Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Chương 13
Tôi hầu như không nghĩ bà Price Ridley có khả năng gây chuyện gì kinh khủng, nhưng tôi vẫn tự hỏi điều gì đã khiến bà ta phải đến đồn cảnh sát. Liệu bà ta có tìm ra chứng cứ nào quan trọng, hoặc bà ta nghĩ là quan trọng để cung cấp không? Dầu sao đi nữa chúng tôi cũng phải tìm hiểu ngay.
Chúng tôi trông thấy bà Price Ridley đang ra rả từng hồi với viên cảnh sát, anh này có vẻ bối rối. Nhìn chùm nơ bướm trên mũ bà rung rung, tôi biết bà rất phẫn nộ. Bà Price Ridley đội loại mũ được xem là ‘mũ của các mệnh phụ’ — sản phẩm đặc biệt của thành phố Much Benham lân cận. Dải ruy băng được kết thành chùm nơ gắn vào phần chóp mũ trông khá nặng nề. Vậy mà Griselda cứ hăm he sẽ sắm một chiếc mũ mệnh phụ kiểu ấy.
Bà Price Ridley ngừng lời khi chúng tôi bước vào.
“Bà Price Ridley phải không ạ?” đại tá Melchett nhấc mũ chào.
“Cho phép tôi giới thiệu đại tá Melchett, thưa bà Price Ridley,” tôi nói. “Đại tá Melchett là cảnh sát trưởng của chúng ta.”
Bà Ridley lãnh đạm nhìn tôi, nhưng lại mỉm cười lịch thiệp với ông đại tá.
“Chúng tôi vừa mới đến thăm nhà bà, thưa bà Price Ridley,” đại tá giải thích, “và được biết bà đã đến đây.”
Bà Price Ridley đã hoàn toàn ‘tan băng’.
“À!” bà nói, “tôi rất vui vì đã nói được vài điều về sự việc xảy ra. Thật nhục nhã, phải nói thế. Hết sức nhục nhã.”
Giết người thì hẳn là ô nhục rồi, nhưng đó không phải là từ ngữ bản thân tôi phải dùng để mô tả việc ấy. Mà tôi thấy điều đó cũng làm Melchett ngạc nhiên.
“Bà có manh mối nào để làm sáng tỏ sự việc không?” ông ta hỏi.
“Đó là việc của các ông. Là việc của cảnh sát mà! Vậy chứ chúng tôi đóng thuế để làm gì, ông nói tôi nghe?”
Không biết câu hỏi này được dân chúng đặt ra bao nhiêu lần trong một năm nhỉ!
“Chúng tôi đang làm hết sức mình, thưa bà Price Ridley,” cảnh sát trưởng đáp.
“Nhưng nhân viên ở đây thậm chí chẳng hề biết chuyện ấy cho đến khi tôi nói với anh ta!” quý bà kêu lên.
Chúng tôi nhìn viên cảnh sát. Anh ta nói:
“Có người gọi điện thoại cho quý bà đây làm bà bực mình. Những lời bẩn thỉu, theo tôi hiểu thì như vậy.”
“À! Tôi hiểu rồi.” Đại tá tươi tỉnh lên. “Chúng ta đang hiểu lầm nhau đó thôi. Bà đến đây để khiếu nại, đúng không nào?” Melchett là người khôn ngoan. Ông ta hiểu rằng khi một quý bà luống tuổi đang nổi giận thì việc duy nhất phải làm là nghe bà ta nói. Khi bà ta tuôn ra hết mọi điều thì họa may bà ta mới chịu lắng nghe mình.
“Cần phải ngăn chặn những việc ô nhục như thế. Chúng không được xảy ra. Gọi điện thoại đến nhà và lăng mạ người khác — phải, lăng mạ. Tôi không quen với những việc như thế. Từ sau chiến tranh tới nay tình hình đạo đức ngày càng băng hoại. Thiên hạ chẳng còn quan tâm đến lời ăn tiếng nói cũng như trang phục…”
“Đúng thế,” đại tá Melchett vội đáp. “Chính xác là đã xảy ra chuyện gì thưa bà?”
Bà Price Ridley nghỉ lấy hơi rồi tiếp tục:
“Có người gọi điện thoại đến…”
“Lúc nào ạ?”
“Chiều hôm qua — chính xác là tối hôm qua, khoảng sáu giờ rưỡi. Tôi nhấc ống nghe mà không nghi ngờ gì cả. Ngay lập tức tôi bị tấn công và đe dọa thật độc ác…”
“Thực sự người ta nói gì?”
Bà Price Ridley hơi đỏ mặt.
“Tôi từ chối phát biểu chuyện này.”
“Lời lẽ tục tĩu lắm,” viên cảnh sát hạ giọng thì thào.
“Có phải họ ăn nói thô tục lắm không?” đại tá Melchett hỏi.
“Điều đó còn tùy thuộc vào ông gọi cái gì là lời lẽ thô tục.”
“Bà có hiểu những lời ấy không ạ?” tôi hỏi.
“Tất nhiên là tôi hiểu chứ.”
“Thế thì đó không thể là lời lẽ thô tục,” tôi nói.
Bà Price Ridley nhìn tôi ngờ vực.
Tôi giải thích: “Một phu nhân tao nhã đương nhiên không quen với thứ ngôn ngữ thô tục.”
“Không phải thế đâu. Tôi phải thừa nhận là thoạt tiên tôi cũng vội nhắm mắt mà tin. Tôi cứ nghĩ đó là lời nhắn thành thật. Thế rồi người — à — người đó chửi rủa.”
“Chửi rủa ư?”
“Họ lăng mạ tôi khiến tôi vô cùng hoảng sợ.”
“Họ dùng lời lẽ hăm dọa bà sao?”
“Đúng vậy. Tôi không quen với lối hăm dọa như thế.”
“Vậy họ hăm dọa bà ra sao? Hành hung à?”
“Không hẳn là như thế.”
“Tôi e rằng bà cần nói rõ ràng hơn, bà Price Ridley ạ. Họ đe dọa bà theo kiểu nào chứ?”
Bà Price Ridley này trả lời miễn cưỡng một cách khác thường:
“Tôi không nhớ đích xác, vì lúc ấy tôi đang sợ hãi. Nhưng cuối cùng — khi tôi thực sự bấn loạn thì — thì — tên xấu xa đó phá lên cười.”
“Là giọng đàn ông hay đàn bà?”
“Giọng của kẻ biến thái,” bà Price Ridley đĩnh đạc nói. “Tôi chỉ có thể mô tả là một loại giọng tồi tệ, khi thì thô lỗ lúc thì the thé. Thật đồi bại hết sức.”
“Có thể là một trò đùa ác ý,” đại tá khẽ nói.
“Nếu đúng là trò đùa thì lại quá xấu xa. Tôi muốn lên cơn đau tim luôn đó.”
“Chúng ta sẽ xem xét việc này chứ ông thanh tra?” đại tá nói. “Cho truy tìm số điện thoại gọi đến. Còn bà, bà có thể cho chúng tôi biết đích xác họ nói gì không, thưa bà Price Ridley?”
Tâm trạng bà Price Ridley đang giằng co giữa việc nên im lặng hay nói ra để trả thù. Và ý nghĩ trá thù đã thắng thế. Bà bắt đầu:
“Tất nhiên chuyện phải đến nước này.”
“Chắc chắn vậy rồi.”
“Kẻ ấy nói rằng — thật khó khăn cho tôi khi phải lặp lại…”
“Đúng vậy,” Melchett ra chiều khích lệ.
“‘Mụ già xấu xa chuyên tung tin đồn nhảm kia!’ Đại tá Melchett ạ, tôi mà là mụ già chuyên tung tin đồn nhảm cơ đấy. ‘Nhưng lần này mụ đi quá trớn rồi. Giờ Scotland Yard đang truy nã mụ về tội vu khống đó.’”
“Bà hoảng sợ là phải rồi,” Melchett cố nín cười, nhay nhay hàng ria mép.
“‘Sắp tới nếu mụ không giữ mồm giữ miệng thì liệu hồn — coi chừng đi đời nhà ma đó.’ Tôi không thể mô tả cái lối nói đe dọa ấy ra sao. Tôi hổn hển nói, ‘Ai vậy?’, giọng tôi yếu xìu, và đầu dây kia trả lời, ‘Người báo thù đây.’ Tôi suýt hét lên vì quá kinh hoàng, và rồi kẻ đó cười to. Rõ ràng là cười sằng sặc. Và chuyện chỉ có thế. Tôi nghe tiếng gác máy. Tất nhiên tôi có hỏi tổng đài số điện thoại gọi đến, nhưng họ trả lời rằng không rõ. Tổng đài thì ông biết thế nào rồi — hết sức thô lỗ và khó ưa.”
“Đúng thế,” tôi nói.
“Tôi thấy mệt lả,” bà Price Ridley nói tiếp. “Quá đỗi bực mình và hoảng sợ đến mức khi nghe tiếng nổ trong rừng, phải nói là tôi giật bắn cả người lên.”
“Tiếng nổ ở trong rừng ư?” Thanh tra Slack hỏi ngay. “Tôi đang trong trạng thái bị kích động nên tiếng nổ ấy dội vào tôi chẳng khác gì phát đạn đại bác. Tôi ối lên một tiếng rồi kiệt sức ngã vật xuống ghế sofa. Clara phải cho tôi uống một ly Damson Gin.”
“Hết sức tồi tệ,” Melchett nói. “Thật phiền phức cho bà quá. Như bà nói thì tiếng súng to lắm, hệt như nổ rất gần phải không?”
“Đó chỉ là do tinh thần tôi đang bị kích động.”
“Tất nhiên, tất nhiên rồi. Mà những việc ấy xảy ra lúc mấy giờ? Bà biết đấy, là để giúp chúng tôi truy tìm cứ điện thoại.”
“Khoảng sáu giờ rưỡi.”
“Bà có thể nói chính xác hơn không?”
“À, chiếc đồng hồ nhỏ đặt trên bệ lò sưởi nhà tôi gõ nửa tiếng, và tôi nói, ‘Nhất định nó chạy nhanh.’ (Cái đồng hồ ấy chạy nhanh thật). Tôi so với đồng hồ đeo tay của mình và thấy kim dài mới chỉ mười phút, nhưng khi tôi đưa lên tai nghe thì nhận ra đồng hồ bị đứng. Thế là tôi nghĩ, à, nếu đồng hồ kia chạy nhanh thì chút xíu nữa mình sẽ nghe tiếng chuông nhà thờ gõ. Rồi chuông điện thoại reo, thế là tôi quên luôn chuyện ấy.”
Bà dừng lại thở hổn hển.
“À, vậy là đã khá đầy đủ,” đại tá Melchett nói. “Chúng tôi sẽ điều tra việc này, thưa bà Price Ridley.”
“Bà cứ xem đó là một trò đùa ngốc nghếch và đừng lo lắng, bà Price Ridley ạ,” tôi nói.
Bà ta lạnh lùng nhìn tôi. Rõ ràng vụ tờ giấy một bảng vẫn còn làm bà bức xúc.
“Gần đây có nhiều việc hết sức kỳ lạ xảy ra trong làng,” bà ta quay sang nói với Melchett. “Thực sự rất kỳ lạ. Đại tá Protheroe đang tìm hiểu những việc này thì lại có chuyện xảy ra với ông ta. Biết đâu người tiếp theo lại chẳng là tôi?” Nói xong bà buồn bã lắc đầu bỏ ra về.
Melchett thở dài lẩm bẩm: “Rõ là xúi quẩy!” Rồi nghiêm nghị nhìn Thanh tra Slack như dò hỏi. Nhân vật quan trọng kia nhẩn nha gục gặc đầu.
“Giải quyết thế này thưa ông. Có ba người đã nghe thấy tiếng súng, và giờ chúng ta phải tìm xem ai bắn. Chuyện ông Redding đầu thú đã làm cản trở việc này. Có một vài manh mối, nhưng vì nghĩ rằng người gây án là Redding nên tôi không xem xét chúng. Nhưng giờ thì mọi việc đã đổi khác, và một trong những việc đầu tiên cần làm là tìm cho ra cú điện thoại ấy.”
“Cú điện thoại gọi cho bà Price Ridley ấy hả?”
Viên thanh tra toét miệng cười:
“Không phải — mặc dù tôi nghĩ tốt hơn hết chúng ta nên lưu ý chuyện ấy, nếu không bà già đó sẽ còn đến đây làm phiền chúng ta. Không, ý tôi muốn nói cú điện thoại mạo danh nhằm lừa mục sư ra khỏi nhà ấy.”
“Phải, chuyện đó rất quan trọng,” Melchett nói. “Chuyện kế tiếp là tìm cho ra xem tất cả bọn họ đã làm gì trong khoảng thời gian từ sáu đến bảy giờ tối hôm ấy. Ý tôi là mọi người ở Old Hall cũng như mọi người trong làng.”
Tôi thở dài.
“Ông tích cực quá, thanh tra Slack à.”
“Tôi tin vào làm việc cật lực. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc ghi nhận các hoạt động của chính ông, thưa mục sư Clement.”
“Rất sẵn lòng. Chuông điện thoại reo lúc năm giờ rưỡi.”
“Giọng đàn ông hay đàn bà?”
“Là giọng phụ nữ, hay chí ít là giống như phụ nữ. Tất nhiên tôi ngỡ đó là bà Abbott đang nói.”
“Mục sư không nhận ra giọng bà Abott sao?”
“Không, tôi không thể nói là mình nhận ra, vì tôi không để ý giọng của ai là ai, hoặc suy nghĩ về việc ấy.”
“Rồi mục sư đi ngay à? Đi bộ sao? Ông không có xe đạp ư?”
“Không.”
“Tôi hiểu. Vậy — mục sư đi bao xa?”
“Khoảng hơn ba cây số — đi ngả nào cũng thế.”
“Đi băng qua khu rừng gần Old Hall là con đường ngắn nhất phải không?”
“Trên thực tế là vậy, nhưng đường ấy khó đi lắm. Tôi đi và về qua lối mòn băng qua đồng.”
“Là con đường đối diện cổng nhà mục vụ phải không?”
“Phải.”
“Còn bà Clement?”
“Nhà tôi đi London và trở về trên chuyến tàu 6 giờ 50 phút’”
“Tốt. Cô hầu thì tôi đã gặp rồi, như vậy là xong với nhà mục vụ. Sau đây tôi sẽ đến Old Hall, kế tiếp tôi muốn gặp riêng bà Lestrange. Kỳ lạ thật, bà này lại đến nhà Protheroe tối hôm trước khi ông ta bị giết. Vụ án này có quá nhiều điều kỳ quặc.”
Tôi đồng ý với ông ta.
Liếc nhìn đồng hồ thấy đã gần đến giờ ăn trưa, tôi mời Melchett về nhà mục vụ rồi có gì ăn nấy, nhưng đại tá cáo lỗi, viện cớ phải đến Blue Boar. Quán Blue Boar cung cấp cho bạn bữa ăn cực chất với thịt và các loại rau. Tôi nghĩ Melchett đã chọn lựa khôn ngoan. Sau khi bị cảnh sát thẩm vấn thì Mary có khi còn chập cheng hơn mọi ngày.