Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 11
T
UẤN NHẮC ỐNG NÓI LÊN VÀ NHẬN RA GIỌNG NÓI QUEN THUỘC Ở đầu giây.
- A, Nga đấy hả?
- Dạ, em gọi cho anh ở Ngân Hàng đây.
- Ừ.
- Chiều nay anh rảnh chứ?
- Ừ, cũng chẳng có gì quan trọng.
- Khoảng bốn giờ, bốn rưỡi anh đón Nga nghe.
- Về hả?
- Da, em được về sớm, tính đi phố mua mấy món đồ lặt vặt.
Tuấn hỏi:
- Bao một chầu kem thì tôi đi liền.
- Chịu gấp. Nhưng sau đó …
- Sau đó anh phải bao lại một chầu gì khác phải không?
Tiếng cười Nga khúc khích:
- Thông minh vốn sẵn tính trời.
- Cô muốn chầu gì?
- Xi nê. Em muốn coi cuốn Valse dans Lombre, chiếu lại ở Thăng Long.
Tuấn nghĩ tới Hoàng Lan. Chiều đưa Nga về, sẽ có cớ gặp lại Hoàng Lan mà khỏi mang ý nghĩ quấy phá nàng quá nhiều. Sau buổi chiều đi chơi với Hoàng Lan, Tuấn còn ghé lại mấy lần những ngày sau. Chàng ngụp lặn trong không khí đầm ấm của gia đình đó. Những bữa cơm rộn rã tiếng cười, những buổi tối trên balcon lầu một hay trên sân lầu hai. Ngồi đó trong tối dưới bóng những giàn cây leo chuyện trò thân mật với chị em Nga, Tuấn bỗng thấy đời mình tưởng như là hạnh phúc. Như chàng là con cái trong nhà, hay đôi lúc, Tuấn có ảo tưởng mình ngồi cạnh một người vợ ngoan. Dù là ngồi cạnh Nga hay ngồi cạnh Hoàng Lan, Tuấn đều có ý nghĩ đó. Những săn sóc nhỏ nhặt, những mẩu chuyện dí dỏm, những lời kể thiết tha đong đầy kỷ niệm ấu thời. Những câu chuyện về ngôi trường, bạn hữu và lớp học vẫn làm Tuấn thích thú, say mê. Phải chăng vì Tuấn đã có một ấn tượng nào đặc biệt trong đời cắp sách mà Tuấn chưa tìm lại được.
Tuấn giật mình. Tiếng Nga léo nhéo ở đầu giây kia:
- Sao, nhận lời không mà im lìm thế ông?
- Chịu gấp. Ai chứ Nga đòi là phải chiều ngay.
Tuấn có cảm giác âm thanh những tiếng nói của Nga bỗng đổi khác, tràn đầy, rạng rỡ và hài lòng:
- Nhớ đón đúng giờ nhé. Em đợi.
Tiếng đợi kéo dài, nũng nịu. Tuấn ừ nhỏ, rồi nói:
- Thôi nhé.
Nga dạ thật ngoan. Tuấn xoay tròn người trên ghế đệm da, ngả người ra sau dễ chịu. Sau mấy tháng bù đầu với công việc của Công Ty, Tuấn lại được hưởng những tháng ngày thong thả, chàng lại được chia một khoản tiền lời khá lớn. Tự dưng Tuấn có ý nghĩ để dành số tiền đó vào chi phí cho một đám cưới mà chàng là chú rể. Tuấn bật cười. Lại chuyện lấy vợ. Một thoáng hồi tưởng lại những khuôn mặt phụ nữ đã đi qua, lấn lướt nhau rồi chìm đắm cả. Chàng không bắt gặp một hình bóng nào đậm đà dừng lại trong chàng. Cuối cùng, chỉ còn lại mối tình lãng mạn với Hoàng Lan, nhưng Tuấn không hề nghĩ đến chuyện xa hơn những gì đang có.
Tuấn ngồi xếp những chồng hồ sơ vào ngăn kéo, kiểm soát lại tủ sắt và ổ khoá số. Rồi Tuấn bấm nút gọi cô thư ký:
- Tôi đi chút việc, ông Giám đốc hỏi thì cô trả lời tôi về luôn nhé.
Cô thư ký dạ khẽ. Tuấn đeo kính lên mắt, bước ra đường.
Nắng bốn giờ còn chói chang nhức mắt. Tuấn vẫy một chiếc xe taxi đến thẳng garage. Chiếc xe đã sửa xong, lau rửa bóng nhoáng. Tuấn ngồi vào tay lái và tự hỏi:
- Đã dư sức để tạo một gia đình chưa nhỉ?
Tuấn bật cười, chỉ tại Hoàng Lan, nàng nhắc đến chuyện đó trong chuyến đi chơi vừa rồi như một khuyến khích và Tuấn cũng tự hỏi mình nhiều lần sau đó, ba mươi mấy tuổi rồi, lấy vợ có còn là sớm hay không?
Tuấn rẽ sang đường Tôn Thất Thiệp. Ngân hàng Nga làm ở đó. Nga đã đứng đợi ở trước hiên tòa nhà cao ngất. Thấy Tuấn, Nga tung tăng chạy ra.
- Anh lấy xe rồi đấy à? Sơn lại trông đẹp nhỉ.
Tuấn mở cửa. Nga ngồi vào cạnh Tuấn, chiếc xe lướt êm.
- Mua bán gì đây?
- Mua chứ có gì mà bán. Quà sinh nhật mẹ.
- À, sắp sinh nhật bà cụ rồi hở.
- Dạ, ngày mai.
- Có tổ chức gì không? Bal, Bum chẳng hạn.
Nga quay lườm Tuấn:
- Mẹ bằng ấy tuổi mà anh còn hỏi có tổ chức Bal không, diễu vừa thôi.
Tuấn cười cười:
- Được chứ sao không. Ngoại quốc như thế là thường.
- Thưa ông, đây là Việt Nam chứ không phải Mỹ, Tây.
- Thì thôi, nhưng có tổ chức kỷ niệm gì không chứ?
- Có, anh. Một bữa ăn nho nhỏ. Mẹ dặn mời anh đó.
- Xong rồi, sẽ đến đúng giờ. Sáng hay chiều thế?
- Chiều, khoảng bảy giờ.
Nga ngó ra ngoài:
- Anh ngừng xe lại, gửi xe rồi đi bộ lại Chợ Bến Thành.
Hai người băng qua đường ra khu hàng vải, bây giờ hàng vải mọc lên san sát. Nga sánh vai Tuấn, thong thả ghé từng cửa hiệu, tần ngần trước các mẫu hàng mới mẻ.
- Em thích mua vải may áo dài biếu Mẹ. Anh góp ý kiến với em nhé.
- Cứ may áo dài, thứ gì đẹp thì mua. Cụ may quần Patte không được à.
Nga véo tay Tuấn:
- Anh chỉ thế, lúc nào cũng đùa được.
- Nói thật đấy chứ.
- Em về mách mẹ cho anh xem.
- Đồng ý, anh quan niệm cần trẻ trung hoá cuộc sống.
Nga cười. Đi bên Tuấn, Nga có cảm giác như đi cạnh người yêu. Nàng lấy làm lạ, cái ý nghĩ về Tuấn như một người anh từ trước kia thật mong manh. Tuấn đến với gia đình nàng đã nhiều năm, sao bỗng dưng bây giờ nàng mới có ý nghĩ đó. Thạch, người con trai nàng dành nhiều cảm tình giờ thì xa xôi quá. Đã gần bốn tháng Thạch không viết cho nàng một cánh thư. Hình như Thạch không còn muốn liên lạc với nàng. Nga hiểu rõ nguyên nhân khiến hai người cùng nghĩ là trở ngại chính, là khác biệt tín ngưỡng. Thạch lại mặc cảm nặng về sự chênh lệch giữa hai gia đình. Nga thấy tội nghiệp Thạch nhưng đồng thời cũng công nhận đó là một khoảng trống khó san bằng. Và như thế mối tình nhẹ nhàng ấy thoảng qua như gió đùa hoa.