Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Chương 12
Tôi được gọi vào văn phòng khi Lawrence Redding đến.
Trông anh ta phờ phạc và có vẻ gì đó ám muội, tôi nghĩ thế. Đại tá Melchett thân mật chào anh ta.
“Chúng tôi muốn hỏi anh đôi điều — ở đây, ngay tại hiện trường,” ông nói.
Lawrence khẽ nhếch mép cười:
“Làm theo kiểu Pháp à? Diễn lại tội ác đúng không?”
“Đừng nói với chúng tôi bằng cái giọng ấy, anh bạn thân mến,” đại tá Melchett nói. “Anh có biết vừa có người khác cũng đến nhận tội giết người mà anh đã thú nhận gây ra không?”
Những lời ấy lập tức khiến Lawrence bối rối.
“M — một người khác à?” Anh ta lắp bắp. “Là… là ai?”
“Bà Protheroe,” Melchett nhìn anh ta đáp.
“Vô lý. Bà ấy không hề làm chuyện này. Bà ấy không thể làm. Không thể.”
Melchett ngắt lời anh ta:
“Lạ thật, chúng tôi cũng không tin vào câu chuyện của bà ấy. Và có thể nói chúng tôi cũng không tin cả câu chuyện của anh. Bác sĩ Haydock quả quyết án mạng không thể xảy ra vào thời điểm mà anh khai mình đã ra tay.”
“Bác sĩ Haydock nói vậy sao?”
“Đúng thế, và anh thấy đó, dù anh có muốn hay không thì anh cũng đã được minh oan. Và bây giờ chúng tôi muốn anh giúp đỡ, kể cho chúng tôi nghe đích xác chuyện gì đã xảy ra.”
Lawrence vẫn do dự.
“Ông không lừa tôi về… về chuyện bà Protheroe đó chứ? Thực sự ông không nghi ngờ bà ấy sao?”
“Tôi xin lấy danh dự mà nói,” đại tá Melchett đáp.
Lawrence thở dài.
“Tôi là thằng điên,” anh ta nói. “Quá điên khùng! Sao tôi lại có lúc nghĩ rằng bà ấy đã làm điều đó nhỉ…”
“Anh kể cho chúng tôi nghe tất cả về chuyện ấy đi,” viên cảnh sát trưởng gợi ý.
“Cũng chẳng có gì nhiều mà kể. Tôi — tôi gặp bà Protheroe chiều hôm ấy…”
Anh ta ngập ngừng.
“Về việc này thì chúng tôi đã biết cả rồi,” Melchett nói. “Anh có thể nghĩ tình cảm giữa anh và bà ấy là tuyệt đối bí mật, nhưng thực tế mọi người đều biết và bàn tán. Bất luận thế nào thì giờ đây chuyện đã bại lộ.”
“Thế thì rất tốt. Tôi nghĩ ông nói đúng. Tôi đã hứa với mục sư đây…” anh ta đưa mắt nhìn tôi, “sẽ… sẽ ra đi ngay lập tức. Chiều tôi hôm ấy tôi gặp bà Protheroe tại xưởng vẽ lúc 6 giờ 15. Tôi nói với bà ấy về quyết định của mình. Bà ấy cũng đồng ý với tôi rằng chỉ còn có cách đó mà thôi. Chúng tôi — chúng tôi tạm biệt nhau.
“Rồi chúng tôi rời xưởng vẽ, và hầu như gặp tiến sĩ Stone ngay lập tức. Anne cố làm ra vẻ hoàn toàn tự nhiên, còn tôi thì không thể. Tôi cùng Stone đến Blue Boar uống rượu. Sau đó tôi nghĩ mình nên về nhà, nhưng khi đến góc đường này thì tôi đổi ý và quyết định đến gặp mục sư. Tôi muốn có người để kể về chuyện đã xảy ra.
“Cô hầu cho tôi biết mục sư đi vắng nhưng sắp về, và đại tá Protheroe đang ngồi chờ trong phòng làm việc. À, tôi nghĩ việc gì mình lại bỏ đi — như thế có vẻ như mình đang lẩn tránh ông ta. Vì thế tôi bảo mình cũng sẽ đợi, rồi tôi vào phòng làm việc.”
Anh ta dừng lại.
“Rồi sao nữa?” đại tá Melchett hỏi.
“Protheroe đang ngồi trước bàn giấy — đúng như mục sư đã phát hiện. Tôi đến gần — chạm vào người ông ta. Ông ta đã chết. Rồi tôi nhìn xuống và trông thấy khẩu súng lục nằm trên sàn nhà cạnh ông ấy. Tôi nhặt nó lên — và ngay lập tức nhận ra đó là khẩu súng cứa mình.
“Tôi điếng người. Khẩu súng lục của tôi! Và thế là tôi đi ngay đến kết luận, chắc hẳn Anne đã lấy cắp khẩu súng của tôi vào lúc nào đó — để tự kết liễu đời mình nếu bà ấy không thể chịu đựng được nữa. Có thể bà ấy đã hành động ngay hôm ấy. Sau khi chúng tôi vào làng, chắc bà ấy đã quay lại và — và — ôi! Tôi phát điên khi nghĩ đến điều đó. Nhưng đúng là tôi nghĩ thế. Tôi nhét súng vào túi và bỏ đi. Vừa ra tới cổng nhà mục vụ thì tôi gặp mục sư đây. Mục sư nói gì đó một cách tự nhiên về việc có hẹn với Protheroe — còn tôi đột nhiên muốn phá lên cười. Thái độ của mục sư vẫn bình thường như mọi ngày còn tôi thì sắp bị treo cổ. Tôi nhớ mình đã hét to một câu gì đó ngớ ngẩn và thấy mặt mục sư biến sắc. Tôi gần như mất trí. Tôi bước đi — bước đi — sau cùng tôi không thể chịu đựng nổi nữa. Nếu Anne đã làm cái việc rùng rợn ấy thì tôi phải chịu trách nhiệm, chí ít là về mặt đạo đức. Thế là tôi đi nạp mình.”
Khi anh ta nói xong, mọi người im lặng. Rồi viên đại tá cất tiếng rành rọt:
“Tôi muốn hỏi anh một vài câu. Thứ nhất, anh có chạm vào hay xê dịch tử thi không?”
“Không, tôi không hề chạm vào xác. Không cần chạm vào thì cũng có thể thấy là ông ta đã chết.”
“Anh có để ý thấy bức thư nằm trên bàn thấm bị tử thi che khuất một phần không?”
“Không ạ.”
“Anh có động gì vào chiếc đồng hồ không?”
“Tôi không hề động vào đồng hồ. Tôi nhớ hình như có chiếc đồng hồ nằm trên mặt bàn, nhưng tôi không động tới nó.”
“Còn khẩu súng của anh, lần cuối anh thấy nó là vào lúc nào?”
Lawrence Redding ngẫm nghĩ.
“Tôi không nhớ chính xác.”
“Anh để súng ở đâu?”
“Ôi, trong đống đồ linh tinh ở phòng khách nhà tôi, trên kệ sách.”
“Anh vứt nó lung tung thế à?”
“Vâng, thực sự tôi không hề nghĩ đến nó. Chỉ là để ở đó thôi.”
“Vậy bất cứ ai bước vào nhà anh cũng có thể thấy khẩu súng ấy sao?”
“Phải.”
“Và anh không nhớ ra mình nhìn thấy nó lần cuối lúc nào à?”
Lawrence cau mày cố nhớ lại:
“Ngày hôm kia thì tôi hầu như chắc chắn nó còn nằm ở đó. Tôi nhớ mình đã để nó sang một bên khi lấy cái tẩu thuốc cũ. Tôi nghĩ đó là ngày hôm kia — nhưng cũng có thể là một hôm trước đó nữa.”
“Thời gian gần đây có ai đến nhà anh không?”
“Ô, nhiều lắm! Khách vào ra liên tục. Vào ngày hôm kia nhà tôi có tiệc trà, Lettice Protheroe, Dennis và cả đám bạn của họ. Rồi còn mấy bà lão thỉnh thoảng lui tới nữa.”
“Anh có khóa cửa nhà khi đi vắng không?”
“Không, việc gì phải khóa cơ chứ? Nhà tôi chẳng có gì để mất trộm, mà ở đây cũng chẳng ai khóa cửa.”
“Ai coi sóc việc nhà cho anh?”
“Sáng nào bà lão Archer cũng đến, gọi là ‘làm theo giờ’.”
“Anh nghĩ xem bà ta có thể nhớ khẩu súng ở đó lần cuối là lúc nào không?”
“Tôi không biết nữa. Có thể bà ấy nhớ. Nhưng tôi không nghĩ bà ấy chăm lau chùi bụi bặm.”
“Thế nghĩa là — hầu như người nào cũng có thể lấy khẩu súng ấy à?”
“Có vẻ như thế — vâng.”
Cửa mở và bác sĩ Haydock cùng Anne Protheroe bước vào. Trông thấy Lawrence, bà giật bắn người, còn anh ta thì dợm bước về phía bà.
“Tha lỗi cho tôi, Anne ạ,” anh ta nói. “Nghĩ đến những gì đã làm tôi thấy mình đáng kinh tởm.”
“Tôi…” Anne ngập ngừng, rồi nhìn đại tá Melchett vẻ van lon. “Điều bác sĩ Haydock nói với tôi có đúng không?”
“Rằng ông Redding không phải là nghi can ư? Đúng thế. Còn bây giờ thì câu chuyện của bà như thế nào, bà Protheroe? Nào, chuyện ra sao?”
Anne mỉm cười ngượng ngùng:
“Các ông nghĩ tôi thật đáng sợ phải không?”
“Chà, phải nói là quá dại dột. Nhưng việc đã xảy ra rồi. Bà Protheroe ạ, điều giờ đây tôi muốn biết là sự thật — toàn bộ sự thật.”
Anne nghiêm nghị gật đầu.
“Tôi sẽ nói. Tôi nghĩ ông đã biết — mọi chuyện.”
“Phải.”
“Chiều tối hôm ấy tôi có hẹn với Lawrence — ông Redding — ở xưởng vẽ vào lúc sáu giờ mười lăm. Ông nhà tôi và tôi cùng đi xe hơi vào làng. Tôi có việc phải đi mua sắm. Khi chúng tôi chia tay, tình cờ ông ấy sẽ gặp mục sư. Tôi hơi lo lắng vì không thể nhắn cho Lawrence hay. Tôi — à, thật bất tiện khi gặp gỡ anh ấy trong vườn nhà mục sư mà chồng tôi lại đang ở phòng làm việc của mục sư.”
Nói đến đó bà ta đỏ bừng mặt. Một khoảnh khắc không dễ chịu chút nào với bà.
“Tôi ngẫm nghĩ và thấy có thể chồng tôi sẽ không ở lại lâu. Để tìm hiểu, tôi đi theo đường làng phía sau vào vườn nhà mục sư. Tôi hy vọng không ai trỏng thấy mình, nhưng tất nhiên bà Marple thì phải ở trong vườn bà ấy! Bà lão gọi tôi lại và chúng tôi trao đổi vài câu, và tôi giải thích rằng tôi đến tìm ông nhà tôi. Tôi thấy mình phải nói gì đó, nhưng tôi không biết bà ấy có tin tôi hay không. Trông bà ấy hoi — là lạ.
“Sau khi chào bà ấy, tôi đi ngay vào nhà mục vụ và vòng theo góc nhà đến chỗ cửa sổ phòng làm việc. Tôi rón rén bước, rất khẽ, mong nghe được tiếng nói tù bên trong, nhưng tôi ngạc nhiên vì không nghe thấy gì cả. Tôi liếc nhìn vào, thấy trong phòng không có người, thế là tôi vội vã băng qua bãi cỏ xuống xưởng vẽ, Lawrence hầu như cũng đến ngay lập tức.”
“Bà nói trong phòng không có ai sao, bà Protheroe?”
“Vâng, ông nhà tôi không có ở đó.”
“Lạ lùng chưa!”
“Thưa bà, bà định nói là mình không thấy ông ấy phải không?” viên thanh tra hỏi.
“Phải, tôi không thấy ông ấy.”
Thanh tra Slack thì thào vào tai cảnh sát trưởng, ông này gật đầu.
“Bà Protheroe, nếu không phiền, xin bà vui lòng cho chúng tôi xem chính xác bà đã làm gì không?”
“Được chứ ạ.”
Anne đứng lên, Thanh tra Slack mở cửa hông và bà ta bước ra sân hiên rồi đánh một vòng đến cánh phải ngôi nhà. Thanh tra Slack lên giọng ra lệnh cho tôi đến ngồi vào bàn viết.
Không hiểu sao tôi không thích làm việc này cho lắm, vì nó mang lại cho tôi cảm giác khó chịu. Tuy vậy, dĩ nhiên là tôi vẫn tuân theo.
Ngay sau đó tôi nghe tiếng chân từ bên ngoài. Tiếng chân dừng lại trong phút chốc rồi bước lui. Thanh tra Slack ra dấu bảo tôi trở về phía bên kia gian phòng. Bà Protheroe lại bước vào qua ngả cửa hông.
“Có chính xác là như vậy không?” đại tá Melchett hỏi.
“Tôi nghĩ là chính xác.”
“Vậy bà có thể cho chúng tôi biết, khi bà nhìn vào phòng thì chính xác ông mục sư đang ngồi ờ đâu?”
“Mục sư à? Tôi — không, tôi e rằng mình không biết. Tôi không nhìn thấy ông ấy.”
Thanh tra Slack gật gù.
“Đó là vì sao bà không nhìn thấy ông nhà. Ông ấy ngồi trước bàn viết ở góc phòng.”
“Ôi!” Anne ngập ngừng rồi bất ngờ tròn mắt kinh hãi. “Không phải ở chỗ ấy — chỗ ấy…”
“Phải, bà Protheroe ạ. Lúc ấy ông nhà đang ngồi ờ chỗ kia kìa.”
“Ôi!” bà ta run rẩy.
Viên thanh tra hỏi tiếp:
“Bà có biết ông Redding có một khẩu súng không, bà Protheroe?”
“Có ạ. Có lần anh ấy đã nói với tôi.”
“Có bao giờ bà giữ khẩu súng ấy không?”
Anne lắc đầu.
“Vậy bà có biết ông Lawrence cất súng ở đâu không?”
“Tôi không dám chắc. Tôi nghĩ — vâng, tôi nghĩ mình đã trông thấy nó trên kệ sách nhà anh ấy. Anh để súng ở đó phải không Lawrence?”
“Lần cuối cùng bà đến nhà ông ấy là khi nào, bà Protheroe?”
“Ô, khoảng ba tuần trước. Vợ chồng tôi đến dùng trà với anh ấy.”
“Và từ đó đến nay bà không tới đó nữa sao?”
“Không, tôi không đến nữa. Có thể do trong làng có quá nhiều lời đàm tiếu, ông thấy đó.”
“Chắc chắn rồi,” đại tá Melchett lạnh nhạt trả lời. “Bà có thể cho tôi biết, bà thường gặp ông Redding ở đâu?”
Anne đỏ mặt.
“Anh ấy thường đến nhà tôi. Anh đang vẽ chân dung Lettice. Sau đó chúng tôi — chúng tôi thường gặp nhau trong rừng.”
Đại tá Melchett gật đầu.
“Như thế đã đủ chưa?” Giọng bà ta bỗng dưng nghẹn ngào. “Thật khủng khiếp — khi phải kể với ông mọi chuyện. Mà — mà không có điều gì sai trái ở đây cả. Không có gì cả — thật đấy, không có gì đâu. Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi mà. Chúng tôi không thể không quan tâm đến nhau.” Bà ta nhìn bác sĩ Haydock với vẻ khẩn khoản, và con người dễ mềm lòng kia liền bước tới.
“Tôi nghĩ với bà Protheroe thế đã đủ rồi, Melchett ạ,” ông nói. “Bà ấy bị sốc nặng — mà sốc nhiều chuyện.”
Ông cảnh sát trưởng gật đầu.
“Thực sự là tôi không còn gì để hỏi bà nữa, thưa bà Protheroe. Cám ơn bà đã rất thẳng thắn trả lời các câu hỏi của tôi.”
“Vậy — vậy tôi có thể đi được chứ?”
“Bà mục sư có nhà không?” Haydock hỏi. “Tôi nghĩ bà Protheroe muốn gặp bà ấy.”
“Có, Griselda có nhà đấy,” tôi đáp. “Ông có thể tìm cô ấy ở phòng khách.”
Anne và Haydock rời phòng, và Lawrence Redding đi cùng với họ.
Đại tá Melchett bặm môi và nghịch con dao rọc giấy, còn Slack thì săm soi lá thư. Lúc ấy tôi đề cập ý kiến của bà Marple.
Slack xem xét cẩn thận lá thư.
“Lấy danh dự mà thề,” ông ta nói, “tôi tin bà lão ấy có lý. Nhìn này thưa mục sư, ông không thấy sao? — những chữ số này được viết bằng thứ mực khác. Ngày giờ được viết bằng bút máy, nếu sai cứ gọi là tôi đi đầu xuống đất luôn!”
Tất cả chúng tôi đều khá phấn khích.
“Dĩ nhiên ông đã lấy dấu vân tay trên lá thư rồi,” cảnh sát trưởng nói.
“Ông nghĩ gì thế, đại tá? Trên lá thư hoàn toàn không có dấu vân tay, còn trên khẩu súng là dấu vân tay của Lawrence Redding. Có thể đã có dấu tay của người khác trước khi Redding làm cái chuyện ngu dại mà bỏ nó vào túi mình, nhưng bây giờ thì không có gì rõ ràng để hiểu đúng sự việc cả.”
“Thoạt đầu vụ án tỏ ra rất bất lợi cho bà Protheroe,” đại tá trầm ngâm nói. “Với anh chàng Redding thì càng bất lợi hơn nữa. Đã có chứng cứ bà Marple cung cấp là bà Protheroe không mang súng theo mình, nhưng các bà cao tuổi thường hay nhầm lẫn lắm.”
Tôi lặng thinh, nhưng không đồng tình với ông ta. Tôi hoàn toàn chắc chắn Anne Protheroe không hề mang súng trong người vì bà Marple đã nói thế. Bà Marple không phải là loại bà già dễ sai lầm. Bà có sở trường đặc biệt là bao giờ cũng chính xác.
“Điều làm tôi bối rối là không có ai nghe thấy tiếng súng cả. Nếu lúc ấy súng nổ thì phải có ai đó nghe thấy — bất kể họ nghĩ nó phát ra từ hướng nào. Ông nên nói chuyện với cô hầu thì tốt hơn Slack ạ.”
Thanh tra Slack nhanh nhẩu bước ra cửa.
“Đừng hỏi cô ấy có nghe tiếng súng trong nhà không,” tôi nói. “Bởi nếu ông làm thế thì cô ta sẽ phủ nhận ngay. Hãy gọi đó là phát súng trong rừng. Đó là loại tiếng súng duy nhất cô ta sẽ thừa nhận đã nghe thấy.”
“Tôi biết cách xoay xở mà,” Thanh tra Slack đáp rồi đi khuất.
“Bà Marple bảo bà ta nghe tiếng súng muộn hơn,” đại tá Melchett trầm ngâm. “Chúng ta phải xem bà ấy xác định thời gian có chính xác không. Tất nhiên có thể có tiếng súng ở đâu đó nhưng không liên quan đến vụ này.”
“Có thể là thế, dĩ nhiên rồi,” tôi tán thành.
Viên đại tá đi tới đi lui trong phòng, rồi đột nhiên nói:
“Mục sư biết không, tôi thấy vụ này hóa ra còn phức tạp và khó khăn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Mẹ kiếp, phải có chuyện gì đó đằng sau vụ này.” Ông khịt mũi. “Có điều gì đó mà chúng ta không biết được. Chúng ta chỉ mới bắt đầu, Clement ạ. Lưu ý lời tôi nói, chúng ta chỉ mới bắt đầu. Đồng hồ, bức thư, khẩu súng — tất cả những thứ ấy chẳng có ý nghĩa gì.”
Tôi lắc đầu. Đúng là chúng chẳng có nghĩa lý gì.
“Nhưng tôi sẽ tìm hiểu ngọn nguồn. Không cần phải nhờ đến Scotland Yard. Slack là người khôn ngoan. Rất khôn ngoan. Tinh như chồn ấy. Ông ta sẽ đánh hơi theo cách của mình để tìm ra sự thật. Ông ấy đã từng rất thành công trong một số vụ, và vụ này sẽ là kiệt tác của ông ta. Một số người có thể mời Scotland Yard, nhưng tôi sẽ không làm thế. Chúng ta sẽ phá án ngay tại Downshire này.”
“Tôi cũng mong thế, chắc chắn rồi,” tôi nói.
Tôi cố gắng tỏ ra nhiệt tình, nhưng tôi đã sẵn không ưa Thanh tra Slack nên viễn cảnh thành công của ông ta chẳng hề khiến tôi phấn khởi. Một Slack thành công thậm chí còn đáng ghét hơn một Slack thất bại, tôi nghĩ.
“Nhà bên cạnh là của ai vậy?” ông đại tá bỗng hỏi tôi.
“Ý ông là ở cuối đường phải không? Là nhà bà Price Ridley.”
“Sau khi Slack làm việc xong với cô hầu của mục sư thì chúng ta sẽ cùng đến bà Ridley. Có thể bà ta nghe thấy gì đó. Bà ta không bị điếc chứ?”
“Phải nói là bà ấy thính tai lắm. Tôi đang căn cứ vào thằng Dennis này thật. Nó phải hiểu rằng cảnh sát thường đâu có biết đùa!
“Đừng có ngốc thế, Dennis,” tôi cáu kỉnh nói.
Thằng bé ngây thơ tròn mắt ngạc nhiên.
“Cháu đã bảo đây chỉ là lời nói đùa,” nó nói. “Bác Len chỉ nói ai mà giết đại tá Protheroe xem như giúp ích cho đời mà thôi.”
“À, điều này giải thích một số chuyện cô hầu nói,” Slack nói.
Người giúp việc cũng rất hiếm khi biết bông đùa. Tôi thầm rủa thằng Dennis đã lôi chuyện này ra. Vụ này và vụ cái đồng hồ sẽ khiến thanh tra nghi ngờ tôi suốt đời cho mà xem.
“Đi nào Clement,” đại tá Melchett nói.
“Các bác đi đâu vậy, cho cháu theo với được không?” Dennis hỏi.
“Không, không được,” tôi nạt.
Chúng tôi bỏ đi để lại thằng nhỏ tự ái đứng nhìn theo. Đến trước cánh cổng trang nhã của nhà bà Price Ridley, viên thanh tra gõ cửa rồi nhấn chuông theo cái kiểu tôi chỉ có thể mô tả là đang thi hành công vụ.
Một cô hầu xinh đẹp bước ra.
“Bà Price Ridley có nhà không cô?” Melchett hỏi.
“Thưa ngài không ạ.” Cô hầu ngần ngừ rồi nói thêm: “Bà cháu vừa mới lên đồn cảnh sát ạ.”
Một diễn biến hoàn toàn không mong đợi. Trên đường quay về, Melchett bấu lấy cánh tay tôi nói nhỏ:
“Nếu bà ta cũng đến đầu thú nữa thì tôi sẽ phát điên thực sự đấy.”
Melchett bảo ông sẽ sang thăm bà Price Ridley, và Slack tán thành.
“Tôi đi cùng ông được chứ?” tôi hỏi. “Tôi cũng muốn đi.”
Melchett đồng ý, và chúng tôi lên đường. Chúng tôi vừa bước ra cổng nhà mục vụ thì có tiếng chào thật to, rồi Dennis, cháu trai tôi, từ phía làng chạy đến chỗ chúng tôi.
“Này ông thanh tra, về dấu chân cháu nói với ông thì thế nào?” nó nói.
“Là của người làm vườn,” Thanh tra Slack trả lời vắn tắt.
“Ông có nghĩ có thể ai đó mang ủng của người làm vườn không?”
“Không, ta không nghĩ thế!” Thanh tra Slack đáp theo kiểu làm người khác nản lòng. Tuy nhiên chỉ chừng ấy thì đâu đủ làm Dennis bỏ cuộc. Cu cậu chìa ra hai que diêm cháy dở:
“Cháu tìm thấy cái này ở gần cổng nhà mục vụ.”
“Cám ơn cháu,” Slack nói rồi đút chúng và túi.
Câu chuyện đến đây có vẻ như bế tắc.
“Ông không bắt bác Len của cháu chứ?” Dennis hỏi giọng khôi hài.
“Vì sao ta phải làm thế?” Slack hỏi lại.
“Có nhiều chứng cứ chống lại bác ấy,” Dennis trình bày. “Ông hỏi Mary xem. Một ngày trước khi xảy ra án mạng, bác ấy đã bảo ước gì đại tá Protheroe biến khỏi đời này. Đúng vậy không bác Len?”
“Ơ…” tôi đáp.
Thanh tra Slack quay sang nhìn tôi chằm chằm với vẻ hơi ngờ vực khiến tôi thấy nóng ran cả người. Chán cái câu chuyện ngồi lê đôi mách mà bà ấy bắt đầu bằng việc ‘chỉ tình cờ nghe lỏm’.”
“Đó là loại phụ nữ mà chúng ta cần. Ồ! Slack đây rồi.” Viên thanh tra như vừa thoát thân từ một đám ẩu đả. Trông ông ta nóng phừng phừng.
“Phù! Cô hầu nhà ông thô bạo quá, thưa mục sư.”
“Về cơ bản, Mary là cô gái có cá tính mạnh mẽ,” tôi đáp.
“Cô ta không thích cảnh sát,” Slack nói. “Tôi đã cảnh cáo cô ta rằng tôi có thể dùng luật để trị cô ta — nhưng chẳng ăn thua gì. Cô ta vẫn cứng đầu cứng cổ với tôi.”
“Đầy khí thế,” tôi nói mà thấy mình có thiện cảm nhiều hơn với Mary.
“Nhưng tôi cũng đã buộc cô ta quy hàng rồi. Cô ta có nghe tiếng súng — và chỉ một tiếng mà thôi. Tiếng nổ ấy xảy ra sau khi đại tá Protheroe đến khá lâu. Cô ta không thể nhớ đúng thời điểm, nhưng chí ít chúng ta cũng xác định được thông qua việc giao cá. Người giao cá đến muộn, khi anh ta đến thì cô ta mắng mỏ, và anh ta bảo dù sao chỉ mới sáu giờ rưỡi, và ngay sau đó cô ta nghe tiếng nổ. Tất nhiên điều đó không chính xác, có thể nói thế, nhưng nó cũng cho chúng ta một ý niệm.”
“Hừm,” Melchett nói.
“Dù sao thì tôi cũng không nghĩ bà Protheroe làm việc này,” giọng Slack có chút hối tiếc. “Trước hết vì bà ta không thể có đủ thời gian, sau nữa là phụ nữ chẳng bao giờ lại thích nghịch súng. Họ thường dùng thạch tín hơn. Không, tôi không nghĩ bà ta làm việc này. Thật đáng tiếc!”
Ông ta thở dài.