Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 11
T
ôi đi cạnh Trường, buổi chiều đã tắt nắng, những gian hàng trong Thương Xá đã bật neon sáng rực rỡ. Tôi giục Trường về nhưng chàng còn quanh co không chịu rời tôi:
- Lâu lắm chúng mình mới dạo phố.
Trường nói thế. Với chàng thì thời gian chỉ một hai ngày cũng là lâu lắm của chàng. Lúc nào chàng cũng sẵn sàng kêu với tôi:
- Lâu lắm anh chưa đi chơi với em.
- Lâu lắm anh chưa nhìn thấy em.
- Lâu lắm anh chưa được hôn em.
Trường bỏ bạn bè để suốt ngày quấn quit bên tôi. Các bạn chàng thường nhìn sang nhà tôi la lên mỗi khi thấy Trường:
- Em mách... mẹ cho anh Trường nhé, anh quên cả bạn bè.
- Anh có mới nới cũ. Không thèm nhìn mặt bọn này nữa phải không?
Mỗi lần nghe bạn trêu Trường chỉ cười. Chàng nói với tôi:
- Em là nhất.
Tôi cảm động vì tình yêu của chàng. Tôi nghĩ chàng cũng là nhất trong hồn tôi.
- Em xin mẹ mấy giờ về.
Trường chợt hỏi tôi, tôi nói:
- Bảy giờ.
Trường nheo mắt:
- Hôm nay em hư một bữa đi.
Tôi tròn mắt nhìn Trường, không hiểu ý chàng. Trường ôm vai tôi:
- Anh mời em đi ăn.
Tôi thoáng nhìn xuống chiếc áo dài tầm thường của tôi. Đi với chàng vào một nơi sang trọng mà mặc thế này thì mất mặt chàng quá. Tôi biết Trường không để ý điều đó, nhưng mọi người sẽ nhìn vào, tôi không thể làm chàng xấu hổ được. Tôi lắc đầu buồn buồn:
- Thôi anh!
Trường bóp nhẹ cánh tay tôi:
- Chiều anh một tí, Diễm. Lát về mẹ mắng để anh đỡ cho.
- Nhưng em...
Trường lắc đầu:
- Anh nhất định rồi cưng. Chúng mình vào Chợ Lớn ăn cơm Tầu.
Tôi rên lên:
- Vào Chợ Lớn xa quá anh.
- Đâu mà xa.
- Em sợ.
Trường day day mái tóc tôi mắng yêu:
- Con bé nhà quê. Có anh việc gì mà sợ.
Tôi không dám nói thẳng với chàng là chiếc áo dài của tôi cũ quá. Sợ mọi người dòm ngó chàng và tôi mà thôi. Nhưng Trường đã thản nhiên ra lấy xe và tôi ngồi ôm siết lòng chàng. Thôi, kệ. Mình nghèo ăn mặc tầm thường có gì là xấu hổ đâu. Tôi lấy lại được niềm tự kiêu trong lòng. Áp má lên lưng Trường nghe hơi chàng vương vất từ chân tóc đến làn môi. Nụ hôn vẫn chưa tan ngây ngất trong lòng, tôi muốn hôn chàng và yêu chàng nhiều hơn nữa. Hơn cả Trường hôn tôi và yêu tôi.
Trường dừng xe trước một quán ăn đông kín người. Chàng thản nhiên khoác vai tôi vào tiệm, chọn một chiếc bàn kê khuất ở một góc. Chàng hỏi tôi:
- Em biết tiệm cơm này ngon nổi tiếng không?
Tôi lắc đầu:
- Không.
Chàng nói:
- Cơm nấu bằng nước luộc gà béo ngậy.
Tôi cười cười. Trường gọi cho tôi chai cam vàng, cho chàng một chai bia nhỏ. Bốn chén cơm được mang ra, mỗi chén nhỏ như chén đồ chơi bằng nhựa của Nhã ngày bé. Trường gọi thêm một đĩa thịt gà, một đĩa đu đủ ngâm giấm và một đĩa thịt quay.
Tôi nhìn món ăn bày trên bàn, rên lên:
- Gọi gì mà nhiều thế anh?
Trường nháy mắt, không nói. Tôi cầm chén cơm nhỏ xíu trên tay ngại ngùng. Trường giục tôi.
- Ăn thịt gà đặc biệt trước.
Trường làm như tôi... đói ăn từ kiếp nào. Chàng tiếp cho tôi hết món này đến món khác. Cuối cùng hai chén cơm tôi chỉ ăn nổi có một. Trường trêu tôi:
- Ăn ít thế tối đói lục cơm nguội hở.
Tôi mỉm cười, má đỏ lên. Trường đã nhiều lần bắt gặp tôi ăn cơm nguội. Chàng “ranh” lắm. Tôi đi học tối nên thường hay đói. Mấy lần chàng rủ tôi đi ăn phở nhưng tôi không ăn. Buổi tối chàng thả tôi xuống ngõ nói anh về nhà. Vậy mà chỉ một lát sau, tôi đang lục cơm nguội dưới bếp là Trường đến. Lần đầu tôi còn xấu hổ, nhưng rồi những lần sau Trường thấy hoài cũng quen đi. Sở dĩ tôi không thích đi chơi, đi ăn với Trường nhiều vì tôi không muốn chàng tốn kém cho tôi—Con nhà nghèo lại càng phải giữ gìn hơn. Sợ chàng cho tôi lợi dụng tình yêu của chàng. Sợ chàng khinh thường gia đình tôi quá thiếu thốn. Tại tôi nghèo nên yêu Trường mà tôi sợ đủ thứ. Trường hay cằn nhằn tôi:
- Em không thành thật yêu anh.
Tôi hỏi chàng:
- Thế nào để gọi là yêu hơn nữa?
Chàng nói:
- Cho anh chia xẻ nỗi buồn của em, chia xẻ nỗi vất vả của em để chứng tỏ là anh cũng yêu em.
Tôi cười buồn:
- Anh chia xẻ với em nhiều quá rồi còn gì. Anh vẫn ăn chung với em những bữa cơm thiếu thốn của gia đình. Anh mua cho em những món quà thật đáng giá, và chung với em nỗi cực khổ những buổi sáng ngồi thêu, buổi trưa bỏ ngủ để thêu, cùng với em niềm vui đi giao hàng để lãnh về mấy ngàn bạc nhỏ nhoi nhưng thấy sung sướng. Anh cho em cả bao ngày tháng yêu đương ngọt ngào. Hạnh phúc và đầm ấm.