Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 13
H
ôm nay tòa xử ly hôn. Ngọc Khuê uống vội phần cà phê cuối cùng để đi. Từ nửa tháng nay, Trường Giang có về nhà nhưng rồi đi ngay, có lẽ anh ta biết mình đã thua nên chịu rút lui. Tuy nhiên, lát nữa đây, Ngọc Khuê sẽ cho anh ta một số tiền. Dù không còn là vợ chồng, cô và anh vẫn có thể là bạn bè với nhau.
Uống một tách trà, Ngọc Khuê đóng cửa nhà để đi. Không đi xe 2 bánh, Ngọc Khuê tự mình lái chiếc Madaz. Tại sao cô không hưởng thụ chứ, khi mà ông trời không đãi ngộ, chỉ cho cô tiền bạc, trí thông minh nhưng nhan sắc thì không.
Sau phiên xử, cô sẽ đi một vòng du lịch và gì nữa... Ngọc Khuê không muốn nghĩ tới.
Mở cửa xe và leo lên ngồi, Ngọc Khuê đề cho máy nổ.
- Ngồi im, cấm động đậy, tao sẽ nổ súng.
1 vật lành lạnh dí vào màng tang Ngọc Khuê, cô giật bắn mình. Qua kính chiếu hậu, một gã bịt mặt ngồi sẵn ở băng ghế sau, hắn đang dí súng vào cô.
Ngọc Khuê cố trấn tĩnh sợ hãi:
- Anh muốn gì?
- Lái xe đi ra ngoài, rồi chúng ta nói chuyện!
Liên tưởng đến Trường Giang, Ngọc Khuê cười nhạt:
- Trường Giang thuê anh uy hiếp tôi phải không?
- Anh ấy không muốn ly hôn, cho nên bảo tôi đi gặp chị và mời chị đến.
- Mời tôi bằng cái kiểu này đây sao? Tôi không đi!
- Tôi sẽ nổ súng bắn chết chị và dàn cảnh như một vụ cướp, chị sẽ chết, tài sản là của Trường Giang, vì 2 người chưa ly hôn.
Ngọc Khuê lịm người. Trường Giang thật ghê gớm. Cơn phẫn nộ trào lên:
- Được, tôi sẽ đi cùng với anh để gặp anh ta!
Tên "khủng bố" leo lên phía trước, bây giờ khẩu súng không dí vào đầu mà dí vào hông Ngọc Khuê. Giọng hắn gầm gừ:
- Chị nên nhớ một cử chỉ manh động nào của chị tôi sẽ nổ súng. Lái xe theo sự hướng dẫn của tôi. Chạy thẳng đi, giữ tốc độ bình thường.
Xe bắt đầu ra thành phố, tên côn đồ bắt đầu khó chịu, vì Ngọc Khuê chạy xe nhanh.
- Tốc độ bình thường thôi!
- Anh bắt tôi lái xe đi đâu đây?
- Tôi bảo chị lái xe thì lo lái xe! Tôi bảo quẹo thì chị quẹo!
Xe đi trên con đường Xuyên Á, dù có muốn chạy tốc độ bình thường đi nữa, trên đoạn đường này, Ngọc Khuê cũng chạy tốc độ 60km/giờ. Cô nhấp thắng và hoảng kinh nhận ra thắng xe không ăn nữa. Tay lái của Ngọc Khuê run lên.
Tên côn đồ quát khẽ:
- Gì vậy?
- Thắng xe không còn sử dụng được nữa.
Ngọc Khuê lẫn tên côn đồ mất bình tĩnh như nhau, hắn cố quát tướng lên:
- Này, đừng có giở trò với tôi nghen!
Xe băng qua giao lộ, một người đi đường đang băng qua, Ngọc Khuê hét lên:
- Tránh ra! Tránh ra!
Cô đạp lút cần thắng một cách tuyệt vọng, xe đã hỏng bộ phận thắng, xe lao vùn vụt tới trước lảo đảo như người say rượu. Tên côn đồ kinh hoàng bẻ quặt vô lăng. Ngọc Khuê há hốc mồm, khẩu súng trên tay hắn là khẩu súng giả. Nhưng cô không còn thời gian suy nghĩ nữa, vì chiếc xe băng qua nửa phần lộ trước đôi mắt kinh hoàng của Hoàng Cầm. May là anh đứng lại dù anh biết rất nguy hiểm, chiếc xe sau đang lao tới có thể cán qua người anh, nhưng anh làm chủ được tốc độ lách qua chạy đi. Còn chiếc xe "say rượu" trèo lên con lươn và bay qua bên kia phần đường, ngon trớn lao luôn xuống ruộng.
Ngực Ngọc Khuê đập mạnh vào vô lăng đau muốn tắt thở, đầu cô đập vào kính xe. Cô nén cơn đau mở cửa chạy tung ra ngoài, giữa lúc chiếc xe phát nổ và phát bùng lên.
Ngọc Khuê sững sờ nhìn lại chiếc xe, cô hiểu có kẻ nào đó muốn cô chết. Ý thức sinh tồn trong cơn hoảng loạn khiến Ngọc Khuê bỏ chạy, cô chạy loạng choạng trong cơn đau của tâm hồn lẫn thể xác. Hình như có ai đó đuổi theo cô, hắn hét vang:
- Không được chạy, mau trở lại đi!
Là Trường Giang, hắn muốn giết cô, bởi vì nếu ly hôn hắn không có gì hết. Hắn điên rồi, cô sẽ cho hắn tiền mà.
2 chân Ngọc Khuê loạng choạng, cô ngã dúi trên cỏ ướt, rồi cô ngồi dậy chạy. Máu, ngực áo cô đầy máu. Trời nắng mà sao mọi thứ tối sầm lại, Ngọc Khuê ngã chúi luôn. Lần này cô không dậy nổi nữa, mà ngất đi... (144)
° ° °
Điện thoại reo vào lúc sáng sớm, Minh Phi còn ngủ. Ngọc Mai bận lo cho con, cô gọi to Minh Phi:
- Anh Phi, dậy nghe điện thoại, chắc là của chị Ngọc Khuê!
Minh Phi lười biếng vươn tay tới bàn điện thoại, anh áp ống nghe vào tai:
- Alô, Minh Phi nghe đây. Hả... cái gì! Xe bị tai nạn giao thông là của Ngọc Khuê... Chưa tìm thấy cô ấy... vâng... vâng... tôi đến ngay.
Ngọc Mai giật mình:
- Chuyện gì vậy anh Phi?
- Ngọc Khuê bị tai nạn giao thông, xe bị lật và cháy. Còn một người đàn ông ngồi trên xe cùng với Ngọc Khuê, anh ta đã chết tại chỗ. Công an chưa tìm thấy xác Ngọc Khuê.
Ngọc Mai rụng rời cả tay chân, cô ôm choàng lấy Minh Phi, khóc òa lên.
- Em bình tĩnh, ở nhà trông con đi. Anh đến hiện trường xảy ra tai nạn để xem sao.
- Không, em đi với anh! Nếu không nhìn thấy chị Hai, em không yên tâm được.
- Vậy thì em bảo chị vú trông con, rồi thay quần áo nhanh lên.
Ngọc Mai cuống quýt thay quần áo, cô không giữ nổi bình tĩnh, nước mắt cứ chảy như mưa. Xưa nay, cô quen sống vào chị mình đến khi lấy chồng, có Minh Phi lo tất cả. Bây giờ cái cảm giác Ngọc Khuê đã chết khiến cô vừa sợ hãi vừa đau đớn.
Minh Phi vuốt lại mái tóc cho vợ:
- Em phải bình tĩnh chớ! Người ta nói xe bốc cháy, nhưng không tìm thấy chị Hai. Có thể là chỉ thoát ra được và ngất ở đâu đó.
Ngọc Mai cũng hy vọng như vậy. Cô hấp tấp đi theo Minh Phi.
Xe đến nơi, Ngọc Mai xuống xe, trước mắt cô là một khối sắt đen sì. Cô sợ hãi bấu cánh tay Minh Phi. Anh ôm cô vào lòng như để tiếp sức mạnh cho vợ và cùng bước tới.
Trời ngả màu xế chiều, bắt qua màu tối thảm. Chiếc xe chỉ còn là một khối sắt đen nằm chơ vơ. một vùng cỏ cây bị giẫm nát. Người công an đón Minh Phi và Ngọc Mai.
- 2 người là...
Minh Phi đáp:
- Đây là em gái người bị nạn, Ngọc Mai. Còn tôi là chồng của Ngọc Mai. Có tìm ra chị ấy chưa vậy anh?
- Không tìm thấy! một lớp cỏ bị rạp ngã có lẫn máu, nhưng đi đến bờ sông thì không tìm thấy nữa. Có thể cô ấy bị thương nặng đã chạy xuống sông. Khoảng sông rất vắng, không có nhà dân, khả năng là cô ấy bị rơi xuống sông, các tàu và ca-nô đang quần tìm xác.
Ngọc Mai khóc nấc lên:
- Không, chị Ngọc Khuê không thể nào chết! Chị ấy chỉ bị thương và ngã xuống ở đâu đó mà thôi. Đừng tìm dưới sông, chị Khuê không chết đâu.
Minh Phi ôm vai cô:
- Em bình tĩnh chứ Mai!
Đang ôm vai vợ, Minh Phi chợt ngẩng lên vì vừa nhìn thấy Trường Giang đứng ủ rũ. Minh Phi bước lại:
- Ngọc Khuê, cô ấy có chuyện gì phải đi ra khoảng đường này vậy?
Trường Giang thiểu não:
- Tôi đâu có biết.
Quỳnh Hoa xông lại, cô túm áo Trường Giang, cô cũng có mặt vào lúc này.
- Lẽ ra sáng nay Ngọc Khuê cùng anh ra tòa, vậy sao cái gì anh cũng bảo không biết.
Mắt Trường Giang đỏ lên, đầy nước mắt:
- Ly hôn là do chính cô ấy muốn, không phải ý của tôi.
Minh Phi lẫn Ngọc Mai sửng sốt:
- Chị của tôi và anh ấy ly hôn?
Quỳnh Hoa tức giận:
- Còn gì nữa! Anh ta lừa dối Ngọc Khuê, anh ta đã có vợ và có con.
Ngọc Mai chưng hửng. Chưa bao giờ Ngọc Khuê nói với cô điều này cả. Lòng cô lịm đi trong đau đớn. Có lẽ Ngọc Khuê đã xem cô như người ngoài, bởi vì cô là đứa em đoạt tình yêu của chị mình.
Còn Minh Phi, anh đứng lặng người. Có những chuyện đau lòng, Ngọc Khuê thà chia sẻ với người ngoài. Anh thấy lòng mình đau đớn. Vì lâu nay anh chỉ biết có hạnh phúc của mình.
Trường Giang gỡ tay áo Quỳnh Hoa ra:
- Tôi có lỗi với cô ấy là có một mối tình bên ngoài và có đứa con, nhưng là quá khứ, tôi cưới hỏi cô ấy đàng hoàng mà. Cô nói ra chuyện này làm gì? Ở đời, có những người nhiều chuyện như cô, gia đình chúng tôi mới không yên tâm.
Quỳnh Hoa nhìn Trường Giang đăm đăm, không ngờ miệng lưỡi anh ta ghê gớm đến như thế. Anh ta gây đau khổ cho Ngọc Khuê, mà còn đổ vấy tội cho người khác.
Cô quắc mắt:
- Anh là một tên lừa đảo.
Trường Giang vờ đau khổ quỳ xuống cô khóc nấc lên:
- Cô muốn nói tôi như thế nào cũng được, điều quan trọng là Ngọc Khuê còn sống, tôi tin như vậy.
Nói là như vậy chứ Trường Giang hiểu, nếu như Ngọc Khuê còn sống... không hiểu chuyện gì đã xảy ra. May là tên "khủng bố" Ngọc Khuê chết ngay tại chỗ, khẩu súng giả cháy theo, vấn đề là Ngọc Khuê đi đâu?
Trường Giang nói như phân bua với Ngọc Mai:
- Cô đừng tin lời cô Quỳnh Hoa. Chính vì người này mà chị cô muốn ly hôn với tôi. Tôi có lỗi vì đã có con, nhưng đó là chỉ là mối tình qua đường của thời chưa vợ. Cô Quỳnh Hoa này môi giới một người đàn ông khác cho chị của cô.
Quỳnh Hoa vừa sửng sốt vừa tức giận, cô la lên:
- Anh nói điên điên gì vậy hả?
- Tôi nói sự thật. Sau này vì chuyện lấn cấn giữa 2 chị em Ngọc Khuê, cô đã nhân cơ hội chen vào...
Bỗng dưng bị bôi lọ, Quỳnh Hoa giận dữ:
- Anh còn nói bậy là không được.
- Tôi chỉ nói sự thật.
Minh Phi vội can 2 người ra:
- 2 người đừng cãi nhau nữa, quan trọng là bây giờ đi tìm cho ra Ngọc Khuê.
Nhưng người ta quần nát hết một khoảng sông vẫn không tìm thấy xác Ngọc Khuê, Ngọc Khuê đang ở đâu?