Never get tired of doing little things for others. Sometimes those little things occupy the biggest part of their hearts.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: J.h. Rosny Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: La Guerre Du Feu
Dịch giả: Hoàng Thái Anh
Upload bìa: Nguyễn Chánh Thi
Số chương: 25
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 465 / 24
Cập nhật: 2019-01-28 20:59:45 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
B###chương 4 Người Và Ma Mút Thân Thiện
ần đó, Nam và Gaw đã trông thấy con ma mút tiến lại gần người chỉ huy của họ, họ càng nhận rõ ra hơn sự nhỏ nhoi của con người; thế rồi, khi cái vòi vĩ đại đặt lên Naoh, họ thầm thì:
- Ôi thôi! Đấy! Naoh sắp bị xéo nát; Nam và Gaw sẽ trơ trọi trước bọn Kzamms, thú vật và sông nước.
Sau đó, họ lại thấy bàn tay Naoh vuốt ve con thú khổng lồ, lòng họ tràn ngập sung sướng và tự hào.
- Naoh làm thân với con ma mút rồi! - Nam thầm thì. - Naoh là kẻ mạnh nhất trong loài người.
Trong khi đó thì con trai Báo đốm gọi to:
- Này, bây giờ thì Nam và Gaw hãy tiến gần lại, theo như cách Naoh đã tiến lại gần... Các bạn nhổ cỏ và bẻ mầm non đem tặng cho ma mút!
Họ chăm chú nghe lời anh, ngực nóng bừng, đầy niềm tin; họ cũng nhích từng chút một mà tiến lại đúng như cách người chỉ huy đã làm, lúc nhổ cỏ non, lúc bới rễ mềm.
Khi tới vừa tầm, họ chìa những thứ đã thu lượm được ra cùng một lúc với Naoh, nên con ma mút bước lại ăn luôn. Như vậy là hình thành sự thân thiện giữa ba người Oulhamr với con ma mút.
Trăng thượng huyền đầy dần; gần tối, trăng mới lên và cũng to lớn như mặt trời. Và, một buổi tối, trong khoảng thời gian này, bọn Kzamms và mấy người Oulhamr đóng quân cách nhau hai mươi nghìn cẳng tay. Cũng vẫn đang ở ven sông. Những người Kzamms chiếm lĩnh một dải đất khô trong rừng; họ sưởi bên ngọn lửa gầm gừ và ăn những tảng thịt nướng to nặng nhờ săn bắt được nhiều con mồi; trong khi đó, ba người Oulhamr lặng lẽ chia với nhau, trong bóng tối ẩm và lạnh, vài củ rừng và thịt cùng xương một con chim cu rừng.
Cách bờ sông mười nghìn cẳng tay, bầy ma mút ngủ giữa một bãi sung. Ban ngày, chúng chịu được sự có mặt của ba người lữ hành; đêm đến, chúng tỏ ra có ít nhiều e ngại: có thể chúng đã từng biết những thứ cạm bẫy do con người đặt ra, cũng có thể chúng không thích trong khi nghỉ ngơi lại bị phiền hà vì có mặt những kẻ khác loài. Thế cho nên mỗi buổi tối, những người Oulhamr đều lánh xa ra cho tới nơi mà làn hơi của họ không còn trở thành bất lợi.
Và, lần này, Naoh hỏi hai bạn cùng đi:
- Nam và Gaw đã sẵn sàng chịu được mệt nhọc chưa? Chân tay các bạn có dẻo dai không, và lồng ngực các bạn có tràn đầy hơi thở không?
Con trai cây Sến trả lời:
- Nam đã ngủ cả một buổi. Tại sao lại chưa có thể sẵn sàng chiến đấu?
Và đến lượt Gaw nói:
- Con trai Dê núi có thể chạy nhanh hết sức suốt quãng đường từ đây đến chỗ bọn Kzamms.
- Tốt lắm! Naoh và các bạn sẽ đi đến chỗ bọn Kzamms. Chúng ta sẽ phải chiến đấu suốt đêm để đoạt cho được Lửa.
Nam và Gaw nhỏm vụt ngay dậy và theo gót người chỉ huy.
Không thể trông mong vào bóng tối để đánh bất ngờ vào kẻ địch: một vầng trăng khá đầy đặn vừa nhô lên bên kia Sông Lớn; nó hiện ra khi thì đỏ bừng sát những hòn đảo, khi thì bị xẻ ra sau một rặng sồi cao, qua đó nó tản mác ra những mảnh cong lưỡi liềm; chỗ khác, nó ngập vào trong những lượn sóng đen, ở đó bóng nó lắt lay thỉnh thoảng gợi lại một đám mây chói chang mùa hè, đôi lúc trườn như một con trăn gió màu đồng, hay là duỗi dài như kiểu con thiên nga; một đám vảy và mảnh vân mẫu tung ra từ vành cầu của nó và loe ra nghiêng nghiêng từ bờ này qua bờ kia.
Trước hết, ba người Oulhamr rảo bước, chọn những khoảng đất chỉ có cây cỏ thấp ngắn. Càng tới gần nơi trú quân của những người Kzamms, họ bước chậm dần. Họ tiến lên sóng ngang với nhau, cách nhau những khoảng rất xa, để có thể giám sát khoảng đất rộng hơn hết và cũng để khỏi bị bao vây. Đột nhiên, vừa từ sau một bãi sậy vòng ra, họ thấy những ngọn lửa, hãy còn xa: ánh trăng đã làm cho chúng mờ bớt.
Bọn Kzamms ngủ: ba người thức trông nom bếp lửa và canh đêm. Mấy người Oulhamr, núp giữa cây cối, rình dõi nơi trú quân với một thèm muốn đến phát điên lên được. A! Nếu họ có thể chỉ cuỗm được một tia lửa nhỏ! Họ cầm sẵn những que khô, những cành chẻ rất mảnh. Lửa trong tay họ sẽ không có thể chết được cho tới khi họ đã nhốt được nó vào cái chuồng bằng vỏ cây, lót bên trong bằng những phiến đá dẹt. Nhưng làm thế nào mà lại được gần bếp Lửa? Làm thế nào đánh lừa được sự chú ý của những người Kzamms, đã bị kích động lên tột bực từ cái đêm mà con trai Báo đốm hiện ra trước bếp lửa của họ?
Naoh bảo:
- Thế này nhá! Naoh sẽ ngược dọc con Sông Lớn; còn Nam và Gaw thì lang thang trong cánh đồng, quanh nơi đóng quân của bọn Ăn thịt người, lúc ẩn lúc hiện. Khi quân thù lao tới đuổi theo, các bạn mới bỏ chạy trốn; nhưng đừng có chạy hết sức bởi vì cần phải nuôi cho bọn Kzamms hi vọng tóm được các bạn và có thế thì chúng mới cố đuổi theo thật dai dẳng. Nam và Gaw phải có đủ gan dạ để không chạy trốn quá nhanh. Các bạn sẽ nhử bọn Kzamms cho tới gần Hòn đá đỏ. Nếu không thấy Naoh chờ đó, các bạn chạy thẳng vào khoảng giữa bầy ma mút và con Sông Lớn. Naoh sẽ tìm được dấu vết đường các bạn chạy.
Hai chàng lữ hành trai trẻ rùng mình: quả là gay go cho họ phải xa Naoh trước những quân Ăn thịt người khủng khiếp. Tuân lời, họ lẩn vào giữa cây cối; trong khi đó, con trai Báo đốm tiến về phía bờ sông. Một khoảnh khắc trôi qua. Thế rồi thấy Nam ló ra dưới một cây đinh tán và biến mất; sau đó thì bóng Gaw nổi lên chập chờn trên vạt cỏ... Bọn gác đêm vội báo động; cả bọn Kzamms đứng vụt dậy, lộn xộn; chúng hú lên những tiếng dài và tập hợp quanh tên cầm đầu. Đó là một chiến sĩ tầm vóc bình thường, cũng bè bè như con Gấu-hang-động. Hắn giơ ngọn chùy lên hai lần, phô những tiếng ồm ồm và ra hiệu lệnh.
Bọn Kzamms chia thành sáu toán tản theo hình cánh cung. Naoh, hết sức nghi ngại và lo lắng, nhìn chúng khuất dần. Sau đó, anh chỉ còn cố nghĩ đến cách đoạt Lửa.
Bốn tên ở lại canh Lửa đều được chọn trong số những tay lực lưỡng nhất. Đặc biệt một tên có vẻ đáng gờm hơn cả. Cũng bè bè như gã cầm đầu và thân hình cao hơn, chỉ riêng kích thước cây chùy cũng chứng tỏ sức lực hắn. Hắn đứng lồ lộ ngay trong ánh sáng. Naoh phân biệt được hàm răng to khỏe, đôi mắt dưới những vành lông mi rậm, đôi chân ngắn ngủn, trên to dưới bé, mập mạp. Ba tên kia tuy không đô bằng, cũng để lộ không kém thân hình thô kệch và những cánh tay dài, cơ bắp rắn chắc.
Naoh chiếm được vị trí thuận lợi: gió nồm, nhẹ nhưng ổn định, thổi về phía anh, mang hơi của anh ra xa những tên canh gác; lũ chó rừng rình mò trên đồng cỏ, tỏa một thứ hơi nồng gắt; hơn nữa, anh vẫn giữ tấm da chó rừng. Tất cả những điều kiện ấy giúp anh lại được gần, cách đám Lửa sáu mươi cẳng tay. Anh dừng lại khá lâu. Trăng vừa nhô trên những cây sến thì anh vùng dậy và thét vang tiếng hô chiến đấu.
Giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ đó, bọn Kzamms dõi nhìn anh. Chúng không ngạc nhiên lâu: cùng gào lên một lúc, chúng vung cao cái rìu bằng đá, cây chùy hoặc ngọn giáo.
Naoh hô thật to:
- Con trai Báo đốm đã đến đây, qua những đồng cỏ, những cánh rừng, những núi cao và những sông rộng, bởi vì bầy của anh ta lấy một vài thanh củi cháy ở bếp lửa của họ, anh ta sẽ rút lui không gây gổ chút gì.
Bọn kia không hiểu chút gì những lời nói của một thứ ngôn ngữ xa lạ cũng như là họ không hiểu được tiếng hú của chó sói. Thấy anh có một mình, chúng chỉ nghĩ đến tiêu diệt anh. Naoh lùi bước, hi vọng chúng sẽ tản ra và anh sẽ có thể nhử chúng ra xa Lửa. Chúng lao theo, cả tốp.
Tên cao lớn nhất, khi đã tới tầm, phóng luôn ngọn lao cắm mũi nhọn bằng đá silic. Hắn phóng rất mạnh và chính xác, vũ khí sướt qua vai Naoh, rơi bịch xuống đất ẩm. Anh chàng Oulhamr đang muốn tiết kiệm vũ khí của chính mình, cúi nhặt cây lao và phóng trả lại. Một tiếng rít, ngọn lao vạch một đường cầu vồng, đâm trúng một tên Kzamms; nó loạng choạng rồi ngã thẳng cẳng. Mấy đứa bạn nó, kêu lên như tiếng chó tru, đánh trả một loạt. Naoh chỉ kịp nằm gí sát đất để tránh những mũi nhọn sắc, và những tên Ăn thịt người ngỡ anh trúng thương, vội nhảy xổ tới hòng kết liễu đời địch thủ. Lập tức, anh chồm dậy và đánh trả. Một tên Kzamms bị thương vào bụng, không còn đuổi theo anh được, trong khi hai tên kia thay nhau dồn dập phóng lao; máu chảy từ đùi Naoh; nhưng cảm thấy vết thương chẳng mùi gì, anh bắt đầu chạy vòng quanh các đối thủ, bởi vì anh không còn lo bị bao vây nữa. Anh lảng ra xa, anh sấn trở vào, cứ thế dần dần anh đã lọt vào khoảng giữa Lửa và kẻ địch:
- Naoh nhanh hơn người Kzamms! - Anh gào lớn - Anh ta sẽ đoạt được Lửa và lũ Kzamms đã bị thiệt hai chiến sĩ.
Anh nhảy tới nữa, anh áp sát bếp lửa. Và anh với tay để nắm lấy những thanh củi đỏ rực... Bỗng nhiên anh run lên nhận thấy tất cả đều đã cháy thành than đỏ tới sát gốc. Anh chạy quanh đống lửa, hi vọng tìm được một cành củi còn có thể nắm vào bàn tay được: chẳng còn lấy một cành!
Và những người Kzamms đã xông tới!
Anh muốn bỏ chạy; anh chợt vấp phải một gốc cây gãy sát đất và anh loạng choạng, tạo thế lợi cho đối phương chặn đường bằng cách dồn anh về phía Lửa. Mặc dầu đống lửa choán một khoảng đất rất rộng và lại gồ cao lên, anh vẫn thừa sức vượt qua. Nhưng một nỗi thất vọng khủng khiếp dồn đẩy lồng ngực anh: cái ý nghĩ bị thua trận trở về, trong đêm tối, không thể nào chịu nổi. Vung cao cùng một lúc chiếc rìu và cây chùy, anh chấp nhận cuộc chiến.
Đoạt Lứa Đoạt Lứa - J.h. Rosny Anh Đoạt Lứa