Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 11
T
HỦY LE LƯỠI đứng lên theo Uyển và Dũng. Uyển có cảm tưởng Thủy sợ Dũng hơn sợ Hải, thương Dũng hơn thương Hải. Dũng mới bảo một tiếng, Thủy ngoan ngoãn nghe theo liền, không cãi cọ phản đối như mỗi lần Hải bảo nó. Uyển chợt buồn khi nghĩ đến điều đó. Dũng lấy xe của bạn đưa chị em Uyển về đến tận nhà. Uyển bắt tay Dũng và cứ mang ý tưởng bắt tay lần cuối cùng, bởi Uyển thề Uyển sẽ không tìm gặp Dũng cùng những ăn chơi nhàm chán này nữa.
Dũng bảo:
- Chúc Uyển ngủ thật ngon.
Uyển cũng chúc Dũng một câu tương tự, y hệt như ngày còn đi lang thang với Dũng vui thú ồn ào. Buổi tối nào lúc chia tay cũng chúc nhau ngủ ngon giấc.
Nhà còn mở cửa. Uyển nhìn thấy xe Hải trước tiên. Uyển chỉ cho Thủy thấy:
- Chết, ông Hải, Thủy ơi.
Thủy nói:
- Thì có sao, lâu lâu Uyển cũng phải thay đổi không khí một tối chứ bộ.
Hai chị em líu ríu lên lầu, nhìn vào phòng khách không thấy Hải, Uyển đưa mắt nhìn Thủy, Thủy kéo Uyển ra balcon. Hải ngồi lạnh lùng hút thuốc. Thủy liến láu trêu Hải:
- Anh đến lâu chưa, anh Hải?
- Lâu rồi.
- Anh giận chị Uyển không?
- Anh đâu dám giận.
Thủy cười dài:
- Hôm nay chị Uyển đi với em, "cua" được mấy ông bồ, vui ghê vậy đó
Thủy cấu tay Uyển, cười khúc khích:
- Người ta ghen ra mặt rồi đó, thấy không?
Chờ Thủy đi vào nhà, Uyển ngồi bên Hải. Hải vẫn không nhìn Uyển, Uyển áp tay lên má Hải đùa:
- Giận Uyển đó à?
Hải đẩy Uyển, đứng lên:
- Vào đi tắm và thay quần áo đi, anh không thích mùi thuốc lá và mùi nước hoa lạ trên người em.
- Ngồi đó chờ Uyển vài phút nhé.
Uyển định quay đi, Hải đứng dậy theo, Uyển hỏi:
- Đi đâu thế?
- Anh về.
Hải nói và đi thẳng, Uyển đứng yên gọi to:
- Hải.
Hải đứng lại không nói:
- Sao Hải bảo Hải không ghen, không cấm em đi chơi?
- Thì anh có ghen, có cấm em đâu.
- Nhưng anh giận em.
Hải đi trở vào, ngồi xuống ghế cũ:
- Anh không giận em. Thôi, Uyển vào thay đồ đi.
Uyển nắm bàn tay Hải vuốt ve:
- Anh không về thật nghe.
- Thật.
- Thề đi.
Hải phì cười, tát lên má Uyển:
- Thì thề, em khôn lắm.
Uyển quì gối vòng tay lên cổ Hải thì thầm:
- Em khôn... thua anh mà.
Lúc Uyển trở ra Hải vẫn ngồi đó, hút gần hết bao thuốc. Uyển nhăn mặt bảo Hải:
- Anh hút thuốc nhiều em ghét lắm.
Hải cười cười Uyển ngồi sát vào Hải chàng quàng tay qua vai Uyển: - Buổi tối nay em vui chứ
Uyển lắc đầu, tựa cằm lên vai Hải:
- Dũng đưa em về phải không?
- Ừ!
- Dũng cũng được đó chứ.
- Được, đẹp trai, học giỏi, con nhà giầu.
- Dũng biết em sắp lấy chồng chưa?
Uyển lắc lắc mái tóc, chận Hải:
- Bỏ chuyện Dũng, em không thích đâu.
- Chứ em muốn nghe anh nói gì?
- Em muốn Hải không giận em, em muốn Hải nói từ nay trở đi anh ra lệnh cấm em không được đi nhảy nhót với bạn trai nữa. Và, muốn Hải nói... yêu em.
Hải kéo Uyển ngả hẳn vào lòng Hải. Uyển ôm choàng cổ Hải, nhắm mắt đợi chờ, và thầm nghĩ: Con Thủy mà thấy mình nằm trong lòng Hải và thấy Hải hôn mình lúc này, thế nào con nhỏ cũng kêu rú lên: không ngờ bà Uyển lại ghê gớm đến thế. Nhưng rồi Uyển không còn được nghĩ tiếp bởi Hải đã hôn Uyển, nồng nàn. Uyển thoáng nhìn thấy trong mắt Hải, "em... ghê gớm thật".