Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Chương 11
Á
i Vi nghiêng mình nhìn bó hoa hồng trắng được cột thật đẹp bằng dây ruban đỏ mà nàng vừa trông thấy trong phòng nàng khi Ái Vi đi xem lễ nửa đêm về. Ái Vi thất vọng ngay - không phải là Giang Văn tặng. Trên tấm thiệp, một hàng chữ nắn nót:
"Chúc đóa hồng trong sương một mùa Giáng Sinh tuyệt vời".
Mai Lan và Nguyễn Đăng
Ái Vi thay áo, nàng gấp gọn chiếc quần lông dài và chiếc áo thun len, đặt đôi giày bốt ẩm nước trước cửa, xỏ đôi dép vào chân. Xong nàng đứng mơ màng trước tấm gương lớn. Chiếc áo ngủ trắng toát phủ đến gót chân khiến Ái Vi thấy nàng đã trở thành một cô bé tỉnh nhỏ hiền lành thường ngày, Ái Vi se lòng trong ý nghĩ. Giờ này Giang Văn vẫn chưa đến. Chàng ở đâu?
Ái Vi vò đầu mệt mỏi, nàng vuốt nhẹ tà áo lụa mỏng, mát rượi. Cả ngày hôm nay nàng không gặp Giang Văn. Ái Vi đã sửa soạn cả buổi chiều để đợi chàng, nhưng chàng không đến. Những người con gái khác đang bám chàng. Mỵ Lan hay cô nữ tài tử Thanh Tâm. Hai người con gái đó đối với Ái Vi đều đáng sợ như nhau. Có lẽ chàng không thoát được sức quyến rũ của họ. Mấy lần Ái Vi định tìm chàng ở hội quán, nhưng rồi nàng lại ngập ngừng, nàng chỉ sợ phải chạm với sự thật mà nàng cố tránh. Như thế sẽ mất đi những kỷ niệm êm đẹp nàng thường ôm ấp giữ gìn.
Không còn bao lâu nữa Ái Vi phải ra đi. Khung cảnh này, cuộc sống này không phải của nàng. Ái Vi trả thành phố cho những người quí phái. Nàng phải trở về cuộc sống bình lặng cũ. Nhưng liệu rồi đây cuộc sống có bình lặng được không? Ái Vi thấy xót xa đau đớn.
Gục đầu bên thành cửa, Ái Vi nghĩ đến Giang Văn, nàng cố ngăn tiếng khóc không để thoát ra ngoài. Chàng đã quên ta mất rồi. Nhưng ta vẫn nhớ chàng, vẫn yêu chàng và vẫn nuôi dưỡng hình ảnh chàng trong lòng ta.
Ái Vi đã chờ Giang Văn cho đến buổi lễ nửa đêm nhưng chàng không đến. Nàng từ chối đi chung với Tuấn Phi và các bạn, từ chối cả vợ chồng ông Nguyễn Đăng, Ái Vi đi một mình trong đêm tối lạnh lẽo, không một vì sao. Nhà thờ thơm ngát mùi hoa. Vang vọng tiếng hát và tiếng nguyện cầu. Ái Vi nhớ đến ngôi giáo đường nhỏ bé hôm nào, một mình nàng lặng lẽ cầu nguyện và thành khẩn xin cho nàng lấy lại sự bình thản của tâm hồn.
Nàng ra về lòng thấy khuây khỏa đôi chút. Nhưng bỗng lời tiên đoán của Mỵ Lan hôm nào lại vang bên tai "Em sẽ ra đi với tiếng khóc, cô bé nhà quê ạ...”. Có lẽ thế. Ái Vi cắn chặt đôi môi. Gần bên người đàn bà quyến rũ đó, Giang Văn đã quên mất lời hẹn hò hôm nào rồi. Như thế đó Giang Văn, em không để lại trong anh một chút nhung nhớ nào sao?
Tiếng chuông vang lên, rộn rã từ khắp làng ở thung lũng trong không khí lạnh lẽo của đêm Giáng Sinh này. Ái Vi run lên, nàng nhớ không khí gia đình quá. Chắc giờ này, nơi ngôi nhà nhỏ bé của Ái Vi, tiếng chuông nhà thờ đã bắt đầu ngân vang trong đêm tối mờ đục và ẩm ướt hơi sương. Ái Vi chìm đắm vào nỗi nhớ. Căn nhà nhỏ chiều nay vắng bóng nàng hẳn là buồn bã lắm. Hình ảnh những người thân lởn vởn trước mắt Ái Vi. Không cần mở thư ra đọc lần nữa, những hàng chữ của dì Thanh cũng vẫn hiện ra, nhẩy múa trong đầu nàng.
... Thư từ của con dạo này sao ít quá hả Vi. Con không biết là ở đây mọi người đang nóng lòng đợi thư con hay sao? Hôm qua con mèo vừa đẻ cho dì ba con mèo nhỏ - Một đen tuyền giống như cuộn len bằng nhung vậy, con kia có những ngón chân trắng nõn như vừa ngâm trong sữa xong. Con thứ ba lại có bộ lông sọc như ngựa vằn và có bộ ria mép thật dễ thương. Khi về, dì sẽ để con chọn lấy một con nào con thích, còn hai con kia, dì sẽ đem cho bà Phong.
Những bông hồng Noel đặt trên thành cửa sổ trong phòng khách vừa mới nở hôm qua. Bốn cánh hoa đỏ và tinh khiết như huyết vậy. Dì thường ngồi ngắm nó trong khi đan và nhớ đến con.
Vú Tuyết sau cơn đau đã khỏe lại. Còn dì, dì thường mệt mỏi và lo lắng con đang cô đơn nơi thành phố lạ, dì buồn quá. Bây giờ, dì đã thực sự già nua rồi Vi ạ. Dì đếm từng giờ để được gặp lại con và luôn luôn lo sợ những chuyện không hay có thể xảy ra cho con. Tại sao dì lại có đủ can đảm để cho con đi xa vây nhỉ? Thỉnh thoảng dì cũng thấy ghét cái ông Vân Sơn quá. Cha con cũng lo lắng không kém, ông thường bảo thời gian sao đi chậm quá, mãi không đến ngày con về.
Huấn đến thăm cha và dì mỗi chiều, ngoan và chăm chỉ giúp Dì những việc vặt. Dì thấy Huấn thật đại lượng và tốt. Mong rằng sau này con sẽ tìm thấy hạnh phúc và sung sướng bên người đàn ông ấy.
Ái Vi à, con thử tưởng tượng xem Huấn đã mua được ở nhà một người bạn buôn đồ cổ một món trang sức thật lộng lẫy vào thời xa xưa - Nhưng mà Huấn không cho dì xem. Anh ta nói sẽ dành cho con một sự ngạc nhiên thích thú ngày con về. Và ngày hôn lễ cũng được cha con và gia đình Huấn ấn định rồi, sau ngày con về hôn lễ sẽ cử hành. Huấn cũng mong con không gặp một điều gì trở ngại nữa. Còn dì thì dì sẽ yên lòng trong tuổi già khi được biết con sống sung sướng cạnh Huấn.
Giáng Sinh này không có con chắc buồn lắm. Cả nhà sẽ phải nhắc đến con hoài, Ái Vi bé nhỏ của dì ạ. Con sắp về rồi phải không?"
Ái Vi bỗng thấy lạnh hai vai. Thấm thía nỗi buồn. Nàng khoác áo lạnh, giắt lên tóc một bông hoa rồi đến phòng vợ chồng Mai Lan.
Vừa thấy Ái Vi xuất hiện, Nguyễn Đăng kêu lên:
- Cô bé sầu mộng của chúng tôi đẹp quá đi mất. Nhưng sao cô bé đến với chúng tôi muộn thế.
Mai Lan thì nắm chặt bàn tay lạnh của Ái vi:
- Dạo này cô cách biệt mọi người. Có chuyện gì không thế hở Ái Vi?
Ái Vi lắc đầu nhè nhẹ, nàng ngồi xuống ghế. Nguyễn Đăng cầm bức họa đến trước mặt nàng:
- Đây là quà Noel của cô. Hãy mở ra cho vợ chồng tôi so sánh tác phẩm và người thật khác nhau thế nào.
Ái Vi mỉm cười, nàng mở rộng bức họa ra trước mặt vợ chồng ông. Đăng im lặng nhìn cô gái và bức họa, rồi nhíu mày nói nhỏ:
- Thật là lạ lùng bức họa giống cô thực, nhưng cùng lúc đó không phải là cô. Nhìn kỹ xem Mai Lan. Đôi mắt và chiếc miệng xinh xinh kia hình như vừa mới thay đổi xong. Cũng vẫn là đôi mắt to màu xanh kia, người ta đang nhìn thấy sự chờ đợi trong ấy và tia nhìn như sâu sắc hơn, chín chắn hơn. Và cũng chiếc miệng kia nhưng nó đang hiện hình một đường nhăn sầu thảm.
Ái Vi nhìn xuống đất để người đàn ông thông minh này khỏi đọc được tâm hồn nàng vì Ái Vi cũng đã biết điều gì đang ẩn hiện trong mắt nàng: đó là hình ảnh Giang Văn, chàng kiêu căng và quyến rũ đã làm khổ lòng Ái Vi hôm nay.
Nguyễn Đăng nhún vai kết lụân:
- Ta không biết chọn ai trong hai cô bé Ái Vi bây giờ nữa. Cô bé ở trong bức họa với đôi mắt chăm chú của một đứa bé hay là Ái Vi lạnh lùng với khóe miệng khép chặt bướng bỉnh này.
Ái Vi chớp chớp ánh mắt, Mai Lan nháy chồng khi thấy cô bé thấm buồn:
- Nói chuyện khác đi anh Đăng.
Đăng cười:
- Chúng ta phải xuống nhà ăn với mọi người chứ. Đây là lần đầu tiên từ hôm xảy ra tai nạn tôi mới khoan khoái được bước chân ra khỏi phòng.
Ái Vi và vợ chồng Mai Lan khoác tay nhau xuống phòng ăn. Căn phòng được trang hoàng thật đẹp mắt, đèn đuốc thắp sáng choang và dàn nhạc đang hoà tấu một bản nhạc dịu dàng sau cây sapin cao ngất.
Ái Vi nhìn thấy trên bàn ăn của nàng, một giỏ hoa hồng màu sơn trà thơm ngát. Ngẩng đầu lên, anh em Tuấn Phi đang nhìn nàng mỉm cười. Ái Vi đưa một ngón tay ra làm dấu chào hỏi đùa nghịch. Nàng nghĩ thầm:
- Họ dễ thương quá. Vậy mà ta vẫn lạnh lùng với tình thân của những người quanh ta. Suốt đời ta chỉ nghĩ đến giang Văn và mong nhớ đợi chờ chàng.
Ái Vi đem bó hoa lại bàn ngồi chung với vợ chồng Mai Lan. Nguyễn Đăng mỉm cười tinh nghịch:
- Của anh chàng quí phái si tình Tuấn Phi tặng cô đấy hả?
Ái Vi gật đầu thật nhẹ. Mai Lan nheo mắt:
- Cô có thấy là cô đã quyến rũ được chàng thanh niên dễ thương hào phóng ấy không. Bao nhiêu thiếu nữ đang cầu cạnh chàng ta mà chàng ta không để ý đến.
Ái Vi lắc đầu, nàng vuốt nhẹ những đóa hoa thơm ngát, buồn buồn:
- Tôi không nghĩ thế, Mai Lan à.
- Cô nghĩ gì khác hơn?
- Tuấn Phi xem tôi như bạn.
Mai Lan lắc đầu:
- Cô hãy nhìn trong mắt Tuấn Phi xem. Hắn yêu cô rồi đấy.
Đăng gật gù:
- Phải rồi, cô bé ngoan ngoãn của tôi. Cô còn có gia đình và một người đang chờ đợi cô, vị hôn phu của cô.
Ái Vi nghe nhói đau, nàng không muốn nghĩ đến Huấn. Trong đêm giáng sinh này, nàng không hề nghĩ đến vị hôn phu tội nghiệp của nàng. Nàng chỉ cần, chỉ nghĩ đến một người mà thôi. Nước mắt chực ứa ra, Ái Vi đưa ly rượu lên môi nhấm nháp cho nước mắt trôi xuống. Vợ chồng Mai Lan tiếp thịt gà cho nàng. Cô Kim Anh ở biệt thự này đã tổ chức một đêm Giáng Sinh thật lộng lẫy, có dàn nhạc, có nhẩy nhót, và những món ăn ngon lành cho đêm "Réveillon" thêm rực rỡ.
Sau bữa ăn, dàn nhạc bắt đầu chơi những bản nhạc thời thượng. Từng cặp, từng cặp dìu nhau ra sàn nhẩy. Tuấn Phi vội vã đến mời Ái Vi. Mặc dù không vui Ái Vi cũng nhận lời nhẩy với chàng. Tuấn Phi ôm chặt vòng eo của Ái Vi và nhẹ nhàng đưa nàng từng bước âu yếm. Tuấn Phi hỏi:
- Sao Vi buồn thế, đêm Giáng Sinh tuyệt vời thế này vẫn không làm Vi vui à?
Ái Vi gượng cười. Nàng nói nhỏ sau lưng áo Tuấn Phi:
- Có lẽ Vi buồn thật. Đêm Giáng Sinh này Vi xa gia đình và những người thân nên bỗng cảm thấy cô đơn và thiếu thốn.
- Vi có bạn bè và những người mến Vi.
- Vi xin lỗi.
Nàng nói. Tuấn Phi dịu dàng:
- Tôi hiểu rồi, Vi có thể xem tôi là một người bạn thân không?
Ái Vi nói:
- Có chứ. Anh vẫn là bạn thân của Vi từ trước đến giờ.
- Nhưng lúc nào Vi cũng có vẻ xa lạ.
Ái Vi chớp mắt:
- Vi không quen không khí này, suốt đời Vi chỉ là con bé nhà quê thôi Tuấn Phi ạ.
Tuấn Phi nhăn mặt:
- Sao Vi lại nói thế.
Ái Vi buồn buồn:
- Tại anh không nhìn thấy hay anh cố tình không để ý đó Phi tự trong thâm tâm Vi đã mang nhiều mặc cảm đó rồi. Vi làm phiền mọi người khác. Chắc hẳn là Lan Anh, Mai Hương và Liên cũng nhìn thấy điều đó. Cố gắng đến mấy rồi Vi cũng bị trả về thế giới cô đơn của Vi mà thôi.
Tuấn Phi siết chặt Ái Vi, chàng nói:
- Vi kỳ lắm, với tôi, Vi là một cô gái hoàn toàn, và quyến rũ. Vi khác hẳn những người con gái tôi đã quen.
Ái Vi mỉm cười mơ hồ:
- Anh thấy thế à?
- Ái Vi không muốn tin tôi.
Ái Vi im lặng, nàng nhớ lại một buổi chiều nào đó Giang Văn cũng đã bảo nàng như thế "Em khác biệt và xa cách mọi người, em không giống những cô gái anh quen". Bây giờ thì anh quên em rồi. Ái Vi nghĩ thầm, nàng thấy lòng mình se lại một nỗi xót xa. "Giang Văn ơi! Sao đêm Noel này anh không có mặt bên em để không ai nhìn thấy ánh mắt em buồn, nụ cười em như khóc nữa!". Ái Vi cắn nhẹ đôi môi, nàng thấy mình hoàn toàn cô độc.
Bản nhạc dứt, Tuấn Phi rủ nàng ra balcon ngồi. Ái Vi theo chàng lặng lẽ. Tuấn Phi chợt nói:
- Hồi chiều tôi có gặp Giang Văn.
Ái Vi giật mình, nàng hỏi lại:
- Anh gặp Giang Văn à?
Tuấn Phi gật đầu:
- Tôi găp Giang Văn ở phòng trà. Anh ấy đi với một đám người kỳ lạ điên khùng. Nhưng Giang Văn thì trái lại, khuôn mặt vẫn có vẻ đăm chiêu.
Ái Vi chớp mắt, nàng nhìn Tuấn Phi chăm chăm. Tuấn Phi hỏi nàng:
- Chắc Vi thân với Giang Văn chứ hả?
Ái Vi gật đầu:
- Vâng.
- Giang Văn cũng nhắc đến Vi.
Tuấn Phi nói. Ái Vi nhìn ra ngoài trời:
- Anh ấy có hứa sẽ đến chung vui đêm Giáng Sinh với tôi.
Tuấn Phi dịu dàng:
- Anh ấy nói là không chắc có thể rời nơi đó đựơc. Tôi cũng có mời Văn lại ăn réveillon với bạn bè trong biệt thự này. Anh ấy nói là sẽ cố gắng đến.
Ái Vi reo lên ồn ào:
- Ồ! Tôi biết là Giang Văn sẽ đến. Chúng mình ở đây chờ anh ấy nhé Tuấn Phi.
Tuấn Phi hừ nhỏ:
- Chắc gì ông ấy đến. Ông ấy hứa thì chỉ nửa tiếng sau là quên ngay ấy mà.
Ái Vi thở mạnh, nàng nắm cánh tay Tuấn Phi, nhỏ nhẹ:
- Giang Văn sẽ đến mà Tuấn Phi. Hứa với Vi đi, chúng mình cố đợi anh ấy một giờ nữa thôi. Vi biết chắc là anh ấy sẽ đến, nhé, Phi. Chiều Vi một lần nhé.
Ái Vi ngước đôi mắt to nhìn Tuấn Phi như năn nỉ đến nỗi Phi phải mềm lòng:
- Giang Văn quả là có nhiều may mắn. Thôi thì chúng ta đành chờ ông ta vậy.
Ái Vi reo lên:
- Cám ơn anh quá.
Tuấn Phi cười nhẹ:
- Đừng cám ơn tôi. Chưa hẳn tôi đã làm Vi hài lòng.
- Nhưng ít ra cũng chiều tôi một lần trong ngày nay.
Tuấn Phi nhìn Ái Vi đắm đuối:
- Vì Vi tất cả.
Ái Vi nhắm mắt lại một giây, nàng nói thầm:
- Phải chi Giang Văn nói với mình câu này có phải là hạnh phúc biết bao không?
Tuấn Phi đặt tay lên vai Ái Vi:
- Mình vào nhà đi Vi. Ông bà Nguyễn Đăng thế nào cũng cằn nhằn tôi đã độc quyền nói chuyện với Vi.
Ái Vi mỉm cười:
- Và cái cô Lan Anh kia thế nào cũng nhăn nhó anh khi anh không mời cô ấy nhẩy.
Tuấn Phi nheo mắt:
- Thật thế, cô ấy sẽ cằn nhằn trách móc tôi suốt đời đã bỏ rơi cô ấy để đuổi theo ảo vọng.
Ái Vi đi theo Tuấn Phi về bàn. Vợ chồng Mai Lan đang khiêu vũ với nhau, bản slow êm dịu nhẹ nhàng đã cho họ sống lại những ngày yêu đương cũ. Tuổi trẻ qua rồi, nhưng tình vợ chồng mỗi ngày mỗi thêm thắm thiết.
Ái Vi khen Mai Lan khi bà về bàn:
- Ông bà hạnh phúc quá.
Mai Lan mỉm cười:
- Vợ chồng tôi chỉ làm trò cười cho đám trẻ. Cô thấy không, tôi đã bắt đầu thấm mệt.
- Nhưng ông bà nhẩy đẹp lắm. Bà còn trẻ và duyên dáng vô cùng.
- Tôi chậm chạp trong bước đi
Đăng cười với vợ:
- Và tôi thì thường dẫm lên chân bà.
Mai Lan nguýt chồng;
- Anh thì chỉ thích nhẩy với những cô bé trẻ trung nên bước chân anh mới lười biếng như thế.
Ái Vi phì cười. Tiếng ồn ào trong phòng bỗng dưng ngừng hẳn lại. Đăng nói:
- Khuya lắm rồi, chúng ta về phòng thôi chứ.
Ái Vi đưa mắt nhìn Tuấn Phi, chàng gật gù như hiểu ý nàng. Ái Vi nói với vợ chồng Nguyễn Đăng:
- Tôi lên sau, ông bà lên nghỉ trước.
Mai Lan hôn phớt lên má Ái Vi mỉm cười:
- Chúc cô một giấc ngủ thật ngon.
Ái Vi nắm tay bà:
- Chúc ông bà một đêm Noel tuyệt vời.
Nàng nhìn theo bóng hai vợ chồng già khoác tay nhau âu yếm lên phòng. Ái Vi thấy mình chơ vơ quá. Căn phòng đã bắt đầu trống rỗng. Mai Hương, Lan Anh và Liên cũng đã theo mọi người đi nghỉ. Căn phòng bừa bãi những ly chén và những người bồi phòng cắm cúi làm việc. Họ không để ý đến Ái Vi, nàng ra cửa đứng. Tuấn Phi đến cạnh nàng, hai người đứng bên nhau lâu lắm, chưa ai lên tiếng trước. Ái Vi nghe lạnh, nàng kéo cao cổ áo choàng lên. Tuấn Phi bảo nàng:
- Vào trong này ngồi Vi ạ, ở ngoài gió lắm.
Ái Vi nắm tay Tuấn Phi:
- Mình nên ngồi ngoài cửa để Vi nghe tiếng bước chân Giang Văn.
Tuấn Phi nhìn đồng hồ:
- Anh chàng Giang Văn điên khùng đó không đến nữa đâu Vi ạ. Vi nên về phòng nghỉ đi. Trông Vi mệt mỏi quá rồi.
Ái Vi vẫn mơ màng:
- Một phút nữa thôi. Cho Vi đợi thêm nhé Phi.
Nhưng những phút đợi chờ nôn nóng cũng trôi qua. Tuấn Phi dịu dàng bảo Ái Vi:
- Anh ta quên lời hứa rồi. Vi định đợi anh ta suốt đêm nay à.
Ái Vi chống tay lên cằm, nàng nhìn Tuấn Phi bằng đôi mắt sũng nước:
- Anh ấy không đến thật Phi ạ. Vi dại khờ quá. Cứ tưởng ai cũng như mình. Vi làm phiền anh quá nhỉ?
Tuấn Phi vỗ lên cánh tay Ái Vi nói nhỏ:
- Tôi sẽ làm tất cả những gì cho Vi vui. Đừng khách sáo thế cô nhỏ ạ.
Ái Vi nghẹn ngào:
- Anh luôn dễ thương và tốt với Vi. Không bao giờ Vi quên tình bạn của chúng mình.
Tuấn Phi cúi đầu, một lát chàng ngước nhìn Ái Vi mơ màng:
- Nếu Ái Vi thật tình xem tôi là bạn, Ái Vi có cho phép tôi khuyên Vi một câu không?
- Anh cứ nói.
- Đừng buồn khổ nữa nhé, cô bạn nhỏ. Quên những giấc mơ ưu phiền ấy đi. Giang Văn, Giang Văn không bao giờ có thể đem hạnh phúc cho Vi đâu.
Ái Vi nắm bàn tay Tuấn Phi. Những ngón tay nàng lạnh ngắt:
- Vi biết, Vi biết điều đó. Anh lấy hộ Vi bó hoa trên bàn rồi chúng ta lên phòng nhé.
Tuấn Phi ôm bó hoa đến cho nàng. Ái Vi nghiêng đầu nhìn những cánh hoa nở rộng thơm ngát. Nàng nhìn Tuấn Phi êm ái:
- Cám ơn Tuấn Phi về bó hoa này. Ngày mai Vi sẽ đi anh ạ. Thật là đúng lúc cho Vi rời xứ ảo mộng này anh nhỉ. Mong rằng những ngày ở đây, Vi có làm gì cho anh buồn phiền cũng xin anh tha lỗi cho Vi.
Tuấn Phi lặng người nhìn theo bóng Ái Vi lặng lẽ bước lên lầu. Tà áo trắng của nàng bay phất phới như tiên nữ. Thoảng đâu đây, hương thơm của hoa hồng còn vương vấn. Phi giận dữ vô cớ, chàng bóp nát một đóa hoa trong lòng bàn tay.