ việc xem phim.
- Tôi không vẽ được nữa, - Annie đáp, buồn bã. - Đây là công việc tôi đam mê.
- Tôi cũng không thể làm bác sĩ phẫu thuật, nhưng tôi thích khoa tâm thần. Có lẽ có nhiều môn trong phạm vi nghệ thuật cô có thể làm. Có những môn mà cô không biết mình có năng khiếu. Điều quan trọng là có thể khám phá ra tài năng ấy. Cô phải chấp nhận sự thử thách. Bây giờ là cơ hội để cô cố gắng hơn trước đây. Tôi thấy cô sẽ làm nên sự nghiệp. Cuộc đời đang mở rộng trước mắt cô, cô hãy mở cửa và đi vào.
Annie không trả lời một hồi lâu, trầm tư suy nghĩ. Mấy phút sau, bác sĩ Steinberg đứng dậy cáo từ. Annie nghe thấy tiếng gậy gõ lóc cóc trên nền nhà.
- Bà không có chó à?
- Tôi dị ứng với chó.
- Tôi cũng ghét chó.
- Vậy thì đừng nuôi chó làm gì. Annie à, cô hãy chọn những gì mà trước đây cô thích. Hẹn gặp lại cô.
Annie gật đầu, tai nghe tiếng cửa khép lại. Cô nằm xuống giường, suy nghĩ về những gì bác sĩ Steinberg đã nói.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái