In order to heal others, we first need to heal ourselves. And to heal ourselves, we need to know how to deal with ourselves.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12
Ê LA HẾT HÀNG NÀY SANG HÀNG KHÁC, cuối cùng Nga mua được món hàng tạm vừa ý, thứ hàng mỏng và trơn mới nhập cảng. Tuấn công nhận Nga có óc thẩm mỹ và khéo. Nga níu tay Tuấn:
- Giờ đi ăn kem chứ?
- Xong ngay.
- Nói trước, kem em bao. Xi nê là phải anh đấy nhé.
- Sẵn sàng.
Cả hai cười khúc khích. Tuấn đưa Nga vào Prince, ngay cạnh Tax. Căn phòng nhỏ có máy lạnh làm Nga thấy gai gai hai vai vì từ ngoài nắng bước vào.
Tuấn hỏi:
- Nga ăn gì?
- Kem bốn màu, chantilly.
- Con nít dữ.
- Em thích màu sắc. Anh uống gì?
- Một ly cam vắt.
Người phục vụ mang đến một đĩa bánh ngọt. Tuấn nhìn Nga, ánh mắt hóm hỉnh:
- Dân nhà băng giầu thì mình có quyền ăn thêm bánh chứ hả.
Nga chìa tay ra dấu:
- Xin mời. Nhưng đứng tham lam quá mà bội thực.
Cứ lối đối đáp thế, và những đùa nghịch vui tươi, Tuấn và Nga qua hết buổi chiều. Khi đưa Nga về đến đầu khúc quanh vào nhà nàng, Tuấn thoáng thấy chiếc xe quen thuộc chạy ra. Người lái xe cười với Nga và cúi đầu chào Tuấn. Tuấn gật đầu chào lại và quay sang Nga:
- Khanh, phải không Nga?
- Vâng. Chắc cu cậu đưa nhỏ Lan đi học Anh văn chiều về. Còn mấy tháng nữa anh chàng ra trường.
- Làm ông Nha sĩ, trẻ quá.
- Khanh hai mươi sáu.
- Vặn răng thiên hạ ra tiền.
- Anh nói nghe ghê quá.
- Nhưng Hoàng Lan thì chịu quá, phải không?
Nga bâng khuâng:
- Con bé đó … nó lơ mơ lắm anh ạ. Em nghe nói gia đình bên ấy định tiến tới các lễ nghi, nhưng nó đòi tên kia ra trường rồi tính. Bây giờ chỉ còn mấy tháng nữa …
Tuấn lặng lẽ cho xe lách vào một bên đường. Nga bước xuống:
- Em vào trước nhé, anh đem giỏ trái cây vào hộ em.
Tuấn nghe tiếng Hoàng Lan loáng thoáng trong nhà và tiếng cười tươi vui của Nga. Tuấn đứng im, lắng nghe một một chút và bỗng tặc lưỡi:
- Bà Nha sĩ. Nghe oai đấy chứ.
Bước vào sân, Tuấn thấy Thu chạy ra:
- Anh để em xách vào.
Tuấn trao cho cô bé chiếc giỏ đựng đầy trái cây. Một chục cam, một chục táo, một ký dưa vàng và mấy quả cóc chín. Tuấn nói khẽ với Thu:
- Đem gói cóc vào đánh du kích đi. Nga không biết đâu.
Thu lè lưỡi:
- Thôi, em chả dại, bà Nga dữ lắm, la tụi em tối ngày.
- Yên trí. Anh nhận cho.
- Anh là vua ăn ngọt, ghét chua. Ai mà tin.
- Ghét không có nghĩa là không bao giờ ăn. Hôm vừa rồi anh chẳng ăn với Nga và các em là gì.
Thu nháy mắt:
- Vậy em lấy một trái nhé.
Tuấn gật đầu:
- Lấy lẹ đi, rồi xách vào hộ anh.
Nhanh như chớp, Thu lấy một trái dấu gọn trong lòng bàn tay và xách giỏ trái cây vào nhà trong.
Tuấn ngồi vào ghế salon, châm thuốc hút. Tiếng người đang ồn ào thế bỗng nhiên im vắng. Tự nhiên như người trong nhà, Tuấn bước vào gian trong. Mẹ Nga đang ngắm nghía món hàng, thấy Tuấn, đon đả mời:
- À, Tuấn. Ngồi chơi con.
- Dạ.
- Dạo này đi đâu mất biệt thế?
- Cháu lên Pleiku thầu một món hàng cho Công Ty.
- Kết quả tốt chứ?
- Dạ, lần này cũng có lời kha khá.
Bà cụ cười:
- Quà sinh nhật Nga nó cho bác đấy!
- Vâng. Con vừa đưa cô ấy đi mua, chọn cả buổi đó bác. Bác vừa ý không ạ?
- Đẹp lắm, nhưng mà hơi trẻ. Sợ bác già mặc không hợp.
- Bác cứ lo thế, cháu thấy bác mặc là hợp lắm. Hàng đẹp, màu nhã…
- Ừ. Con bé khéo đấy chứ.
Lộc từ nhà trong chạy ra ngồi xà vào cạnh mẹ. Tuấn xoa đầu thằng bé.
- Nga đâu?
- Chị ấy làm bếp với chị giúp việc.
Bà cụ lại bảo:
- Ấy, bác bảo nó trông đun lại nồi vịt sáo măng cho cháu ăn nóng mới ngon.
- Bác lại cho ăn cơm.
- Ừ, mà chiều mai nhớ đến nhé. Mai chị em nó tổ chức nấu nướng gì đó.
- Con có nghe. Ăn mừng sinh nhật bác.
- Chúng nó chỉ giỏi bày vẽ. Bác già rồi chứ trẻ trung gì mà tổ chức nọ kia.
- Cho đời vui bác ạ.
Lôc chen vào:
- Mẹ lúc nào cũng vui.
Bà cụ cốc nhẹ lên đầu con:
- Biết gì mà xen vào chuyện người lớn.
Thằng bé cụt hứng. Tuấn hỏi, vẻ tự nhiên:
- Hoàng Lan cũng làm bếp à, Lộc?
Lộc cải chính:
- Dạ không, anh. Chị ấy đang tắm.
Tuấn đứng lên:
- Bác ngồi nghỉ. Cháu lên balcon hóng gió một lát. Mấy bữa nay trời nóng quá.
Bà cụ gật đầu. Tuấn lững thững bước lên những bậc thang. Đi ngang phòng Nga và Hoàng Lan, Tuấn nhìn vào. Không có ai. Tuấn ra balcon, ngả mình trong chiếc ghế nằm, gác hai chân lên song sắt. Cơn gió nhẹ buổi chiều làm Tuấn dễ chịu.Chàng châm một điếu thuốc, hút thong thả để tận hưởng cảm giác lâng lâng thoải mái sau một thời gian dài đi bộ buổi chiều. Cuối cùng Nga không muốn đi xi nê nữa, sợ về trễ nhà chờ cơm. Việc lựa chọn vải đã chiếm quá nhiều thời giờ của cuộc đi phố chiều nay. Tuấn đành hẹn:
- Thôi để chủ nhật này vậy.
Nga gật đầu đồng ý:
- Càng có dịp đi chơi.
Tuấn lại lắng nghe. Tiếng Nga và bà cụ từ dưới nhà lao xao vọng lên. Hình như hai người đang nói về hàng vải Nga mua. Tuấn đứng lên, trở xuống nhà. Ngang qua phòng Nga, cánh cửa khép một nửa, hờ hững. Tuấn bước vào, nghĩ là Hoàng Lan đang ngồi hong tóc trước quạt, như mọi lần.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường