Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 11
H
AI CHIẾC XE NỐI ĐUÔI NHAU CHẠY. Hết đường Hai Bà Trưng, Quốc rẽ sang đường Gia Long. Cổng bệnh viện Đồn Đất khép hờ hững, chan hòa ánh sáng. Rộng bao la khi vườn được chia thành từng ô, cỏ cây hoa lá thật tươi tốt với bàn tay người chăm sóc kỹ.
Qua hai dẫy, Quốc rẽ sang tay trái và dừng lại trước khu sản khoa. Thái Hòa nói vào tai Phương:
- Trong này đẹp ghê nhỉ Phương.
- Ừ. Thơ mộng đấy chứ.
- Và mát nữa.
- Đưa nhau vào đây tình tự thì… nhất.
- Khiếp. Bê bối. Chỗ người ta đau ốm mà làm trò đó coi bộ không khá rồi à.
Phương thản nhiên:
- Vậy mà vẫn là sự thật. Ở Sàigòn người ta thiếu quá nhiều nơi vắng vẻ, trữ tình để táng nhau, để thủ thỉ tình tự. Thiếu gì cặp đưa nhau vào đây. Ngồi ở ghế đá giữa những khu vườn cây, lờ những dãy nhà kia, họ vẫn có cảm giác ngồi ở một chốn thơ mộng nào đó, công viên chẳng hạn…
- Sao anh biết?
- Anh gặp hoài.
- Anh vào đây làm gì?
- Thăm những người nằm ở đây, như chị Duyên chẳng hạn.
Thái Hòa nhìn Phương bằng ánh mắt ngờ:
- Em không tin.
- Cái gì?
- Nhất định anh đã đưa đào vào đây.
Phương dựng xe lên, than thở:
- Khổ tôi. Chưa có dịp.
- Ai biết được anh nói thật hay dối?
- Có mỗi một lần…
Thái Hòa trợn mắt:
- Bao giờ?
Thái Hòa á một tiếng lớn, chạy theo Quốc. Phương cũng rảo bước theo.
Ba người bước vào căn phòng trang nhã, chỉ dành cho một người nằm. Duyên đang thiu thiu ngủ. Thái Hòa xà đến bên chị:
- Dậy bà ơi. Có khách.
Duyên mở mắt ra, cười chào Phương.
Phương hỏi:
- Bao giờ chị sanh?
- Bác sĩ bảo khoảng gần sáng.
Thái Hòa sờ nhẹ lên bụng chị:
- Thấy thế nào?
- Mỏi lưng và đau đau ở dạ dưới.
- Vậy là chưa tới giờ.
Phương bật cười:
- Làm như mình rành lắm vậy.
Thái Hòa đỏ mặt, lườm Phương:
- Nghe mọi người nói thì biết chứ sao.
Quốc kéo nhẹ hai chiếc ghế cho Phương và Thái Hòa ngồi, còn chàng ngồi ghé lên giường vợ. Bốn người trò chuyện vui vẻ.
Duyên hỏi:
- Cậu mẹ nhắc gì tao không?
- Có. Nói khi nào chị sanh em về báo ngay để cậu mẹ vào thăm.
Duyên thoáng cảm động:
- Bố mẹ lúc nào cũng thương con. Mà con cái thì luôn luôn làm bố mẹ phải nghĩ ngợi.
Thái Hòa ngơ ngác:
- Triết lý vụn gì đó hả bà?
- Thật đấy. Nhiều lúc tao thấy tao làm cậu mẹ buồn, hối hận ghê.
Quốc cười đứng dậy:
- Cô Hòa ngồi lên giường với chị. Anh mượn chiếc ghế.
Và rủ Phương:
- Mình mang ghế ra trước cửa ngồi cho mát.
Tới cửa phòng, Quốc nói thêm:
- Để cho hai chị em cô ấy tâm sự lòng thòng…
Duyên cười. Phương nhìn Thái Hòa:
- Anh ra ngoài nhé.
Thái Hòa gật đầu. Quốc bảo:
- Yếu thế cậu. Việc gì phải xin phép.
Phương nóng mặt. Duyên đỡ hộ Phương:
- Ông ấy trêu Phương đấy. Chính đương sự còn yếu… gấp hai.
Mọi người cười xòa. Hai anh em để ghế cạnh lan can, ngồi hút thuốc.
Một lát Phương hỏi:
- Dạo này công việc làm ăn của anh ra sao?
- Tệ lắm cậu. Giấy tăng giá gấp sáu, bảy lần lại khan hiếm. Sách in ra phải đề giá đắt độc giả có thương cũng không đủ tiền mua.
- Em vẫn thấy sách anh in đều đặn mà.
- Đó là những cuốn đã giao từ mấy tháng trước. Những cuốn sau này còn nằm chờ giấy.
- Nhưng như vậy người ta vẫn mua sách để anh in đấy chứ?
- Cũng lai rai. Nhưng tình hình này làm mình nản, hết hứng viết. Có khi lấy tiền trước mà viết không ra chữ, trễ ngày giao sách bị hăm thưa kiện tùm lum cả.
- Gì mà tệ thế?
- Đồng tiền khúc ruột mà cậu. Vả lại cũng tại mình trễ mới có chuyện.
Phương lắc đầu:
- Nhà văn là như thế. Không thể đồng hóa sự sáng tạo của trí óc với kết quả do chân tay thực hiện được. Viết văn cần có thì giờ và hứng thú, anh nhỉ. Họ làm như buôn bán một món đồ…
Quốc gật:
- Cậu nói đúng. Nhưng phải xác định rằng đây chính là việc buôn bán làm ăn thôi, không có gì khác hơn, cao đẹp hơn. Mình bán óc lấy tiền nuôi gia đình và thiên hạ mua óc mua tim mình để làm giàu.