I find television to be very educating. Every time somebody turns on the set, I go in the other room and read a book.

Groucho Marx

 
 
 
 
 
Tác giả: Bích Thủy
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Số chương: 20
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-08-17 04:31:18 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12
húc tiến vào Tân Lập, nhưng đi vòng mé ngoài, tìm đến bờ suối. Thôn xóm bỏ hoang im lìm, quạnh quẽ trong cảnh tối nhập nhoạng gây nhiều cảm xúc ghê rợn. Phúc nhổ một cọc rào dùng làm gậy chống, vượt dòng suối sang bên kia bờ. Lên tới triền núi anh thấy túp lều của ông già Sáu nằm bên kia bờ rừng. Ánh đèn bên trong lọt qua các kẽ hở của vách ván chiếu hắt ra ngoài từng vệt sáng dài vàng vọt.
Phúc thầm nhủ: “Có họ đây rồi!” và anh hăng hái tiến bước. Nhưng khi đến gần tới cửa, tiếng động chân của anh đã làm cho Vằn sủa hộc lên. Cánh cửa vụt mở, con Vằn xông ra, nhe nanh dữ tợn. Phúc vung gậy buộc con vật lui lại và nói lớn khi thấy Thái xuất hiện:
- Gọi chó vào đi! Bộ anh tính để nó cắn chết tôi sao?
Nói rồi, Phúc than thầm: “Xui quá! Mới sơ kiến đã mất cảm tình rồi!”
Thái sập mạnh cửa bước ra lớn tiếng hỏi lại:
- Anh đến đây làm gì?
- Tìm nhỏ Mai!
Thái giả bộ ngạc nhiên:
- Mai đâu có ở đây! Nó được gửi trong lưu xá, sao không đến đó mà tìm?
Rồi Thái cúi nhặt một hòn đá, đe dọa:
- Anh đi đi! Tôi không muốn anh bước chân vào nhà tôi!
Phúc gọi:
- Mai!
Không có tiếng trả lời. Trong lều im lặng, họa chăng chỉ nghe có tiếng trâu bò quật đuôi đuổi muỗi trong dẫy chuồng phía sau.
Thái vênh mặt:
- Thấy chưa, làm gì có ai ở đây.
Như không để ý đến thái độ khiêu khích của Thái, Phúc điềm nhiên hạ chiếc ba-lô đeo sau lưng xuống, đem máng lên một cành cây gần đó, rồi tiến lại phía Thái, hai tay dang rộng, với giọng nói cởi mở:
- Anh Thái, chúng mình không nên gây gổ với nhau vô ích. Anh cho tôi vào gặp Mai đi.
Cử chỉ điềm đạm của Phúc làm Thái bối rối. Tuy vậy anh vẫn bướng bỉnh quát:
- Không!
Thái bỗng cảm thấy mình trở nên lố bịch vì một tay nắm chặt hòn đá, giơ lên đe dọa, tay kia bận túm gáy con Vằn kéo trì nó lại để nó khỏi xông vào cắn Phúc. Anh cáu kỉnh nói:
- Một lần nữa tôi khuyên anh đi đi. Bằng không tôi thả chó!
Phúc cười nhạt:
- Anh đừng dọa tôi chứ. Tôi đâu có ngán!
- À được, rồi anh biết!
Hai người xông vào nhau, người muốn gạt ra tranh lối, kẻ cố án ngữ không cho. Trong lúc giằng co Thái vẫn không dám buông tay giữ con Vằn. Con vật bị xiết đau trên gáy càng lồng lột dữ tợn. Thừa lúc hai người sáp lại gần nhau nó chồm lên đớp một miếng vào cổ tay Phúc. Vết cắn làm thủng tay áo thấu tới da. Tuy không bị chảy máu, nhưng cũng làm Phúc đau đớn, ôm tay kêu:
- Ui da!
Thái lui lại, ấp úng:
- Tôi …..tôi không chủ tâm để nó cắn …
Nghe tiếng Phúc kêu, Mai run rẩy chạy ra dìu Phúc vào trong lều. Ông Sáu đang lui cui dưới chuồng bò cũng vội lên rầy Thái:
- Mày sao kỳ quá! Giữ con chó cũng không nổi!
Rồi ông nạt con Vằn, dắt nó đem cột dưới chuồng. Phúc mai mỉa bảo Mai:
- Để chó cắn anh rách áo Mai mới ra mặt hén!
Mai càng lúng túng, không biết trả lời ra sao, đành nói:
- Để em săn sóc vết thương cho anh. Anh Thái, lấy cho em chai thuốc dấu đi!
Nhẹ nhàng, Mai cởi chiếc áo len ngoài cho Phúc, sắn tay áo sơ mi của anh lên:
- May quá, chỉ trầy da chút đỉnh. Con chó này lành lắm, nó không phải chó dại đâu anh!
Phúc bật cười:
- Ừ, anh cũng mong nó không phải là chó dại!
Vết trầy trên cổ tay Phúc được bôi thuốc và băng lại bằng chiếc khăn tay sạch, Thái hỏi:
- Anh có đau không?
Phúc nhún vai, tỏ vẻ không hề gì. Thái tiếp:
- Thứ thuốc dấu này của ông Sáu hay lắm. Vết thương nặng đến mấy, sức vào cũng khỏi.
- Nếu vậy càng tốt. Nghe Mai nói, ông Sáu biết nhiều môn thuốc gia truyền hay lắm nhỉ?
- Đúng thế!
Thấy câu chuyện có vẻ được tiếp nối thuận tiện, Phúc mỉm cười nhìn Mai:
- Mai thấy anh có giỏi không? Anh tìm ra được Mai ngay, và lại có dịp tiếp xúc với anh Thái nữa!
Giọng Thái hằn học trở lại:
- Nhưng không mấy thân thiện!
Sợ lại có chuyện bất hòa, Mai vội can:
- Em không bằng lòng hai anh gây sự với nhau nữa đâu nhé.
Phúc dẩu môi:
- Anh có nói nặng gì đâu!
Để tránh lời qua tiếng lại, Mai khôn khéo hỏi lảng:
- Em tưởng anh đang bận học thi chớ?
- Vì thế nên Mai thừa dịp trốn khỏi lưu xá chứ gì?
Mai lắc đầu:
- Không phải vậy đâu. Nhưng em muốn rời lưu xá lâu rồi.
- Phải từ hôm nghe ba anh than phiền về dân ấp đó không? Bữa đó ba anh cáu kỉnh lắm thì phải.
- Anh vẫn còn nhớ kia à?
Phúc cười:
- Anh còn nhớ, nên anh mới lên đây tìm Mai. Tại sao bỗng nhiên Mai bỏ về đây một cách đột ngột như thế?
Mai cúi đầu suy nghĩ. Cô bé không thể nào giải bày hết ý tưởng chất chứa trong đầu óc bé bỏng của mình, nên đành thở dài nói:
- Chỉ còn vài tháng nữa, ngoại Mai đã ra khỏi nhà thương rồi.
Phúc gật đầu, trầm giọng:
- Phải, anh biết. Anh cũng thông cảm nỗi ưu tư của em nữa. Em còn nhỏ mà biết lo vậy là giỏi lắm. Nhưng anh vẫn nghĩ là: việc em lo, quá sức của em…
Mai ngước lên nhìn cả Thái lẫn Phúc:
- Ít ra em cũng phải lo cho bà cháu em. Mình em lo không nổi, nhưng còn hai anh giúp nữa chứ!
Một luồng gió ập vào làm chao ngọn đèn đặt trên bàn. Ông Sáu dưới chuồng gia súc lên, mở cửa bước vào. Ông kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống, phủi hai tay vào nhau và nhìn Phúc:
- Cậu tới đón con Mai hả?
Nhìn vẻ mặt thản nhiên và đôi mắt thiện cảm của ông Sáu, Phúc cũng đoán được sự tán thành trong câu hỏi của ông ta. Ông tiếp:
- Tôi mới bảo cho con Mai biết là nó chưa thể về đây được. Dưới xóm nhà cửa vẫn còn bỏ trống đã có ai ở đâu! Nếu tôi biết thằng Thái lên đó nó bữa nay, tôi đã ngăn nó rồi. Nên để nó nấn ná trên tỉnh ít lâu nữa.
Quay sang Mai, ông rầy:
- Sao hồi nãy cậu ấy gọi, mày không thưa hở Mai?
Mai ấp úng:
- Dạ, tại cháu sợ anh ấy không cho ở lại …bắt đi ngay …
Phúc cười:
- Mai có thể ở chơi đây tới ….sáng mai cũng được.
- Thật nhe anh?
- Ừ. Nếu anh Thái bằng lòng cho anh tá túc đêm nay!
Thái lửng lơ:
- Tôi không cấm ai hết!
- Nhưng hồi nãy anh không cho tôi vào!
Mai hết nhìn Thái tới Phúc. Cả hai như chưa hề thân thiện được với nhau, nhưng giọng nói của đôi bên đã bớt gây gỗ. Cô bé mỉm cười ranh mãnh.
- Em đột ngột bỏ về đây thật có lỗi, làm bận lòng bao nhiêu người. Nhưng cái dại dột của em lại đem đến cái may bất ngờ!
Thấy cả Phúc lẫn Thái đều ngẩn ngơ không hiểu, Mai tiếp:
- Hai anh đã gặp gỡ nhau, nên thông cảm, cởi mở với nhau đi. Ước gì hai anh trở thành bạn thân thì em mừng biết mấy!
Phúc nói:
- Anh muốn lắm, nhưng chẳng hay bồ Thái có bằng lòng không?
Thái lưỡng lự giây lát rồi cố gắng chìa tay ra:
- Bằng lòng. Chúng mình là bạn!
Phúc hoan hỉ, nắm chặt tay Thái:
- Quên hết mọi xích mích đi nghe bồ!
Thái gật đầu:
- Xin lỗi anh. Trước đây tôi đã hiểu nhầm anh.
Phúc cười xòa:
- Lần trước theo Mai về đây, tôi đã có ý gặp anh mà không được gặp. Lần này bị con chó của anh đớp nhẹ một miếng khá đau!
Thái chớp mắt, lắc mạnh tay Phúc:
- Xin lỗi! Xin lỗi!
Phúc thân mật vỗ vai bạn:
- Đáng lý mình phải xin lỗi Thái mới phải. Nhưng thôi, mọi hiểu lầm ta nên bỏ qua đi.
Ông Sáu tự nãy giờ vẫn ngồi yên nhìn bọn trẻ, giờ mới ôn tồn bảo Thái:
- Đó mày thấy chưa! Tại mày hay có mặc cảm nên mới mắc chứng dè dặt và tự ái hão. Như thế là bậy lắm. Phải biết chân thành và cởi mở trong tình huynh đệ mới sống hạnh phúc được. Đôi khi dù có bị người lừa dối cũng chớ vội chán nản.
Thái đứng yên. Trong thâm tâm, anh vẫn mến phục ông Sáu. Lời khuyên bảo của ông bao giờ Thái cũng lắng nghe như những lời gia huấn.
Như để chứng tỏ với ông Sáu, anh đang thực hành lời khuyên bảo của ông, Thái nói:
- Chắc anh Phúc chưa ăn cơm. Để Thái đi dọn rồi mình cùng ăn một thể.
Phúc chợt nhớ đến chiếc ba lô máng ngoài cành cây:
- Tôi có đem theo nhiều thức ăn, còn treo ngoài kia, để tôi ra lấy.
Mai cười ròn:
- Bộ anh Phúc tin chắc sẽ ăn chung bữa cơm chiều nay ở đây hay sao mà đem theo sẵn thức ăn thế?
Phúc nháy mắt:
- Phải tin tưởng chứ, đó là bí quyết để thành công đó cô ạ.
Mưa Nguồn Mưa Nguồn - Bích Thủy