Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-08-17 04:31:18 +0700
Chương 11
T
in Mai mất tích được bà giám đốc lưu xá thông báo ngay cho gia đình Phúc biết. Luật sư Bình không khỏi sửng sốt khi nghe tin, cau mày bảo:
- Vô lý! Con người đâu có thể tan biến dễ dàng như mây khói được, nhất lại biến mất ngay giữa phố phường trước mắt mọi người!
Bà luật sư bàn:
- Hay nói bị người ta bắt cóc chăng?
- Thì nó phải kháng cự, phải kêu lên và cô giám thị cùng các bạn nó phải biết chứ!
- Nếu vậy, chắc con nhỏ này bỏ trốn rồi! Con có hiểu biết gì về vụ này không Phúc?
Phúc gật đầu trả lời mẹ:
- Con cũng hơi hồ nghi! Nhưng con thấy Mai chẳng có lý do gì phải bỏ trốn lưu xá. Nó có vẻ mến các dì phước trong ấy lắm.
Suy nghĩ giây lát, Luật sư Bình nói:
- Để tôi báo cho ông Trưởng ty cảnh sát biết, nhờ ông ta cho điều tra xem sao.
Phúc tỏ vẻ lưỡng lự:
- Có lẽ không cần, ba ạ.
Luật sư Bình trố mắt nhìn Phúc:
- Tại sao vậy?
Phúc phát một cử chỉ mơ hồ:
- Không biết điều con nghi ngờ có đúng không nữa! Nhưng trước khi báo cho cảnh sát biết ba cho phép con kiếm thử nó đã ….
- Ở đâu?
- Xem nó có về trên ấp không?
- Về Tân Lập?
- Vâng!
- Bộ con điên hay sao chứ? Nó về đấy làm gì? Tân Lập bỏ hoang đã mấy tháng nay rồi, đã có ai về sửa sang, kiến thiết lại đâu?
- Dạ vì thế nên con mới nghi …
Phúc thuật lại cho cha mẹ nghe cách đây vài tuần Mai đã tâm sự với anh ra sao mà lúc ấy anh cho những điều Mai nói chỉ là những dự tính viển vông nên không quan tâm đến.
- Mai đã nói với con đại khái như thế này: “Nếu người lớn buông xuôi, thì trẻ con phải nhúng tay vào!” và: “Nếu có ai về ấp ở, những người khác cũng sẽ lục tục về theo”.
Nghe con nói, luật sư Bình như vỡ lẽ, gật gù:
- Nếu đúng như lời con nói, thì con nhỏ này gan thật. Ba không ngờ một đứa trẻ như con Mai mà cũng nặng lòng với quê hương như thế! Từ đây về Tân Lập đi toàn đường đồi và cũng khá xa. Liệu nó có tới ấp trước đêm nay không?
Bất giác cả ba người đều nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã về chiều. Sương lạnh dâng lên mờ mịt. Phúc chợt thắc mắc: “Nếu Mai dám trở về Tân Lập vào lúc xế chiều chắc phải có người giúp phương tiện di chuyển. Người đồng hành với mai tất không ai ngoài Thái! Có lẽ Mai đã hẹn Thái tới đón, nên mới dám liều lĩnh như thế”.
Phúc vừa toan trình bày thắc mắc này với cha mẹ, thì người nhà đưa cô giám thị vào. Sau khi bình tĩnh trở lại, cô thấy cần phải thuật rõ đầy đủ chi tiết cho Luật sư Bình biết về vụ mất tích của Mai. Cô cho hay trong lúc Mai tụt lại phía sau cô có nghe tiếng huýt sáo nổi lên từng chặp. Và cô kết luận: “hình như trong vụ này, có sự âm mưu từ trước”!
Bà luật sư Bình thốt lên:
- Đó ông thấy chưa, con nhỏ chắc bị bọn lưu manh bắt cóc mất rồi!
Nhưng Phúc, mắt sáng hẳn lên:
- Cô nghe tiếng sáo liên tiếp, tùng hồi như tiếng chim họa mi hót: “Huýt huy! Huýt huy! Huýt huy!” Phải thế không cô?
Cô giám thị gật đầu:
- Dạ, đúng như thế!
Phúc mừng rỡ ra mặt. Anh nhớ lại hôm đưa Mai về thăm nhà, và lên núi tìm Thái, Mai có bày cho anh cách huýt sáo gọi Thái. Đó là cách đánh tiếng, báo hiệu giữa hai người.
Phúc búng ngón tay, tỏ vẻ phấn khởi, nói với cha:
- Ba, con tin chắc nhỏ Mai về ấp rồi. Ba cho phép con lên đó, và nội sáng ngày mai con sẽ đưa nó trở lại lưu xá!
Tuy hơi bực mình về hành động trẻ con của Mai, luật sư Bình vẫn giữ được độ lượng của một vị tỉnh trưởng hiểu rõ nhiệm vụ của mình. Lòng thiết tha với mảnh đất quê hương của một đứa trẻ đã làm ông xúc động. Ông thở dài bảo Phúc:
- Con sửa soạn đi. Ba lái xe đưa con tới đầu thôn. Như vậy đỡ cho con một quãng đường dài, và khỏi phải mò mẫm trong đêm tối.
Để trấn tỉnh vợ, ông nói:
- Mình bằng lòng cho thằng Phúc vắng nhà đêm nay chứ?
Bà luật sư lo lắng hỏi:
- Có gì đáng ngại không?
- Thì … cũng như con nó đến chơi nhà bạn và ở lại một đêm vậy mà!
Tuy không muốn cho Phúc đi, vì thấy trời chiều đã muộn, nhưng việc Mai mất tích cũng làm bà áy náy. Bà lưỡng lự:
- Nhưng con nó chưa ăn cơm chiều ….
Phúc với nói:
- Má cho con đem theo, tới đó con ăn cũng được.
Nói rồi Phúc chạy xuống bếp, kiếm thức ăn cho vào túi hành trang. Ngoài món ăn tươi, Phúc còn bỏ thêm bánh mì, đồ hộp và ít trái cây. Bà luật sư ngạc nhiên nhìn Phúc:
- Sao con đem đi nhiều thế? Bộ con ăn hết chừng này sao!
Phúc mỉm cười bí mật:
- Thưa má, có lẽ con còn đãi khách nữa
Luật sư Bình đã đem xe ra cổng, bấm còi giục. Phúc chào mẹ, lên xe ngồi bên cha. Xe chạy ra ngoài thành phố, luật sư Bình băn khoăn bảo:
- Ba để con quyết định thử vụ này, nhưng ba cũng hơi ngại vì chưa biết dự đoán của con có đúng không. Nếu không thấy con nhỏ Mai ở Tân Lập ba phải báo cáo ngay cho cảnh sát biết.
Trầm ngâm giây lát, ông tiếp:
- Con nên hiểu là ba cũng …..có phần nào trách nhiệm ….
Phúc mạnh dạn đặt tay trên vai cha:
- Xin ba yên trí. Ba cứ tin ở con đi!
Tuy mạnh miệng nói thế, nhưng Phúc cũng băn khoăn tự hỏi: “Không biết Thái sẽ đối xử với mình ra sao đây? Và họ ở đâu bây giờ?” Phúc phác một chương trình: Anh sẽ tìm Mai ở nhà bà Cửu, mẹ nuôi của Thái trước, rồi nếu không gặp mới lên núi, nơi Thái trú ngụ sau.
Chiếc xe phóng nhanh trên đường đồi. Ánh nắng chiều đã tắt hẳn. Bóng đêm tỏa ra cùng với hơi sương lạnh giá. Tới đầu thôn trên, Phúc xuống xe hỏi thăm nhà bà Cửu. Được biết bà Cửu hiện ngụ tạm ở trại của người em ngay phía trước mặt, Phúc bảo cha:
- Con đi dò thăm tin tức. Ba ráng đợi một chút, chờ biết kết quả.
Luật sư Bình gật đầu:
- Nhanh lên nghe con! Cho ba còn về kẻo sương lạnh quá!
Phúc vượt qua một thửa vườn rau, tiến thẳng vào sân trại. Thấy bóng một người đàn bà xách chiếc đèn bão từ dưới nhà ngang đi lên, Phúc vội lên tiếng:
- Thưa bác, bác cho cháu hỏi thăm bà Cửu ở Tân Lập có nhà không?
Người đàn bà giật mình, giơ cao ánh đèn nhìn Phúc:
- Tôi đây! Cậu gặp tôi có chuyện gì?
- Thưa, cháu tìm anh Thái …
Bà Cửu dè dặt:
- Thằng Thái hả? Cậu tìm nó làm gì trong giờ này? Mà cậu là ai nhỉ?
Phúc xưng danh:
- Thưa cháu là Phúc, con của Luật sư Bình.
Chiếc đèn trên tay bà Cửu đong đưa như để soi rõ mặt Phúc hơn. Giọng bà bỡ ngỡ:
- Cậu là con trai ông Tỉnh trưởng? A phải, tôi nhận ra cậu rồi. Bữa ấp tôi bị lụt cậu có tới!
Rồi niềm nỡ bà tiếp:
- Mời cậu vô trong nhà. Cậu tìm cháu Thái có việc gì quan trọng không?
Phúc vội trấn an:
- Không ạ. Anh Thái có nhà chứ bác?
Bà Cửu lắc đầu:
- Không, nó ở trên núi với già Sáu. Nhà cửa của tôi bị trận lụt vừa rồi phá hủy, nên bao nhiêu gia súc phải đưa lên trên ấy. Đây là nhà của vợ chồng em gái tôi. Chúng tôi đến ngụ tạm ít lâu. Nhưng mời cậu vào trong nhà, đứng ngoài này nhiễm sương không tốt.
Phúc thoái từ:
- Thôi cám ơn bác. Cháu lên núi tìm anh Thái đây.
- Hả! Cậu lên trên ấy giờ này à?
- Dạ
- Mà cậu biết đường không?
- Thưa biết. Cháu có lên đấy chơi một lần.
- Nếu cậu đã nhất quyết, tôi cũng không dám cản. Đáng lý nó phải xuống đón cậu mới phải. Chiều nay nó ghé đây mượn xe đạp xuống tỉnh. Chắc nó xuống hẹn với cậu chứ gì?
Phúc càng tin chắc vào dự đoán của mình, hấp tấp nói:
- Thưa vâng. Anh ấy về lâu mau rồi bác?
- Tôi không gặp nó nên không biết rõ, song đoán chừng lúc nó về thì trời cũng đã muộn. Nó để trả xe đạp trong hiên nhà ngang rồi đi ngay. Để tôi hỏi tụi nhỏ coi?
Bà Cửu gọi vào trong nhà:
- Huân ơi! Ra má hỏi, con.
Nghe gọi, một chú nhỏ và một cô bé tranh nhau chạy ra.
- Con có biết anh Thái về đây lúc nào không Huân?
Chú nhỏ lắc đầu.
- Còn Thúy, con có gặp anh ấy không?
Cô bé đáp:
- Con ở trong nhà với anh Huân. Tụi con rang bắp định để phần cho anh Thái một gói, nhưng lần này anh chỉ đảo qua nên khi chúng con ra tìm đưa phần bắp cho anh ấy thì anh đã đi mất rồi.
Huân nhìn Phúc rồi tò mò hỏi mẹ:
- Có chuyện gì thế má?
Bà Cửu xua hai đứa nhỏ vào trong nhà:
- Trẻ con! Biết gì mà hỏi! Thôi, đi vô.
Quay lại Phúc, bà tiếp:
- Chả ai biết nó tới lúc nào, về lúc nào cả, cậu ạ.
Phúc cám ơn và cúi chào từ giã bà Cửu. Anh ra xe thuật lại cho cha hay và kết luận:
- Không còn hồ nghi gì nữa, con tin chắc sẽ tìm thấy nhỏ Mai. Ba về đi và đúng 8 giờ sáng mai ba đến đón con ở đây nhé.