Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 12
M
ỘT BUỔI MAI NÀO ĐÓ KHI UYỂN GIẬT MÌNH THỨC DẬY, hẳn Uyển sẽ ngỡ ngàng thẳng thốt khi thấy mình không còn là con bé Vân Uyển phá phách ồn ào trong gia đình hay giận hờn nhõng nhẽo bố mẹ nữa. Uyển đã biến thành một người đàn bà. Người ta sẽ không còn gọi Uyển bằng cái tên Vân Uyển quen thuộc đáng yêu:
- Cô Uyển, bé Uyển, nhỏ Uyển. Mà sẽ là bà Hải Uyển khoác tên chồng lên ngoài tên Uyển như trong ngày cưới Uyển đã khoác áo cô dâu để che lấp, để khóa chặt tuổi con gái vào quá khứ. Để bắt đầu cuộc sống vợ chồng mới mẻ. Uyển nghe một nao nức khó hiểu, một mất mát buồn phiền pha trộn trong lòng. Sáng nay Uyển dậy sớm đưa Hải ra phi trường, hai đứa dặn dò nhau ríu rít như cặp vợ chồng mới cưới. Uyển buồn muốn bật khóc giữa đám đông khi Hải bảo Uyển trở về. Uyển muốn đứng với Hải cho đến khi Hải lên tàu, nhưng chàng không chịu, không thích thấy Uyển sầu thảm như vậy. Uyển nghĩ:
- Em chết từ hôm nay và chỉ bắt đầu sống lại khi anh trở về.
Chẳng biết đây là chuyến công tác thứ bao nhiêu của Hải trong suốt thời gian hai đứa yêu nhau rồi, hẳn Uyển còn phải buồn, phải khóc, phải nhớ vì Hải đi xa như thế mãi. Lần này Hải đi một tuần. Uyển bảo:
- Một tuần anh đi xa dài còn hơn một tháng, một năm.
Hải dỗ dành Uyển:
- Anh sẽ cố thu xếp công việc để về sớm hơn. Anh chẳng muốn xa em một phút nào.
Uyển phụng phịu:
- Anh chỉ giỏi nói. Xa em là anh mừng nhất.
Hải cười nhăn nhó, mắng Uyển:
- Chỉ hay nói nhảm.
Uyển dọa:
- Anh đi lâu em ở nhà đi chơi với... Dũng.
Đôi mắt Hải nhíu lại, nhìn Uyển khó hiểu. Uyển biết là Hải sắp sửa cáu. Uyển thoáng thấy vui vui trong nét cau có đáng yêu của anh chàng. Uyển tiếp tục trêu:
- Thứ bảy anh không có mặt ở Sàigòn, nhất định em sẽ đi nhảy với Dũng.
Mặt Hải sa sầm lại. Uyển thản nhiên:
- Em nói thật đó.
Hải gắt lên:
- Cấm nói nữa.
Uyển ương ngạnh:
- Em cứ nói.
- Thôi.
- Em thích nói.
Hải lừa lừa cúi xuống cắn thật mạnh lên vai Uyển, đau điếng và tê buốt. Uyển cắn răng chịu đựng không kêu la. Hải xoay Uyển quay trở lại, đôi mắt Uyển đỏ ngầu rơm rớm nước.
Hải xoa xoa vai Uyển, hỏi nhỏ:
- Đau không?
Uyển gật đầu. Hải nồng nàn:
- Phạt em. Để em thấy anh đau thế nào khi em trêu anh như vậy.
Uyển phụng phịu:
- Anh.... ác như quỷ.